Thiên Hạ Vô Đế
Chương 14

Chương 14: Tàn Thiên Cung và Bí Mật Đầu Tiên
Lạc Trần bước vào Tàn Thiên Cung. Không phải là một cổng thành nguy nga hay một lối vào trang trọng, mà là một khe nứt lớn trên vách đá sừng sững, tựa như vết thương kinh niên của thời gian. Bên trong, không khí lập tức trở nên đặc quánh, nặng nề hơi thở của vô số năm tháng mục rữa và một thứ gì đó cổ xưa, hùng vĩ đến đáng sợ. Những khối đá khổng lồ, một thời là tường thành, cột trụ, giờ đây đổ nát ngổn ngang, phủ đầy rêu phong và mạng nhện. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chỉ đủ soi rọi những mảnh vụn kiến trúc lờ mờ, tạo nên những bóng hình ma quái.
Anh nắm chặt thanh kiếm gỗ, bước chân nhẹ như không. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể anh như đang cộng hưởng với nơi này. “Vô Danh Công” trong đan điền tự động vận chuyển, không nhanh cũng không chậm, như một dòng suối ngầm lặng lẽ tìm đường. Cảm giác quen thuộc mơ hồ từ chương trước giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như thể Tàn Thiên Cung này là một phần ký ức bị lãng quên của chính anh, hoặc là một tấm gương phản chiếu con đường tu luyện kỳ dị mà anh đang đi.
Lạc Trần di chuyển sâu hơn vào tàn tích. Anh phát hiện ra những tàn tích của các phù văn cổ xưa khắc trên đá, đã bị phong hóa gần hết. Chúng không thuộc bất kỳ hệ thống phù văn nào anh từng thấy trong các thư tịch cũ kỹ ở làng. Chúng mang một vẻ đẹp giản dị nhưng ẩn chứa sức mạnh khó lường, một thứ sức mạnh đã chìm sâu vào quên lãng. Càng đi, hơi thở của “Vô Danh Công” càng mạnh mẽ, luân chuyển khắp châu thân, khiến Lạc Trần cảm thấy mình như một phần của phế tích này, không còn là một kẻ ngoại lai.
Trong một góc khuất, dưới một tảng đá đổ nát, anh nhận thấy một vệt sáng yếu ớt le lói. Lạc Trần cẩn thận gạt bỏ những mảnh vụn, phát hiện ra một phiến đá ngọc bích đã nứt vỡ. Phiến đá chỉ còn lại một phần ba, nhưng trên đó vẫn còn lưu giữ một bức họa khắc mờ nhạt. Bức họa không vẽ cảnh người hay vật, mà là một vũ trụ xoay tròn, với vô số vì sao bị một luồng khí đen kịt nuốt chửng. Ở trung tâm, một bóng hình mờ ảo, cao lớn, đang dang tay ra như muốn ôm lấy hoặc ngăn chặn luồng khí đó. Dưới chân bóng hình ấy là ba chữ cổ: “Thiên Đế Phù”.
Lạc Trần đưa tay chạm nhẹ vào phiến ngọc. Một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng cũng đầy uy nghi truyền vào ngón tay anh, rồi len lỏi vào kinh mạch, hòa vào “Vô Danh Công”. Anh cảm nhận được một nỗi bi thương vô hạn, một sự hy sinh vĩ đại, và một gánh nặng không thể tưởng tượng nổi. Đây là một mảnh vỡ của lịch sử, một lời thì thầm từ thời đại Thiên Đế.
“Thiên Đế Phù… Phù hộ Thiên Hạ ư? Hay là một sự trấn áp?” Lạc Trần lẩm bẩm. Những mảnh vụn lịch sử về sự biến mất của Thiên Đế thường chỉ là những lời đồn đại mơ hồ, mang màu sắc thần thoại và bi kịch. Nhưng phiến ngọc này, dù chỉ là một phần nhỏ, lại mang đến một cảm giác chân thực hơn, một sự đau đớn mà lời đồn đại không thể diễn tả.
Đúng lúc anh đang chìm đắm trong suy tư, một tiếng động nhẹ vọng đến từ phía sâu bên trong Tàn Thiên Cung. Không phải tiếng gió, mà là tiếng bước chân. Lạc Trần lập tức thu hồi khí tức, nấp mình vào sau một cột đá đổ nát. Anh không phải kẻ thích gây sự, nhưng sự hỗn loạn của thế giới “Vô Đế” đã dạy anh phải luôn cảnh giác.
