Thiên Hạ Vô Đế
Chương 23

Chương 23: Dấu Ấn Đế Khí và Sự Thức Tỉnh Của Thế Lực Cổ Xưa
Kiếm quang của Mộ Dung Vô Cực, vốn mang theo ý chí sắc bén như muốn xé rách cả hư không, nay lại bị một lá chắn vô hình hoàn toàn chặn đứng. Không chỉ chặn đứng, mà còn làm nó tan biến như sương khói gặp nắng. Sự việc diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, khiến toàn bộ quảng trường chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mộ Dung Vô Cực, người nổi tiếng với sự tự phụ và sức mạnh vượt trội, giờ đây đứng sững sờ, mắt trợn tròn nhìn Lạc Trần. Gương mặt hắn từ ngạo mạn chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi dần hiện lên vẻ sợ hãi khó che giấu. Hắn không thể tin vào mắt mình. Chiêu kiếm đó, ngay cả một trưởng lão trong môn phái hắn cũng khó lòng hóa giải dễ dàng như vậy, lại bị một kẻ vô danh như Lạc Trần chặn đứng chỉ bằng một luồng khí tức.
Không chỉ Mộ Dung Vô Cực, mà tất cả các tu sĩ có mặt tại Đại Hội Tu Chân đều chấn động. Những thiên tài trẻ tuổi, những trưởng lão lão luyện, thậm chí là những cường giả ẩn mình trong đám đông, tất cả đều phóng ánh mắt kinh ngạc về phía Lạc Trần. Luồng khí tức vừa rồi không chỉ đơn thuần là linh khí hùng hậu, mà nó còn mang theo một sự cổ xưa, một sự uy áp mà họ chưa từng cảm nhận được, một thứ mà chỉ tồn tại trong truyền thuyết về thời đại Thiên Đế.
Lạc Trần đứng đó, không hề nhúc nhích. Luồng linh khí bùng nổ từ cơ thể hắn đã thu lại, nhưng một cảm giác kỳ lạ vẫn còn lưu lại trong huyết mạch. Đó là một cảm giác của sự kết nối, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới xung quanh, và cả một gánh nặng vô hình đang đè lên đôi vai hắn. Hắn không muốn sức mạnh này, nhưng nó đã xuất hiện, và nó là thứ duy nhất có thể bảo vệ hắn và những gì hắn trân trọng.
Ánh mắt kiên định của Lạc Trần lướt qua Mộ Dung Vô Cực, như một lời tuyên bố không tiếng động về sự thay đổi. Hắn đã không còn là Lạc Trần của ngày hôm qua, một kẻ chỉ muốn ẩn mình và tìm kiếm sự bình yên nhỏ nhoi. Hắn đã chọn con đường đối đầu, con đường của một người kiến tạo trật tự.
Đúng lúc này, một biến cố kinh thiên động địa xảy ra. Từ dưới lòng đất quảng trường, nơi vốn là một di tích cổ đại được phong ấn, một luồng ánh sáng vàng rực bỗng vọt lên trời, xuyên thủng mây xanh. Cùng lúc đó, một âm thanh cổ xưa, hùng vĩ như tiếng sấm từ thời khai thiên lập địa, vang vọng khắp bầu trời.
“Thiên Đạo Chân Ý… lại hiện thế!” Một lão giả râu tóc bạc phơ, vốn ngồi bất động như một pho tượng, bỗng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ lẫn tham lam.
Luồng sáng vàng rực ấy xoáy tròn trên không trung, dần ngưng tụ thành một hình ảnh mơ hồ của một ngai vàng cổ xưa, uy nghi và tráng lệ, nhưng lại mang theo vẻ cô độc và tàn tạ. Một cảm giác áp bức khủng khiếp lan tỏa, khiến tất cả các tu sĩ dù là cường giả đến đâu cũng phải quỳ gối, linh khí trong cơ thể gần như bị phong bế. Đó là “Đế Khí” chân chính, khí tức của một vị Thiên Đế tối cao!
Điều đáng kinh ngạc hơn là, ngay khi hình ảnh ngai vàng xuất hiện, một luồng Đế Khí vô hình từ trên trời giáng xuống, trực tiếp bao phủ lấy Lạc Trần. Cơ thể hắn bỗng phát sáng rực rỡ, một phù văn cổ xưa, hình dáng như một chiếc vương miện nhỏ, hiện rõ trên trán hắn rồi chìm vào bên trong. Đồng thời, công pháp mà hắn tu luyện, vốn đã độc đáo, giờ đây như được kích hoạt, tự động vận chuyển với tốc độ kinh hồn, hấp thu Đế Khí xung quanh một cách điên cuồng.
Đây chính là “Dấu ấn Đế Khí” mà ai cũng khao khát, thứ mà hàng vạn năm nay chưa từng tái hiện! Lạc Trần, một kẻ vô danh, lại được Thiên Đạo lựa chọn, hay ít nhất là được Đế Khí thừa nhận.
“Hắn… hắn là người được chọn!”
“Không thể nào! Một kẻ xuất thân thấp kém như hắn… sao có thể?”
“Đây là Thiên Đạo Chi Ý! Kỷ nguyên Vô Đế sắp kết thúc sao?”
Hàng loạt tiếng xì xào, bàn tán nổ ra, xen lẫn sự kinh sợ, ghen tị và tham lam. Đối với một số người, Lạc Trần là hy vọng, người sẽ kết thúc thời đại hỗn loạn. Nhưng đối với vô số kẻ khác, hắn là một mối đe dọa, một kẻ dị đoan cần phải bị diệt trừ hoặc khống chế để chiếm đoạt vận may.
