Thiên Hạ Vô Đế
Chương 27

Chương 27: Tiếng Vọng Đế Vị
Kể từ cái ngày Lạc Trần vô tình kích hoạt Đế Khí trong Cổ Mộ, tên tuổi của hắn đã không còn là một làn gió thoảng qua các sơn môn nhỏ bé. Giờ đây, hắn là một cơn bão, quét ngang qua những mảnh tin tức, những lời đồn đại, và cả những ánh mắt dò xét từ khắp Thiên Hạ. Hắn, kẻ xuất thân từ bụi trần, không muốn tranh giành, lại bị đẩy vào chính tâm điểm của Đế Đạo Tranh Phong – cuộc chiến giành Đế Vị khốc liệt nhất trong hàng vạn năm lịch sử.
Lạc Trần đứng trên một đỉnh núi hoang vu, gió lạnh táp vào mặt, thổi tung mái tóc đen. Phía dưới hắn, mây mù cuồn cuộn như những con sóng bạc, che lấp đi cảnh sắc phàm trần. Trong lòng hắn, không có chút hưng phấn nào của một kẻ được thế nhân chú ý. Thay vào đó, là một cảm giác nặng nề, một gánh nặng của số phận mà hắn chưa từng mong muốn. Đế Khí trong cơ thể hắn không ngừng âm ỉ, như một con thú đang ngủ say, thỉnh thoảng lại bùng lên một luồng uy áp cổ xưa, khiến vạn vật phải run rẩy.
Hắn đã cố gắng ẩn mình, nhưng vô ích. Cái khí tức đặc biệt đó, dù chỉ là một tia nhỏ nhoi, cũng đủ để thu hút những kẻ có dã tâm, những thế lực đã chờ đợi hàng vạn năm cho một cơ hội như thế này. Hắn không còn là Lạc Trần của ngày xưa, chỉ muốn an ổn tu luyện để bảo vệ bản thân và những người yếu đuối. Giờ đây, hắn phải mạnh hơn, không phải để ngồi lên ngai vàng, mà để tìm ra sự thật đằng sau sự hỗn loạn, và ngăn chặn một tai họa lớn hơn đang rình rập.
Trong vài tháng qua, Lạc Trần đã đi qua nhiều thành trì, nhiều vùng đất. Hắn chứng kiến sự phân hóa ngày càng rõ rệt của các thế lực. Một số Thiên Kiêu từ những Thánh Địa cổ xưa bắt đầu xuất hiện, mỗi người mang một phong thái riêng, một khí thế lẫm liệt. Họ không che giấu tham vọng, không che giấu sự tự tin vào huyết mạch và công pháp của mình. Họ là những “con rồng” được nuôi dưỡng trong môi trường tốt nhất, được truyền thừa những bí thuật đỉnh cao nhất. Và tất nhiên, họ coi Lạc Trần như một kẻ dị loại, một kẻ phàm nhân may mắn, hoặc tệ hơn, một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp.
“Ngươi chính là Lạc Trần, kẻ đã kích hoạt Đế Khí trong Cổ Thần Cảnh?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Trần. Hắn quay đầu lại, thấy một thanh niên tuấn tú, khoác trên mình bộ trường bào thêu kim tuyến, đứng cách đó không xa. Khí tức từ người này mạnh mẽ, tỏa ra một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Người này, tên là Mộ Dung Phong, là đệ tử chân truyền của Vô Cực Thánh Địa, một trong Tam Đại Thánh Địa của Thiên Hạ. Danh tiếng của hắn lẫy lừng, được mệnh danh là “Thiên Kiêu số một của đương đại” trước khi Lạc Trần xuất hiện. Ánh mắt của Mộ Dung Phong sắc như dao, chứa đựng sự kiêu ngạo và một chút khinh miệt không thể che giấu.
“Là ta,” Lạc Trần đáp, giọng bình thản, không chút sợ hãi. Hắn đã quá quen với những ánh mắt như thế này.
Mộ Dung Phong nhếch mép: “Ngươi có biết, Đế Khí là thứ không phải ai cũng có thể gánh vác không? Nó là gánh nặng của Thiên Đạo, là trách nhiệm của vạn linh. Một kẻ xuất thân thấp kém như ngươi, cho dù có may mắn gặp được kỳ ngộ, cũng khó lòng giữ được nó. Ngươi sẽ chỉ là vật tế phẩm cho những kẻ thực sự có tư cách tranh giành Đế Vị mà thôi.”
“Ta chưa từng muốn tranh Đế Vị,” Lạc Trần nói, “ta chỉ muốn một sự bình yên chân chính. Nếu Đế Khí hay bất cứ thứ gì khác có thể giúp ta đạt được điều đó, ta sẽ không từ bỏ.”
Mộ Dung Phong cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đỉnh núi, đầy vẻ châm biếm: “Bình yên chân chính? Trong thời đại Vô Đế này, thứ duy nhất có thể mang lại bình yên là sức mạnh tuyệt đối! Mà sức mạnh tuyệt đối, chỉ có một người có thể sở hữu. Đó là Thiên Đế! Ngươi không tranh, nhưng Đế Khí lại chọn ngươi. Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi định mệnh sao?”
Hắn không đợi Lạc Trần trả lời, lập tức tung ra một chưởng. Một luồng chân nguyên hùng hậu hóa thành một con rồng bằng khí, gầm thét lao về phía Lạc Trần. Đây là đòn thăm dò, nhưng uy lực của nó đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ.