Một bóng hình mảnh mai xuất hiện trong tầm mắt. Đó là một thiếu nữ, tầm mười bảy, mười tám tuổi, khoác trên mình bộ y phục màu xanh lục nhạt, dáng vẻ thông minh lanh lợi. Nàng có đôi mắt tinh anh, sáng quắc, đang cẩn thận dò xét từng ngóc ngách của phế tích. Trên tay nàng cầm một la bàn cổ, kim chỉ liên tục xoay tròn, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Lạc Trần nhận ra nàng. Tô Mộc Nhi, đệ tử chân truyền của Vô Ưu Cốc, một trong những thế lực tu chân nhỏ nhưng có truyền thừa lịch sử lâu đời ở vùng này. Vô Ưu Cốc nổi tiếng với các pháp trận và khả năng tầm bảo. Lạc Trần từng nghe danh nàng là một kỳ tài trong việc giải mã di tích cổ.
Tô Mộc Nhi dừng lại cách Lạc Trần không xa, la bàn trong tay nàng đột nhiên xoay tít rồi dừng lại, kim chỉ thẳng vào phiến ngọc mà Lạc Trần vừa phát hiện. Nàng nhanh chóng nhận ra sự xáo trộn ở đó, ánh mắt sắc bén quét qua những tảng đá đổ nát. Lạc Trần biết mình không thể trốn lâu hơn.
“Ai đó?” Tô Mộc Nhi lạnh giọng hỏi, tay đã đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Lạc Trần bước ra, thanh kiếm gỗ vẫn yên vị trong tay anh. “Không có ác ý. Chỉ là một kẻ lạc đường vô tình phát hiện nơi này.”
Tô Mộc Nhi nhìn anh chằm chằm, ánh mắt dò xét. Nàng nhận ra Lạc Trần. “Ngươi là Lạc Trần? Kẻ đã đánh bại Trịnh Phong của Phi Vân Môn?” Nàng nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ. “Ngươi cũng đến đây để tìm kiếm cơ duyên của Tàn Thiên Cung sao?”
Lạc Trần lắc đầu. “Ta chỉ tình cờ đi ngang qua và bị một luồng khí tức cổ xưa dẫn dắt. Cơ duyên hay không, ta không rõ. Nhưng ta vừa tìm thấy thứ này.” Anh chỉ vào phiến ngọc.
Tô Mộc Nhi tiến lại gần, đôi mắt nàng sáng rực khi nhìn thấy phiến ngọc và ba chữ “Thiên Đế Phù”. “Đây là… một mảnh ngọc phác thảo của Thiên Đạo Chân Văn! Thảo nào la bàn của ta lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy!” Nàng cẩn thận quan sát. “Ngươi có biết ý nghĩa của nó không?”
Lạc Trần kể lại cảm nhận của mình về sự bi thương và gánh nặng từ phiến ngọc. Tô Mộc Nhi trầm ngâm lắng nghe, gật gù. “Đúng vậy. Theo truyền thuyết của Vô Ưu Cốc ta, Thiên Đế không phải là một kẻ thống trị tàn bạo, mà là một tồn tại gánh vác Thiên Đạo. Sự biến mất của Ngài không phải là cái chết đơn thuần, mà là một sự hy sinh để phong ấn một thứ gì đó khủng khiếp hơn.”
Lời nói của Tô Mộc Nhi khớp với cảm nhận của Lạc Trần, và cũng là một “tiết lộ nhỏ” đầu tiên về chân tướng sự việc, không còn chỉ là lời đồn đại. Thiên Đế, không phải biến mất, mà là tự phong ấn hoặc hy sinh. Điều này khiến Lạc Trần càng thêm tò mò về mối liên kết giữa công pháp của mình và Thiên Đế tiền nhiệm.
Đúng lúc hai người đang trao đổi, một tiếng cười the thé vang vọng khắp Tàn Thiên Cung. “Ha ha ha! Thì ra là hai con chuột nhỏ đã tìm thấy kho báu của Tàn Thiên Cung! Mau giao ra đây!”