Cùng lúc đó, từ sâu thẳm một góc tối của quảng trường, một luồng khí tức âm u, mạnh mẽ đến đáng sợ bỗng bùng nổ. Một bóng người cao lớn, mặc áo bào đen, khuôn mặt ẩn sau lớp mũ trùm, chậm rãi bước ra. Mỗi bước đi của hắn đều khiến không gian xung quanh rung chuyển, tựa như có một sức mạnh vô hình đang bóp méo vạn vật.
“Thiên Đạo Chân Ý… đã thức tỉnh. Ngươi, kẻ mang dấu ấn, hãy theo ta.” Giọng nói của người áo đen trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục, mang theo một sự áp đặt tuyệt đối không thể phản kháng.
Người áo đen này không phải ai khác, mà chính là một Hộ Pháp của Huyết Ma Tông, một trong những thế lực tà đạo cổ xưa nhất, luôn âm thầm tìm kiếm và thu thập những tàn niệm của Thiên Đế để phục vụ cho dã tâm bá chủ của mình. Sự xuất hiện của hắn ngay lập tức khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay còn trở nên ngột ngạt hơn.
Hắn nhìn Lạc Trần, ánh mắt dưới lớp mũ trùm lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị. “Ngươi có Thiên Đạo Chi Khí, là chìa khóa để mở ra cánh cửa chân chính. Hãy giao nộp nó, hoặc ta sẽ tự mình lấy.”
Lạc Trần cảm nhận được mối nguy hiểm chết người từ người áo đen. Sức mạnh của hắn ta vượt xa bất kỳ đối thủ nào Lạc Trần từng đối mặt, thậm chí còn mạnh hơn cả những trưởng lão mạnh nhất của các môn phái chính phái. Hắn biết, nếu mình không làm gì, không chỉ bản thân hắn mà cả những người xung quanh cũng sẽ gặp họa.
Tuy nhiên, trong lòng Lạc Trần không hề có sự sợ hãi. Thay vào đó, một sự kiên định đến cùng cực, một ý chí không thể lay chuyển bùng lên mạnh mẽ. Hắn không muốn làm Đế, không muốn tranh đoạt quyền lực. Nhưng hắn cũng sẽ không cúi đầu, không trở thành công cụ cho bất kỳ ai có dã tâm.
“Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta không phải là công cụ của bất kỳ ai, và Thiên Đạo Chân Ý này cũng không phải thứ để ngươi lợi dụng.” Lạc Trần ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa. “Nếu ngươi muốn, hãy tự mình đến lấy!”
Lời nói của Lạc Trần như một tiếng sấm sét giữa trời quang, khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi. Một kẻ tu vi còn non trẻ lại dám khiêu chiến một Hộ Pháp của Huyết Ma Tông, một cường giả có thể dễ dàng hủy diệt cả một môn phái! Đó không phải là dũng khí, mà là sự ngông cuồng đến điên rồ.
Người áo đen hơi khựng lại, dường như cũng bất ngờ trước sự cứng rắn của Lạc Trần. Rồi, một tiếng cười khàn khàn, lạnh lẽo thoát ra từ yết hầu hắn. “Thú vị. Xem ra, ngươi cần một bài học về sự tôn trọng.”
Một luồng Huyết Sát Khí cuồn cuộn từ người áo đen bùng nổ, hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng huyết sắc, trực tiếp chụp xuống Lạc Trần. Bàn tay đó mang theo sức mạnh hủy diệt, đủ để nghiền nát cả một ngọn núi.
Lạc Trần không lùi bước. Hắn biết mình không thể trốn tránh nữa. Con đường hắn đã chọn, con đường của một người không muốn làm Đế nhưng lại phải đối mặt với gánh nặng của Đế Vị, đã bắt đầu. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ linh khí trong cơ thể bùng nổ, hòa cùng với luồng Đế Khí vừa mới dung nhập, tạo thành một luồng năng lượng hỗn độn nhưng cực kỳ mạnh mẽ.
Một bóng kiếm quang cổ xưa, không rõ hình dạng, chợt lóe lên trong mắt Lạc Trần. Đó không phải là kiếm chiêu của hắn, mà là một tàn niệm, một sự thức tỉnh từ sâu thẳm trong linh hồn hắn, thứ liên quan mật thiết đến công pháp độc đáo mà hắn tu luyện, thứ mang theo hơi thở của Thiên Đế tiền nhiệm.
Lạc Trần giơ tay lên, một ý chí kiên định hơn bao giờ hết hiện rõ trong ánh mắt. Hắn không muốn thống trị, nhưng hắn sẽ không để bất kỳ ai thống trị hắn hoặc phá hoại trật tự mà hắn tin tưởng. Sự lựa chọn đã rõ ràng. Hắn không thể lùi bước.
Cuộc chiến giành Đế Vị, hay đúng hơn là cuộc chiến chống lại sự tha hóa của Đế Vị, đã chính thức bắt đầu, với Lạc Trần là trung tâm của mọi sự chú ý. Kỷ nguyên Vô Đế, có lẽ sẽ vì anh mà thay đổi, nhưng không phải theo cách mà thế nhân vẫn tưởng tượng. Đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, nơi một kẻ không muốn làm Đế lại phải gánh vác sứ mệnh của một vị Đế giả.