Thiên Hạ Vô Đế
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:40:30 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 26

Chương 26: Đế Đạo Tranh Phong

Dư âm của Đại Hội Tu Chân đã lắng xuống, nhưng tên tuổi Lạc Trần thì không. Hắn, kẻ xuất thân từ nơi hẻo lánh, lại đột ngột quật khởi, trở thành tâm điểm của vạn giới. Tiếng đồn về “Đế Khí” trong người hắn như bão táp lan truyền, khiến các thế lực lớn không thể ngồi yên. Từ một kẻ bị áp bức, Lạc Trần giờ đây đã trở thành một “ứng cử viên” bất đắc dĩ cho ngôi vị Thiên Đế, dù bản thân hắn chưa từng có ý niệm đó.

Sau trận chiến tại Cổ Bí Cảnh, Lạc Trần không vội vàng tìm kiếm danh vọng hay quyền lực. Hắn ẩn mình trong một hang động sâu thẳm tại dãy núi Vạn Linh, nơi hắn từng tu luyện, cố gắng trấn áp khí tức hỗn loạn trong cơ thể. Cái gọi là “Đế Khí” kia, sau khi bùng phát, đã dung nhập sâu hơn vào linh hồn hắn, mang theo những đoạn ký ức vụn vỡ, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại vàng son, và cả sự bi tráng của một vị Thiên Đế đã ngã xuống.

Lạc Trần nhắm mắt, cảm nhận từng dòng năng lượng cuộn trào. Hắn không muốn Đế Khí này điều khiển mình. Hắn muốn dùng nó, không phải để làm bá chủ, mà để hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự hỗn loạn, và để tìm ra con đường bình yên cho chúng sinh. “Đế Vị… có gì hay ho khi mà vạn giới vẫn chìm trong khói lửa?” Hắn tự hỏi. Sự hỗn loạn mà hắn chứng kiến từ thuở ấu thơ đã ăn sâu vào tâm trí hắn, tạo nên một nỗi ám ảnh, một khao khát về trật tự chân chính, không phải là sự thống trị độc đoán.

Tuy nhiên, thế sự không cho phép hắn bình yên. Ngay cả trong hang động sâu thẳm, hắn vẫn cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ xa, những luồng thần niệm mạnh mẽ lướt qua. Các thế lực lớn đã bắt đầu hành động. Không còn là những tranh giành nhỏ lẻ, một làn sóng “Đế Đạo Tranh Phong” (Cuộc chiến giành Đế Vị) ngấm ngầm, rồi dần dần công khai, đang lan rộng khắp chư giới.

Một ngày nọ, một thông điệp cổ xưa được truyền đi khắp các tông môn, gia tộc và thánh địa. Đó là “Thiên Mệnh Chi Triệu” (Lời Hiệu Triệu của Thiên Mệnh), do liên minh các đại thế lực cổ xưa nhất phát ra. Nội dung giản lược: trong vòng ba năm tới, một cuộc “Thiên Hạ Luận Đạo” (Luận Đạo Khắp Thiên Hạ) sẽ được tổ chức tại Cửu Trùng Thiên, nơi mà các “Thiên Kiêu” (thiên tài tuyệt đỉnh) từ khắp nơi sẽ hội tụ để tranh tài, tìm ra người có “Thiên Mệnh” để dẫn dắt kỷ nguyên mới. Mặc dù không nói rõ là tìm “Thiên Đế”, nhưng ai cũng hiểu, đây chính là màn mở đầu cho việc chọn ra bá chủ của vạn giới.

“Thiên Mệnh Chi Triệu” như một phát súng hiệu, đánh thức tham vọng đã ngủ yên của vô số kẻ mạnh. Từ những vị Thánh Tử ẩn mình trong cấm địa, đến những truyền nhân của Đế tộc cổ xưa, hay những dị nhân mang huyết mạch đặc biệt, tất cả đều bắt đầu lộ diện. Mỗi người một vẻ, mang theo khí thế ngút trời, sau lưng là sự ủng hộ của cả một đại tông môn hoặc một gia tộc đã tồn tại hàng vạn năm.

Lạc Trần rời hang động. Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi. Cái tên Lạc Trần, cùng với Đế Khí trong người, đã khiến hắn trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc tranh đấu này. Vừa bước ra khỏi dãy núi Vạn Linh, hắn đã chạm mặt một nhóm người. Họ không đến từ một thế lực nào hắn quen thuộc, nhưng khí tức trên người lại vô cùng mạnh mẽ, mang theo vẻ kiêu căng, ngạo mạn.

“Ngươi chính là Lạc Trần, kẻ mang Đế Khí?” Một thanh niên đứng đầu, mặc áo bào xanh thẫm, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt sắc lạnh, lên tiếng. Hắn tên là Tiêu Vô Ngân, Thánh Tử của Tinh Thần Cổ Tông, một trong những tông môn hùng mạnh nhất phương Bắc. “Nghe đồn ngươi có chút bản lĩnh, nhưng muốn tranh Thiên Mệnh, e rằng còn kém xa.”

Lạc Trần khẽ nhíu mày. Hắn không muốn tranh, nhưng những lời nói này lại khiến hắn cảm thấy khó chịu. “Ta không có ý định tranh giành Thiên Mệnh.” Hắn đáp, giọng điệu bình thản.

