Thiên Hạ Vô Đế
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:18:27 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 2

Chương 2: Khí Tức Cổ Xưa

Phiến ngọc bội trong tay Lạc Trần lạnh lẽo, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến lạ, như thể nó đã luôn thuộc về hắn. Hắn xoay sở nó, cố gắng tìm ra một khe hở, một dấu vết của linh khí, nhưng vô vọng. Phiến ngọc chỉ là một vật bình thường, không có chút linh quang nào tỏa ra, không chút năng lượng nào dao động. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Lạc Trần biết nó không hề bình thường. Ánh sáng le lói từ trong vách đá vừa rồi, cảm giác kỳ dị khi nó chạm vào tay hắn, tất cả đều mách bảo rằng đây là một vật phi phàm.

Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng, thở ra một hơi thật dài. Sương đêm bắt đầu bao phủ khu rừng, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Hắn không thể quay về lều ngay lập tức, tâm trí hắn vẫn còn đang quay cuồng với những suy nghĩ. Tiểu Nguyệt, gia đình nàng, những ánh mắt khinh miệt của những kẻ cường quyền… Một nỗi sợ hãi mơ hồ vẫn còn đọng lại, nhưng sâu hơn là một ngọn lửa mới đã được nhóm lên.

Lạc Trần nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại khoảnh khắc phiến ngọc chạm vào tay hắn. Một dòng chảy ấm áp, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, dường như đã lướt qua kinh mạch hắn. Hắn cố gắng tái tạo cảm giác đó, tập trung tinh thần vào phiến ngọc. Không có công pháp, không có khẩu quyết, hắn chỉ dựa vào trực giác.

Lần thứ nhất, không có gì. Lần thứ hai, vẫn vậy. Hắn kiên nhẫn, không nản lòng. Hắn nhớ lại lời của một lão nhân hành khất từng nói: “Đạo nằm trong tâm, không nằm trong lời. Phàm nhân cầu ngoại vật, tu sĩ cầu nội tại, nhưng kẻ ngộ đạo lại thấy Đạo ở khắp nơi.” Lạc Trần không hiểu hết ý nghĩa, nhưng hắn cảm thấy có một sự tương đồng nào đó.

Hắn từ bỏ ý định tìm kiếm linh khí. Thay vào đó, hắn thả lỏng toàn thân, quên đi mọi tạp niệm, chỉ giữ lại một ý niệm duy nhất: “kết nối”. Kết nối với phiến ngọc, kết nối với cảm giác lạ lùng lúc ban đầu. Hắn như một chiếc lá khô trôi nổi trên mặt nước, thuận theo dòng chảy vô hình.

Rồi, một lần nữa, cảm giác ấm áp ấy lại xuất hiện. Lần này rõ ràng hơn, không phải từ phiến ngọc, mà từ chính nội tại của hắn, như thể phiến ngọc chỉ là một chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa đã đóng chặt trong cơ thể hắn. Dòng ấm áp ấy lan tỏa khắp kinh mạch, không hề bạo liệt mà lại vô cùng dịu dàng, tựa như nước chảy mây trôi. Nó không phải linh khí mà hắn từng nghe nói đến – loại linh khí hùng hậu, cuộn trào mà các tu sĩ khác hấp thụ. Thứ này tinh khiết hơn, nguyên bản hơn, mang theo một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên.

Lạc Trần không biết đây là công pháp gì, cũng không biết nó thuộc hệ thống tu luyện nào. Nó không giống với bất kỳ lời đồn đại nào về việc luyện khí, trúc cơ mà hắn từng nghe lỏm. Hắn chỉ cảm nhận được một sự “thanh lọc” và “khai mở”. Như thể từng tế bào trong cơ thể hắn đang được đánh thức, từng kinh mạch đang được mở rộng, không phải để chứa đựng, mà để “lưu thông” một thứ năng lượng vô hình.

Đêm đó, Lạc Trần gần như không ngủ. Hắn chìm đắm trong trạng thái kỳ lạ ấy. Hắn cảm thấy ngũ giác mình trở nên nhạy bén hơn. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng nước suối chảy róc rách, tất cả đều trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, tiếng máu chảy trong huyết quản. Sức lực trong người hắn cũng tăng lên một cách rõ rệt. Khi hắn nắm chặt tay, cảm giác như có một nguồn năng lượng vô hình đang cuộn trào, sẵn sàng bùng nổ.

Sáng hôm sau, Lạc Trần tỉnh dậy với một cơ thể nhẹ nhõm lạ thường. Hắn không còn cảm thấy mệt mỏi sau một đêm thức trắng, ngược lại, tinh thần hắn sảng khoái đến không ngờ. Hắn nhìn phiến ngọc trong tay. Nó vẫn là một phiến ngọc bình thường, nhưng giờ đây, nó như một phần mở rộng của chính hắn. Hắn cất nó vào trong áo, gần sát tim.

Lạc Trần rời khỏi khu rừng, trở về căn nhà tranh đơn sơ của mình. Trên đường đi, hắn bất ngờ bắt gặp một cảnh tượng quen thuộc. Một đám người của bang phái Hắc Sa, những kẻ chuyên ức hiếp dân lành, đang vây quanh một gia đình nông dân, đòi cống nạp và dọa dẫm. Kẻ cầm đầu, một gã thô lỗ tên là Trương Hổ, nổi tiếng với sức mạnh hơn người và tính cách hung tợn.

“Giao nộp hết số lương thực này, nếu không, ta sẽ phá nát nhà các ngươi!” Trương Hổ cười khẩy, hắn giơ nắm đấm to lớn dọa dẫm. Vợ chồng người nông dân run rẩy, đứa con nhỏ co rúm sau lưng mẹ.

