Thiên Hạ Vô Đế
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:38:12 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 24

Khí tức hùng vĩ như sóng thần lan tỏa, nhấn chìm toàn bộ Hư Không Cổ Điện trong một luồng áp lực vô hình. Không phải là uy áp của một cá nhân, mà là sự cộng hưởng của Thiên Đạo, của những kỷ nguyên đã lùi xa, cô đọng lại trong một khoảnh khắc kinh thiên động địa. Ánh sáng vàng kim bùng nổ từ vị trí của Lạc Trần, không chói lóa nhưng lại mang một vẻ uy nghi thâm trầm, khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Trần cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, rồi lại được tái tạo. Dòng công pháp hắn tu luyện, thứ vốn mang một vẻ cổ xưa và bí ẩn, giờ đây như được tháo gỡ phong ấn, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, hòa cùng với luồng “Đế Khí” vừa thức tỉnh. Hắn không hề cố ý, nhưng sự chạm trán với tàn niệm cổ xưa trong Bí Cảnh Thiên Mộ vừa rồi đã vô tình kích hoạt một phần ký ức, một phần bản nguyên của Thiên Đế tiền nhiệm, thứ đã được giấu kín trong di vật mà hắn tình cờ tìm thấy.

Tiếng xì xào, bàn tán vang lên khắp nơi, từ những tu sĩ cấp thấp cho đến những lão quái vật ẩn mình.
“Đế Khí? Hắn ta là người được chọn của Thiên Đế sao?”
“Không thể nào! Thiên Đế đã biến mất hàng vạn năm, sao có thể truyền thừa?”
“Chẳng lẽ, Thiên Đạo muốn tái lập trật tự, chọn ra một vị Đế mới?”

Nhưng Lạc Trần không nghe thấy những lời đó. Hắn chỉ cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một dòng chảy thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí, không phải là kiến thức tu luyện, mà là những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã sụp đổ, của một sứ mệnh bi tráng. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một vị Thiên Đế cô độc đứng giữa vũ trụ hỗn mang, ánh mắt chất chứa bi ai và sự bất lực trước một hiểm họa còn lớn hơn cả sự sinh diệt của vạn vật. Đó là một vết nứt trên Thiên Đạo, một sự khiếm khuyết nguyên bản đang âm thầm gặm nhấm mọi thứ.

“Không… ta không muốn…” Lạc Trần lẩm bẩm, ý chí của hắn phản kháng lại luồng Đế Khí muốn xâm chiếm. Hắn không muốn trở thành một kẻ gánh vác định mệnh của người khác, không muốn bị ràng buộc bởi một sứ mệnh mà hắn chưa hiểu rõ. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên, một trật tự không có kẻ thống trị tuyệt đối.

Nhưng luồng Đế Khí ấy không phải để thống trị, mà là để “thức tỉnh”. Nó không ép buộc Lạc Trần, mà chỉ mở ra một cánh cửa. Cánh cửa đến với một trách nhiệm nặng nề, một con đường đầy máu và nước mắt.

Giữa lúc Lạc Trần đang giằng xé nội tâm, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên, cắt ngang mọi sự ồn ào.
“Thú vị. Một kẻ phàm tục lại có thể thức tỉnh Thiên Đạo Chân Ý. Quả nhiên, Thiên Cơ đang thay đổi.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía giọng nói. Đó là Mạc Thiên Hành, Thống Lĩnh Cấm Vệ của Thiên Tông, một trong Tứ Đại Thánh Địa của Tiên Giới. Hắn là một cường giả đã đạt tới Bán Bộ Tiên Vương, ánh mắt sắc như dao găm, ẩn chứa sự tính toán sâu xa. Bên cạnh hắn là một nhóm cường giả khác của Thiên Tông, tất cả đều toát ra khí thế ngút trời, như những ngọn núi băng sừng sững.

Mạc Thiên Hành bước chậm rãi về phía Lạc Trần, mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên tâm can của mọi người. Hắn không có vẻ vội vàng, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến không khí trở nên ngột ngạt.
“Tiểu tử, ngươi tên gì?” Hắn hỏi, giọng điệu mang theo vẻ bề trên, như một kẻ bề trên đang hỏi một con kiến.

Lạc Trần từ từ trấn tĩnh lại, ánh sáng vàng kim trên người hắn dần thu lại, nhưng khí tức vững chãi và kiên định thì vẫn còn đó. Hắn ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt uy nghiêm của Mạc Thiên Hành, không hề tỏ ra sợ hãi.
“Lạc Trần.”

“Lạc Trần.” Mạc Thiên Hành nhấm nháp cái tên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu.
“Ngươi có biết, thứ ngươi vừa kích hoạt là gì không? Đó là dấu ấn của Thiên Đế tiền nhiệm, là chìa khóa để khai mở Đế Vị. Thiên Tông của ta đã tìm kiếm nó hàng vạn năm, nhưng không ngờ lại rơi vào tay một kẻ vô danh như ngươi.”