Ba bóng người từ trong bóng tối nhảy ra. Đó là ba tên tu sĩ mang trang phục đen xám, mặt mũi hung tợn, trên tay cầm các loại pháp khí loang loáng. Lạc Trần nhận ra chúng là đệ tử của Hắc Phong Trại, một băng cướp tu chân khét tiếng trong vùng, chuyên cướp bóc các tu sĩ nhỏ yếu. Chúng đại diện cho sự hỗn loạn và luật rừng của thế giới “Vô Đế” mà Lạc Trần đã quá quen thuộc.
“Hắc Phong Trại!” Tô Mộc Nhi khẽ kêu lên, mặt hơi biến sắc. “Chúng cũng đến đây sao?”
Tên cầm đầu, một gã râu quai nón, cười khẩy. “Đúng vậy, tiểu mỹ nhân. Tàn Thiên Cung này đã có lời đồn về cơ duyên từ lâu. Hôm nay lại được gặp hai người, xem ra vận may của chúng ta không tồi!” Hắn nhìn chằm chằm vào phiến ngọc trong tay Lạc Trần. “Đó là Thiên Đạo Chân Văn? Thật là đồ tốt! Giao ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng!”
Lạc Trần nhíu mày. Anh không muốn gây sự, nhưng việc giao phiến ngọc này ra là điều không thể. Nó không chỉ là một manh mối, mà còn là một phần của cảm giác quen thuộc mà anh đang tìm kiếm. Hơn nữa, những kẻ như Hắc Phong Trại, dù có giao nộp, chúng cũng sẽ không bao giờ giữ lời.
“Các ngươi nên rời đi.” Lạc Trần nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định. “Nơi này không phải là nơi các ngươi có thể làm càn.”
Tên cầm đầu cười phá lên. “Một thằng nhóc dùng kiếm gỗ dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đế tái thế à?” Hắn ra hiệu cho hai tên đồng bọn. “Giết hắn! Bắt con nhỏ lại!”
Hai tên tu sĩ Hắc Phong Trại lập tức xông lên, một tên vung đại đao chém xuống, tên còn lại phóng ra một sợi xích sắt có gai. Chúng ra tay tàn độc, không chút nương tình.
Lạc Trần hít một hơi thật sâu. “Vô Danh Công” vận chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh không muốn giết người, nhưng để bảo vệ bản thân và Tô Mộc Nhi, anh buộc phải ra tay. Thanh kiếm gỗ trong tay anh không phải là một pháp bảo, nhưng qua sự tôi luyện của Lạc Trần, nó đã trở nên cứng rắn và sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm thép nào.
Anh né tránh lưỡi đại đao một cách nhẹ nhàng, sau đó vung kiếm gỗ lên, không chém mà là đập mạnh vào cán đại đao. Một tiếng “cốp” vang lên, lực lượng kinh người từ kiếm gỗ truyền vào, khiến tên tu sĩ cầm đại đao phải buông tay, cánh tay tê dại. Cùng lúc đó, sợi xích sắt bay tới, Lạc Trần xoay người, mũi kiếm gỗ điểm nhẹ vào một mắt xích. Một tiếng “leng keng” vang lên, sợi xích bị chệch hướng, quấn lấy chân tên tu sĩ vừa mất đại đao, khiến hắn ngã chổng vó.
Tên cầm đầu Hắc Phong Trại trợn mắt. “Ngươi… ngươi là cái quái gì vậy?” Hắn không ngờ một kẻ dùng kiếm gỗ lại có thể dễ dàng đánh bại hai thủ hạ của hắn như vậy.
Lạc Trần không trả lời, ánh mắt anh tập trung vào tên cầm đầu. “Các ngươi vẫn còn cơ hội rời đi.”
“Mơ đi!” Tên cầm đầu gầm lên, rút ra một cây roi da có độc, vung vẩy tạo ra những tiếng “vút vút” đáng sợ. Hắn là một tu sĩ Luyện Khí kỳ hậu, mạnh hơn rất nhiều so với hai tên thủ hạ. “Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Hắc Phong Trại!”
Roi độc vút tới, mang theo mùi tanh tưởi và sát khí. Lạc Trần không lùi bước. Anh khẽ động, thân pháp của “Vô Danh Công” nhanh nhẹn và khó lường. Anh không đối chọi trực diện với roi độc, mà lách qua các đòn tấn công, tiếp cận tên cầm đầu. Thanh kiếm gỗ trong tay anh như có sinh khí, không ngừng điểm vào những điểm yếu trên pháp khí và cơ thể đối phương.