Trong quá khứ, Lạc Trần sẽ chỉ cúi đầu lướt qua, cố gắng làm ngơ. Hắn biết mình không thể chống lại. Nhưng bây giờ thì khác. Ngọn lửa trong lòng hắn bùng lên mạnh mẽ. Hắn nhớ lại ánh mắt sợ hãi của Tiểu Nguyệt, nỗi tuyệt vọng của những người yếu thế. Hắn không muốn làm Đế, không muốn tranh giành Thiên Hạ, nhưng hắn không thể làm ngơ trước sự bất công ngay trước mắt mình.

Hắn bước tới, giọng nói trầm ổn, pha chút lạnh lẽo mà ngay cả chính hắn cũng ngạc nhiên:

“Trương Hổ, các ngươi lại giở trò gì vậy?”

Trương Hổ quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên khi thấy Lạc Trần, một kẻ yếu đuối mà hắn thường xuyên chế giễu, lại dám lên tiếng. “Ồ, ai đây? Chẳng phải là Lạc Trần mồ côi à? Dạo này gan dạ lắm nhỉ? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?” Hắn cười phá lên, đám đệ tử Hắc Sa cũng hùa theo.

“Đừng làm loạn nữa, Trương Hổ. Bọn họ không có gì để nộp cho các ngươi đâu.” Lạc Trần nói, bước tới gần hơn.

“Ha! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Dám rao giảng đạo lý cho ta ư?” Trương Hổ giận dữ, hắn vung tay, một cước đá thẳng vào bụng Lạc Trần. Hắn muốn dạy cho kẻ yếu ớt này một bài học nhớ đời.

Tuy nhiên, điều bất ngờ đã xảy ra. Lạc Trần không lùi bước. Hắn chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh được cú đá. Cú đá của Trương Hổ thường khiến đối thủ bay xa vài trượng, nhưng lần này chỉ trượt qua không khí. Trương Hổ tròn mắt ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng, Lạc Trần đã đưa tay ra, không hề dùng chút linh khí nào, chỉ bằng một tốc độ nhanh đến khó tin, chộp lấy cổ tay hắn.

Một luồng sức mạnh kỳ lạ truyền từ tay Lạc Trần, không phải lực cơ bắp đơn thuần, mà là một sự dung hợp của ý chí và năng lượng nguyên thủy mà hắn vừa khai mở. Trương Hổ cảm thấy một cơn đau nhói, như thể xương cốt mình sắp vỡ vụn. Hắn muốn phản kháng, muốn rút tay về, nhưng không thể. Cổ tay hắn như bị một gọng kìm vô hình siết chặt.

“Buông… buông ra!” Trương Hổ rống lên đau đớn, mặt hắn tái mét. Hắn không thể tin được kẻ yếu đuối như Lạc Trần lại có thể có sức mạnh đến vậy.

Lạc Trần không nói gì, chỉ tăng thêm lực. Hắn nhìn thẳng vào mắt Trương Hổ, ánh mắt lạnh như băng. “Nếu còn dám ức hiếp dân lành, ta thề… sẽ không chỉ là cổ tay này đâu.”

Cảm nhận được sự uy hiếp thực sự, và cơn đau tê tái từ cổ tay, Trương Hổ cuối cùng cũng chịu khuất phục. “Ta… ta biết rồi! Buông ta ra!”

Lạc Trần buông tay, Trương Hổ lảo đảo lùi lại, ôm lấy cổ tay bị bóp đỏ ửng. Đám đệ tử Hắc Sa cũng sợ hãi, không dám hó hé lời nào. Nhìn thấy Lạc Trần, chúng như nhìn thấy một con quỷ. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng chúng biết, Lạc Trần không còn là Lạc Trần của ngày xưa nữa.

Gia đình nông dân chứng kiến cảnh này, ngỡ ngàng đến mức không thốt nên lời. Họ chỉ biết chắp tay vái lạy Lạc Trần, coi hắn như vị thần hộ mệnh.

Lạc Trần không ở lại lâu. Hắn chỉ gật đầu với gia đình nông dân rồi quay lưng bỏ đi. Bước chân hắn giờ đây vững vàng hơn, nhưng tâm trí hắn vẫn còn đang suy nghĩ. Hắn vừa sử dụng sức mạnh mới, không hề giống với bất kỳ loại linh lực nào. Nó mạnh mẽ, nhưng không hề phô trương. Nó không phải là công pháp để gây chiến, mà là một loại sức mạnh để bảo vệ.

Hắn đã có được một khởi đầu. Một khởi đầu mà hắn không hề mong muốn, nhưng lại không thể từ chối. Kỷ nguyên “Vô Đế” đầy rẫy hỗn loạn này đã buộc hắn phải bước đi trên một con đường mà hắn chưa bao giờ nghĩ tới. Con đường của một kẻ muốn bình yên, nhưng lại buộc phải trở nên mạnh mẽ để đạt được nó.

Phiến ngọc bội trong lòng ngực hắn như tỏa ra một thứ hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu. Thiên Hạ rộng lớn, và những kẻ muốn tranh giành Đế vị còn nhiều hơn cát bụi. Lạc Trần không muốn làm Đế, nhưng nếu để bảo vệ những người yếu thế, để kiến tạo một trật tự chân chính, hắn sẽ không ngần ngại đối mặt với mọi thử thách.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời. Tương lai phía trước còn mịt mờ, nhưng trong lòng Lạc Trần, một con đường đã dần hiện rõ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8