Sự thật phơi bày khiến mọi người kinh hãi. Thiên Tông, thế lực hùng mạnh nhất nhì Tiên Giới, vẫn luôn ôm mộng tái lập Thiên Đình, tái tạo Đế Vị. Và giờ đây, Lạc Trần lại nắm giữ chìa khóa đó.

“Ta không biết, và ta cũng không quan tâm.” Lạc Trần đáp, giọng điệu bình thản nhưng lại ẩn chứa sự cự tuyệt rõ ràng.
“Thứ ta muốn không phải là Đế Vị, mà là một trật tự chân chính, nơi không có sự áp bức và tranh giành vô nghĩa.”

Mạc Thiên Hành bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Hư Không Cổ Điện, mang theo sự chế giễu và khinh thường.
“Nực cười! Kẻ yếu thì luôn nói lời đạo đức giả. Ngươi nghĩ rằng không có Đế thì sẽ có trật tự sao? Ngươi đã thấy thế giới này loạn lạc đến mức nào rồi đấy. Thiên Tông của ta sẽ tái lập Thiên Đình, mang lại bình yên cho vạn giới, và ngươi… sẽ là công cụ của chúng ta.”

Hắn vung tay, một cỗ lực lượng vô hình lập tức bao trùm lấy Lạc Trần, muốn phong tỏa tu vi và bắt giữ hắn. Đó là sức mạnh của Bán Bộ Tiên Vương, đủ để nghiền nát bất kỳ tu sĩ cấp thấp nào.

Nhưng Lạc Trần không phải tu sĩ cấp thấp thông thường. Công pháp của hắn độc đáo, kết hợp với Đế Khí vừa thức tỉnh, đã tạo nên một lớp phòng ngự vững chắc. Cỗ lực lượng của Mạc Thiên Hành bị chặn lại, không thể tiến thêm một tấc.

Mạc Thiên Hành hơi nhíu mày, có chút bất ngờ. Hắn không nghĩ một tiểu bối lại có thể chống lại uy áp của mình.
“Ngươi có chút bản lĩnh. Nhưng đừng nghĩ rằng chỉ với một chút Đế Khí tàn dư mà có thể chống lại Thiên Tông!”

Đúng lúc đó, một bóng người lướt tới, đứng chắn trước Lạc Trần. Đó là Lục Thanh Thanh, cô gái thông minh và lanh lợi mà Lạc Trần đã gặp gỡ trong Bí Cảnh. Ánh mắt cô tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên cường.
“Mạc Thống Lĩnh, ngài không thể tùy tiện bắt người! Lạc Trần không phải là tội phạm!”

“Ồ? Nha đầu nhà họ Lục? Ngươi muốn chống đối Thiên Tông sao?” Mạc Thiên Hành cười lạnh.
“Lục gia các ngươi tuy có chút danh tiếng, nhưng vẫn chưa đủ tư cách can thiệp vào chuyện của Thiên Tông.”

Một lão nhân râu bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, cũng xuất hiện, đứng cạnh Lục Thanh Thanh. Đó là lão Cổ, một ẩn sĩ mà Lạc Trần đã từng cứu giúp, một nhân vật có lai lịch bí ẩn.
“Mạc Thống Lĩnh, chuyện gì cũng phải có lý lẽ. Lạc Trần tuy có được Thiên Đạo Chân Ý, nhưng hắn chưa từng làm hại ai. Ngài muốn cưỡng ép hắn, e rằng sẽ khiến vạn giới bất bình.”

“Bất bình?” Mạc Thiên Hành hừ lạnh.
“Kẻ yếu thì có quyền gì mà bất bình? Lạc Trần, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Thuận theo Thiên Tông, giao ra bí mật của Đế Khí, Thiên Tông sẽ ban cho ngươi quyền lực và vinh hoa. Ngược lại…”

Hắn không nói hết, nhưng ý đe dọa đã quá rõ ràng.

Lạc Trần nhìn Mạc Thiên Hành, rồi nhìn Lục Thanh Thanh và lão Cổ. Hắn biết họ đang liều mạng để bảo vệ mình. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, nhưng cũng đi kèm với sự phẫn nộ. Hắn không thể để những người tin tưởng mình phải chịu liên lụy.

Hắn bước lên một bước, đứng ngang hàng với Lục Thanh Thanh và lão Cổ, đối diện trực tiếp với Mạc Thiên Hành.
“Ta đã nói, ta không muốn làm Đế. Nhưng cũng không có nghĩa là ta sẽ để kẻ khác tùy tiện định đoạt số phận của ta, hay số phận của những người xung quanh ta.”