Lạc Trần nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể đứng yên chịu trận. Trong khoảnh khắc, Đế Khí trong cơ thể hắn tự động bùng lên, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh thân thể. Hắn giơ tay, một đạo kiếm khí vô hình xé toang không gian, va chạm trực diện với con rồng khí của Mộ Dung Phong.
Ầm!!!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, đỉnh núi rung chuyển dữ dội. Mây mù bị xé toạc, để lộ ra khoảng không xanh thẳm. Lạc Trần lùi lại ba bước, nhưng Mộ Dung Phong cũng lảo đảo hai bước, sắc mặt hắn hơi thay đổi.
“Ngươi…!” Mộ Dung Phong không ngờ Lạc Trần có thể dễ dàng hóa giải công kích của mình như vậy. Hắn đã đánh giá thấp kẻ này. “Được lắm. Quả nhiên có chút bản lĩnh. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Thiên Hạ rộng lớn, Thiên Kiêu vô số. Ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều hơn thế.”
Mộ Dung Phong không tấn công nữa. Hắn chỉ nhìn Lạc Trần thêm một lúc, rồi thân hình hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất trong màn mây. Hắn đến để thăm dò, để cảnh cáo, và để khẳng định vị thế của mình.
Lạc Trần thở ra một hơi. Hắn biết, lời của Mộ Dung Phong không phải là nói suông. Cái gọi là “Đế Đạo Tranh Phong” này, không chỉ là những cuộc chiến sinh tử, mà còn là những màn thăm dò, những lời tuyên bố, những âm mưu chồng chất. Hắn là một con cờ mới trên bàn cờ đã được bày sẵn từ hàng vạn năm trước.
Khi Lạc Trần tiếp tục hành trình, hắn nhận ra rằng cuộc chiến giành Đế Vị này không phải là một sự kiện tự phát. Dường như có những bàn tay vô hình đang thao túng, đẩy các Thiên Kiêu vào những cuộc đối đầu, khai quật những bí cảnh cổ xưa, và tiết lộ những manh mối về Thiên Đế tiền nhiệm một cách có chủ đích. Có vẻ như, những thế lực lớn đang muốn tìm kiếm một “người kế nhiệm” hoặc một “vật dẫn đường” cho một mục đích nào đó.
Trong một lần ghé thăm một thư viện cổ ở một thành phố lớn, Lạc Trần tình cờ đọc được những ghi chép cổ xưa. Chúng nói về sự sụp đổ của một kỷ nguyên vàng son, về một Thiên Đế vĩ đại đã biến mất, và về sự hỗn loạn sau đó. Nhưng điều khiến Lạc Trần chú ý nhất là một đoạn văn ám chỉ rằng sự biến mất của Thiên Đế không phải là một sự kiện đơn thuần. Nó được mô tả như một “hy sinh vĩ đại”, một “phong ấn tối cao” để ngăn chặn một “Hỗn Độn Chi Nguyên” đang dần ăn mòn Thiên Đạo.
“Thiên Hạ Vô Đế… không phải là ngẫu nhiên sao?” Lạc Trần lẩm bẩm. Nếu Thiên Đế đã tự phong ấn hoặc hy sinh để ngăn chặn một mối hiểm họa, vậy thì sự hỗn loạn hiện tại chỉ là hệ quả của một vấn đề lớn hơn rất nhiều. Và những kẻ đang tranh giành Đế Vị, liệu họ có biết được chân tướng này, hay chỉ là những con rối trong một vở kịch đã được dàn dựng?
Hắn nhớ lại di vật cổ xưa mà hắn tìm thấy, cuốn công pháp tàn khuyết, và cả khí tức của Thiên Đạo Chân Ý đã hòa vào cơ thể hắn. Chúng không phải là những thứ bình thường. Chúng mang theo một sự liên kết sâu sắc với Thiên Đế tiền nhiệm, và có lẽ cả với cái “Hỗn Độn Chi Nguyên” được nhắc đến trong sách cổ.
Lạc Trần cảm thấy một cảm giác cấp bách dâng lên trong lòng. Hắn không thể chỉ đứng nhìn thế giới chìm trong tranh đoạt. Hắn phải tìm hiểu rõ hơn, phải tìm ra chân tướng. Dù hắn không muốn làm Đế, nhưng nếu việc trở thành một “ứng cử viên” bất đắc dĩ có thể giúp hắn tiếp cận được sự thật, thì hắn sẽ chấp nhận.
Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng mục tiêu của Lạc Trần đã rõ ràng hơn. Hắn không tranh ngai vàng, hắn tranh sự thật. Hắn không muốn thống trị, hắn muốn bảo vệ. Và để làm được điều đó, hắn phải đối mặt với tất cả các Thiên Kiêu, tất cả các thế lực, và cả những bí mật bị phong ấn của hàng vạn năm trước. Cuộc chiến giành Đế Vị đã thực sự bắt đầu, và Lạc Trần, kẻ không muốn làm Đế, đã hoàn toàn bị cuốn vào dòng xoáy không thể thoát ra.
Hắn biết, mỗi bước chân từ giờ phút này trở đi đều là một cuộc chiến, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính định mệnh của mình. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Vì một trật tự chân chính, vì sự bình yên của chúng sinh, Lạc Trần sẽ tiếp tục bước đi trên con đường Đế Đạo chông gai này, dù cho nó có dẫn hắn đến đâu.