Thiên Hạ Vô Đế
Chương 15

Chương 15: Khí Tức Cổ Xưa và Lời Mời Đến Đại Hội
Lời nói của Lạc Trần vang vọng trong Tàn Thiên Cung đổ nát, không mang theo sự kiêu ngạo của kẻ mạnh mà là quyết tâm của một người gánh vác. Tô Mộc Nhi nhìn anh, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nghi ngờ mà thay vào đó là sự mong chờ, một tia hy vọng được thắp lên trong một thế giới hỗn loạn.
“Chúng ta phải tìm hiểu thêm,” Lạc Trần nói, giọng kiên định. “Về Thiên Đạo Khiếm Khuyết, về sự hy sinh của Thiên Đế… và về con đường để cứu vãn thế giới này.”
Tô Mộc Nhi gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Được. Ta sẽ đi cùng ngươi.”
Với quyết tâm mới, hai người bắt đầu khám phá sâu hơn vào Tàn Thiên Cung. Không giống như lần trước Lạc Trần chỉ chú trọng tìm kiếm công pháp, lần này họ tìm kiếm những manh mối về quá khứ, về vị Thiên Đế đã biến mất và bí ẩn đằng sau sự sụp đổ của ngài.
Tàn Thiên Cung quả nhiên là một kho tàng. Mỗi tảng đá đổ nát, mỗi bức tường rêu phong đều ẩn chứa những dấu vết của thời gian. Tô Mộc Nhi, với kiến thức uyên thâm của mình, nhanh chóng phát hiện ra những ký hiệu cổ xưa mà Lạc Trần đã bỏ qua. Nàng đọc các dòng chữ khắc trên đá, giải mã những phù văn đã mờ nhạt, và dần dần, một bức tranh bi tráng hiện ra.
“Đây là ‘Ký Bi Thạch’…” Tô Mộc Nhi thì thầm, chỉ vào một khối đá khổng lồ bị nứt vỡ, trên đó khắc vô số hình vẽ và ký tự. “Nó ghi lại những sự kiện quan trọng của thời đại Thiên Đế.”
Họ dành nhiều ngày trong Tàn Thiên Cung, ăn uống kham khổ bằng những dược liệu khô mà Lạc Trần đã thu thập. Lạc Trần dùng thần thức của mình để cảm nhận những tàn niệm còn sót lại, còn Tô Mộc Nhi thì giải mã những văn tự cổ. Dần dần, họ ghép nối được một phần câu chuyện.
Thiên Đế tiền nhiệm không phải là một kẻ bạo chúa, mà là một vị minh quân. Ngài đã thống nhất vạn giới, mang lại thái bình thịnh trị. Nhưng rồi, một mối hiểm họa từ sâu thẳm Hỗn Độn trỗi dậy, một “Hỗn Độn Chi Nguyên” mang theo sự hủy diệt, gặm nhấm Thiên Đạo. Thiên Đế đã dẫn dắt toàn bộ Chư Giới chống lại mối đe dọa này. Cuộc chiến kéo dài hàng ngàn năm, cuối cùng, Thiên Đế đã dùng thân mình để phong ấn Hỗn Độn Chi Nguyên, nhưng cái giá phải trả là sự tan rã của ngài và tổn thương nặng nề của Thiên Đạo. Từ đó, Thiên Hạ rơi vào trạng thái “Vô Đế”, mất đi trụ cột cân bằng.
“Vậy ra… ngài ấy đã hy sinh.” Lạc Trần khẽ nói, cảm nhận được nỗi bi tráng của vị Thiên Đế ấy. “Không phải ngã xuống vì yếu đuối, mà là vì bảo vệ vạn linh.”
“Đúng vậy,” Tô Mộc Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng lộ vẻ kính trọng. “Nhưng sự phong ấn đó không vĩnh cửu. Ký Bi Thạch này cũng nói rằng, khi Thiên Đạo Khiếm Khuyết ngày càng nghiêm trọng, Hỗn Độn Chi Nguyên sẽ lại trỗi dậy. Và khi đó, cần có một ‘Người Gánh Vác’ mới xuất hiện.”