Ánh mắt Lạc Trần bỗng trở nên sắc bén, một luồng khí thế không hề thua kém Bán Bộ Tiên Vương bùng nổ từ trong cơ thể hắn. Đó không phải là sức mạnh của Đế Vị, mà là ý chí kiên cường, bất khuất của một kẻ đã trải qua vô vàn gian truân, thà chết không chịu cúi đầu.

“Nếu Thiên Tông muốn dùng vũ lực để ép buộc, vậy thì Lạc Trần này xin được lĩnh giáo!”

Lời tuyên bố của Lạc Trần khiến toàn bộ Hư Không Cổ Điện chìm vào im lặng. Không ai ngờ một tiểu bối lại dám đối đầu trực diện với một thế lực như Thiên Tông, và đặc biệt là với một cường giả Bán Bộ Tiên Vương như Mạc Thiên Hành.

Mạc Thiên Hành nheo mắt. Hắn nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt Lạc Trần, một thứ mà hắn đã không thấy ở bất kỳ ứng cử viên Đế Vị nào khác. Hắn đã lầm, Lạc Trần không phải là một công cụ dễ điều khiển.

“Tốt! Rất tốt!” Mạc Thiên Hành đột nhiên phá lên cười lớn, nhưng nụ cười này không mang ý chế giễu, mà là một sự lạnh lẽo đến thấu xương.
“Vậy thì ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là khoảng cách giữa một con kiến và một vị thần!”

Một luồng sát ý ngút trời bùng nổ từ Mạc Thiên Hành, bao trùm lấy Lạc Trần. Không khí xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên không gian. Hắn đã động sát tâm.

Lạc Trần cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề. Hắn biết mình không thể chống lại Mạc Thiên Hành bằng sức mạnh hiện tại. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã lựa chọn. Lựa chọn đứng lên, lựa chọn bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cho cái giá phải trả có là sinh mạng.

Cũng trong khoảnh khắc đó, luồng Đế Khí trong cơ thể Lạc Trần lại bùng lên, không phải để chiến đấu, mà là để “dẫn dắt”. Nó chỉ cho hắn một con đường thoát hiểm, một lối đi bí mật đến một nơi ẩn chứa sức mạnh cổ xưa hơn, một nơi có thể giúp hắn lột xác.

Lạc Trần hiểu ra. Hắn không thể chiến đấu trực diện, nhưng hắn có thể chạy trốn, và trên đường trốn chạy, hắn sẽ mạnh lên. Đây không phải là sự hèn nhát, mà là một chiến thuật, một bước lùi để tiến xa hơn.

Hắn nhìn Mạc Thiên Hành, ánh mắt không còn sự sợ hãi, mà là một lời tuyên chiến im lặng. Lạc Trần biết, từ giờ trở đi, cuộc đời hắn sẽ không còn một phút giây bình yên nào nữa. Hắn sẽ bị truy đuổi, bị săn lùng bởi những thế lực khổng lồ. Nhưng hắn cũng biết, hắn sẽ không đơn độc.

Một đạo ánh sáng lóe lên. Lạc Trần không né tránh đòn công kích của Mạc Thiên Hành, mà dùng chính sức mạnh của Đế Khí để mở ra một khe hở không gian nhỏ bé, lao vào trong đó. Hắn biến mất ngay trước mắt mọi người, để lại Mạc Thiên Hành với vẻ mặt kinh ngạc và tức giận tột độ.

“Ngươi dám chạy trốn! Lạc Trần! Ta thề sẽ tìm ra ngươi, và khiến ngươi phải hối hận vì đã đối nghịch với Thiên Tông!” Tiếng gầm của Mạc Thiên Hành vang dội khắp Hư Không Cổ Điện, mang theo sự phẫn nộ tột cùng.

Nhưng Lạc Trần đã đi. Hắn đã chấp nhận con đường gian nan, hiểm trở, con đường không có Đế Vị, nhưng lại gánh vác sứ mệnh của một vị Đế giả. Cuộc chiến giành Đế Vị đã chính thức biến thành cuộc săn đuổi, và Lạc Trần, từ một kẻ vô danh, đã trở thành mục tiêu số một của toàn bộ Tiên Giới.

Kỷ nguyên Vô Đế, có lẽ sẽ vì anh mà thay đổi, nhưng không phải theo cách mà thế nhân vẫn tưởng tượng. Đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, nơi một kẻ không muốn làm Đế lại phải gánh vác sứ mệnh của một vị Đế giả. Lạc Trần đã không thể lùi bước, hắn phải đối mặt với thực tại hỗn loạn của “Thiên Hạ Vô Đế”. Hắn chấp nhận con đường tu luyện gian nan, nhưng vẫn giữ vững bản tâm không muốn làm Đế, mặc cho số phận đã đặt hắn vào vị trí của một “ứng cử viên” bất đắc dĩ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8