Tiêu Vô Ngân bật cười lớn, những người phía sau hắn cũng hùa theo. “Không tranh? Kẻ nào có thể có Đế Khí mà lại không tranh Đế Vị? Ngươi đang đùa với bổn tọa sao? Hay là muốn dùng cách này để hạ thấp cảnh giác của chúng ta?”

“Tin hay không tùy ngươi.” Lạc Trần không muốn đôi co. Hắn chuẩn bị rời đi.

“Khoan đã!” Tiêu Vô Ngân chợt biến sắc. “Kẻ nào dám mang Đế Khí trong người mà lại nói không tranh? Hoặc là ngươi quá ngây thơ, hoặc là ngươi đang che giấu một âm mưu lớn hơn. Dù là gì, ta cũng phải thử xem Đế Khí của ngươi có đáng giá hay không!”

Nói rồi, Tiêu Vô Ngân ra tay. Một luồng tinh quang chói lòa từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm khí sắc bén như sao băng, xé toạc không gian lao thẳng về phía Lạc Trần. Đây là kiếm pháp trấn phái của Tinh Thần Cổ Tông, “Tinh Diệt Kiếm Khí”, đủ sức xuyên thủng cả núi non.

Lạc Trần không né tránh. Hắn biết, nếu cứ né tránh, phiền phức sẽ chỉ càng nhiều. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm hùng bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể hắn. Đó không phải là Đế Khí để thống trị, mà là Đế Khí để bảo vệ, để dẹp yên. Hắn giơ tay, một tầng hào quang màu xám tro lan tỏa, dễ dàng hóa giải Tinh Diệt Kiếm Khí. Cùng lúc đó, một đạo chưởng ấn mang theo ý cảnh của Thiên Địa Vạn Vật, nhẹ nhàng đẩy Tiêu Vô Ngân lùi lại mấy bước.

“Ngươi…” Tiêu Vô Ngân chấn động. Hắn không ngờ Lạc Trần lại mạnh đến vậy, còn mạnh hơn cả những lời đồn thổi. Hắn đã nghĩ, mình sẽ là một trong những người đầu tiên “thử nghiệm” Lạc Trần, nhưng lại không thể gây ra chút tổn thương nào.

“Ta không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi.” Lạc Trần nói, ánh mắt kiên định. “Nếu muốn tranh Đế Vị, cứ việc tranh. Nhưng nếu muốn gây rối loạn, ta sẽ không bỏ qua.”

Tiêu Vô Ngân nhìn Lạc Trần với vẻ phức tạp. Hắn không còn vẻ ngạo mạn ban đầu, thay vào đó là sự nghi ngờ và một chút sợ hãi. Lạc Trần không giống bất kỳ Thiên Kiêu nào hắn từng gặp. Những kẻ khác đều mang theo tham vọng cháy bỏng, còn Lạc Trần lại như một dòng nước tĩnh lặng, ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Sau khi đánh lui Tiêu Vô Ngân, Lạc Trần không ở lại. Hắn tiếp tục hành trình, đi sâu hơn vào trung tâm của những vùng đất cổ xưa, nơi những bí mật về Thiên Đế tiền nhiệm được cho là còn lưu giữ. Hắn nhận ra, cuộc chiến giành Đế Vị này không hề đơn thuần. Có một bàn tay vô hình đang thao túng, đẩy mọi thứ vào vòng xoáy. Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Triệu” kia, liệu có phải là một cái bẫy, hay chỉ là một phần của một kế hoạch lớn hơn?

Trong một thành cổ đổ nát, Lạc Trần tìm thấy một mảnh đá khắc cổ xưa. Mảnh đá này không có linh khí, nhưng lại ẩn chứa một chút ý chí tàn niệm. Khi hắn chạm vào, một hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí hắn: một bàn tay khổng lồ, không phải của người, không phải của thần, đang cố gắng “vá” một vết nứt trên bầu trời. Nhưng thay vì vá lành, vết nứt đó lại càng lan rộng, và bàn tay kia dường như bị nuốt chửng.

“Thiên Hạ Vô Đế… không phải là ngẫu nhiên.” Lạc Trần lẩm bẩm. Hắn cảm thấy một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ. Sự biến mất của Thiên Đế, sự hỗn loạn hiện tại, tất cả đều có mối liên hệ sâu xa, không chỉ đơn thuần là một khoảng trống quyền lực. Nó giống như một vết thương đã bị che giấu, giờ đây đang mưng mủ, đe dọa nuốt chửng mọi thứ.

Hắn không muốn làm Đế, nhưng số phận lại đẩy hắn vào vị trí trung tâm của cuộc tranh đoạt này. Hắn mang trong mình Đế Khí, mang theo sứ mệnh mà hắn chưa từng mong muốn. Nhưng Lạc Trần hiểu, nếu hắn không hành động, không tìm ra chân tướng, thì cái trật tự mà hắn khao khát sẽ mãi mãi không tồn tại. Hắn phải đối mặt với thực tại, phải dấn thân vào con đường Đế Đạo Tranh Phong, không phải để giành lấy ngai vàng, mà để tìm ra sự thật đằng sau sự sụp đổ của một kỷ nguyên và bảo vệ những gì còn sót lại.

Cánh cửa của Đại Cảnh Giới 2 đã hoàn toàn mở ra. Lạc Trần, kẻ không muốn làm Đế, đã chính thức bước vào cuộc chiến giành Đế Vị, nơi mà mỗi bước chân đều ẩn chứa nguy hiểm, và mỗi Thiên Kiêu đều là một đối thủ đáng gờm. Hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ với những kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính định mệnh của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8