Lạc Trần đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ dâng lên trong cơ thể. Đó là sự cộng hưởng giữa công pháp Vô Danh của anh và những tàn niệm của Thiên Đế còn sót lại trong Tàn Thiên Cung. Anh chạm tay vào Ký Bi Thạch, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên, một cảm giác quen thuộc ập đến, như thể anh đã từng ở đây, từng chứng kiến những sự kiện này. Đây chính là “Đế Khí” mà Ký Bi Thạch đã nhắc đến, một khí tức đại diện cho quyền năng và trách nhiệm của Thiên Đế.
Anh chưa thể hiểu hết, nhưng cảm giác này đã in sâu vào linh hồn anh. Công pháp của anh dường như đã được “thức tỉnh” thêm một phần, trở nên mạnh mẽ và huyền diệu hơn.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi một mật thất cổ xưa, nơi chứa những ghi chép cuối cùng của Thiên Đế, một luồng chấn động mạnh mẽ bỗng truyền đến từ bên ngoài Tàn Thiên Cung. Một trận pháp hộ vệ vốn đã suy yếu hàng vạn năm giờ đây hoàn toàn tan vỡ. Những tiếng bước chân dồn dập, cùng với những luồng khí tức mạnh mẽ đang áp sát.
“Có kẻ đến!” Tô Mộc Nhi cảnh báo, rút ra một thanh kiếm mỏng như sương. Nàng không mạnh về chiến đấu, nhưng phản ứng cực kỳ nhanh nhạy.
Lạc Trần nhíu mày. Anh đã dẹp yên khu vực này, nhưng rõ ràng sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế không cho phép bất kỳ ai được yên ổn quá lâu. Anh cảm nhận được những kẻ đến không phải là những thế lực nhỏ mà anh từng đối phó, mà là những cường giả thực sự, mang theo khí tức của các đại thế lực.
Vài khoảnh khắc sau, một nhóm tu sĩ áo giáp đen xông vào, dẫn đầu là một nam tử trung niên khí độ bất phàm, khuôn mặt lạnh lùng. Hắn ta nhìn quét qua Lạc Trần và Tô Mộc Nhi, ánh mắt dừng lại ở Ký Bi Thạch đang phát sáng mờ ảo dưới tay Lạc Trần.
“Hừm, lại là những kẻ tham lam muốn chiếm đoạt di bảo Thiên Đế.” Nam tử trung niên khinh thường nói. “Ngươi là Lạc Trần? Kẻ đã phá hoại cân bằng của Phù Vân Cốc và Âm Phong Trại?”
Lạc Trần đứng thẳng người, không hề tỏ ra sợ hãi. “Ta chỉ dẹp yên sự hỗn loạn. Ngươi là ai?”
“Ta là Lôi Chiến, chấp sự của Thiên Lôi Điện!” Lôi Chiến ngạo nghễ nói. “Thiên Lôi Điện chúng ta phụng mệnh Thiên Minh Tông, đến đây để điều tra dị tượng năng lượng. Không ngờ lại gặp được các ngươi. Di tích Thiên Đế không phải là nơi bọn tiểu bối các ngươi có thể tùy tiện xâm phạm. Mau giao ra tất cả những gì các ngươi đã tìm thấy, đặc biệt là thứ đá cổ kia, rồi ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống.”
Lạc Trần cười nhạt. “Thiên Lôi Điện? Thiên Minh Tông? Nghe có vẻ lớn mạnh. Nhưng thứ chúng ta tìm thấy không phải thứ để các ngươi tùy ý cướ đoạt.”
“Ngươi muốn chết!” Lôi Chiến giận dữ, vung tay, một đạo lôi điện hóa thành roi quất thẳng về phía Lạc Trần.
Lạc Trần không lùi bước, vận dụng công pháp Vô Danh. Một luồng khí tức hùng hậu bùng nổ, anh tung ra một quyền. Quyền phong mang theo sự sắc bén của Lạc Trần, va chạm trực diện với lôi điện của Lôi Chiến. Tiếng nổ lớn vang lên, Tàn Thiên Cung rung chuyển dữ dội. Lôi Chiến bị đẩy lùi vài bước, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Ngươi… tu vi của ngươi đã đạt đến cảnh giới nào?” Lôi Chiến không ngờ Lạc Trần lại có thể chống lại một đòn của hắn dễ dàng như vậy.
Lạc Trần không trả lời, anh biết Lôi Chiến chỉ là một con tốt thí. Mục đích của hắn là thăm dò, và có thể là một chiêu bài để các thế lực lớn khác chú ý đến sự xuất hiện của anh. Tàn Thiên Cung đã không còn gì để khám phá thêm, và việc ở lại đây chỉ là thu hút thêm phiền phức.
“Chúng ta đi.” Lạc Trần nắm lấy tay Tô Mộc Nhi. Anh không muốn dây dưa với Lôi Chiến, bởi anh biết rằng phía sau Lôi Chiến là cả một thế lực khổng lồ. Mục tiêu của anh giờ đây đã rõ ràng hơn, không phải là chiến đấu để sinh tồn ở một vùng đất hẻo lánh, mà là dấn thân vào cuộc chiến giành Đế Vị khốc liệt hơn đang diễn ra bên ngoài.
Trước khi Lôi Chiến kịp phản ứng, Lạc Trần đã vận dụng thân pháp cực nhanh, cùng Tô Mộc Nhi lao thẳng ra khỏi Tàn Thiên Cung. Hắn ta còn muốn truy đuổi, nhưng một luồng sức mạnh vô hình từ Ký Bi Thạch bỗng bùng nổ, tạo ra một làn sóng chấn động mạnh mẽ, đẩy lùi toàn bộ tu sĩ Thiên Lôi Điện.
Khi Lạc Trần và Tô Mộc Nhi rời đi, Ký Bi Thạch lại trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu, nhưng một vết nứt mới đã xuất hiện trên bề mặt, và một tia sáng vàng nhạt dường như đã hòa vào cơ thể Lạc Trần.
Bên ngoài Tàn Thiên Cung, một khí tức cổ xưa và hùng vĩ bỗng bùng nổ, lan tỏa khắp bầu trời. Đó là khí tức “Đế Khí” được kích hoạt bởi Lạc Trần, dù chỉ trong chốc lát, nhưng đã thu hút sự chú ý của toàn bộ các thế lực lớn ở phương xa. Một sự kiện lớn hơn, một cuộc tranh giành Đế Vị thực sự, đang chờ đợi anh.
Một tuần sau, tin tức về dị tượng tại Tàn Thiên Cung và sự xuất hiện của Lạc Trần đã lan truyền khắp các vùng lân cận, thậm chí đến cả những đại thế lực. Một “Đại Hội Tu Chân” sắp được tổ chức tại Thiên Giới Tháp, nơi các Thiên Kiêu từ khắp nơi sẽ tụ họp để tranh tài, tìm kiếm cơ duyên, và cũng là để phô trương sức mạnh.
Lạc Trần và Tô Mộc Nhi đang ẩn mình trong một thị trấn nhỏ, lắng nghe những lời đồn đại. Tô Mộc Nhi nhìn Lạc Trần, vẻ mặt nàng nghiêm túc. “Đại Hội Tu Chân là cơ hội để ngươi thể hiện mình, cũng là nơi tập trung nhiều bí mật. Nhưng cũng là nơi hiểm ác nhất, nơi các thế lực lớn đang tìm kiếm ‘Người Gánh Vác’ tiềm năng cho Đế Vị.”
Lạc Trần khẽ gật đầu. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã thấy được gánh nặng của Thiên Đế, sự bi tráng của sự hy sinh, và mối đe dọa thực sự đối với thế giới này. Anh không muốn làm Đế, nhưng anh sẽ không bao giờ lùi bước trước trách nhiệm.
“Chúng ta sẽ đi.” Lạc Trần nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi Đại Hội Tu Chân sắp diễn ra. Anh chấp nhận con đường gian nan này, không phải để ngồi lên ngai vàng, mà để tìm kiếm một trật tự chân chính, một sự bình yên cho vạn linh. Và đây, chính là bước chân đầu tiên của anh trên con đường Vô Đế.