Một cú điểm mạnh vào cổ tay khiến tên cầm đầu đau điếng. Một cú gạt mạnh vào vai khiến hắn mất thăng bằng. Lạc Trần không dùng sát chiêu, mà chỉ dùng lực đạo vừa đủ để chế ngự đối thủ. Anh không muốn chiếm đoạt, mà là dẹp yên sự hỗn loạn, ít nhất là ngay tại đây.
Cuối cùng, một cú đá nhẹ nhưng chứa đựng lực lượng tinh thuần của “Vô Danh Công” vào bụng khiến tên cầm đầu Hắc Phong Trại gục xuống, toàn thân tê liệt, không thể động đậy. Ba tên cướp nằm la liệt trên đất, hoàn toàn bị Lạc Trần chế phục mà không hề hấn gì đến tính mạng.
Tô Mộc Nhi đứng sau Lạc Trần, đôi mắt nàng mở to đầy kinh ngạc. Nàng từng nghe Lạc Trần đánh bại Trịnh Phong, nhưng tận mắt chứng kiến anh ra tay mới thấy được sự khác biệt. Lạc Trần không chỉ mạnh, mà chiêu thức của anh còn rất độc đáo, không thuộc bất kỳ môn phái nào nàng biết. Quan trọng hơn, anh ra tay không hề có sát ý, chỉ là để chế phục, không phải hủy diệt.
“Ngươi… ngươi thật sự không muốn giết chúng sao?” Tô Mộc Nhi hỏi, giọng nàng vẫn còn đôi chút run rẩy.
Lạc Trần lắc đầu. “Không cần thiết. Giết chóc chỉ tạo ra thêm oán hận và hỗn loạn. Ta chỉ muốn chúng không còn quấy phá người khác nữa.” Anh nhìn ba tên cướp, ánh mắt lạnh lùng. “Các ngươi có hai lựa chọn. Một là tự phế tu vi, rời khỏi đây và không bao giờ xuất hiện ở vùng này nữa. Hai là, ta sẽ phong ấn tu vi của các ngươi và giao cho Vô Ưu Cốc xử lý.”
Ba tên cướp nhìn nhau, tên cầm đầu biết mình đã gặp phải kẻ cứng. Chúng thà phế tu vi còn hơn là bị phong ấn rồi giao cho môn phái chính đạo xử lý. Dù mất tu vi, nhưng ít ra còn giữ được mạng sống và tự do. Dưới sự giám sát của Lạc Trần, chúng đành phải tự phế bỏ một phần tu vi, sau đó bỏ chạy thục mạng khỏi Tàn Thiên Cung.
Sau khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, Tô Mộc Nhi nhìn Lạc Trần với một ánh mắt khác, vừa kính phục vừa khó hiểu. “Ngươi… ngươi thật sự là một người kỳ lạ.”
Lạc Trần chỉ mỉm cười. Anh quay lại phiến ngọc, cảm nhận sự liên kết giữa nó, công pháp của mình và những bí ẩn đang dần hé lộ. Trận chiến vừa rồi, dù nhỏ, đã khiến “Vô Danh Công” trong anh vận hành một cách trơn tru hơn, và anh cảm thấy một luồng năng lượng mới, tinh khiết hơn, từ phiến ngọc hòa vào cơ thể mình.
Đúng lúc đó, phiến ngọc đột nhiên phát ra một luồng sáng yếu ớt, những đường nứt trên bề mặt dường như bị kích thích bởi năng lượng của Lạc Trần. Luồng sáng đó không chói chang, mà như một ánh trăng dịu nhẹ, chiếu rọi lên bức họa vũ trụ bị luồng khí đen nuốt chửng. Lần này, Lạc Trần và Tô Mộc Nhi nhìn thấy rõ hơn một đường nét ẩn giấu. Không phải là ba chữ “Thiên Đế Phù” mà là một đoạn ký tự cổ, mờ nhạt nhưng rõ ràng hơn.
Tô Mộc Nhi nhanh chóng giải mã: “Phù Thiên Đạo Khuyết… Dĩ Thân Trấn Chi…”
Lạc Trần lặp lại, cố gắng cảm nhận ý nghĩa sâu xa: “Phù Thiên Đạo Khuyết… Dĩ Thân Trấn Chi… Vá lành Thiên Đạo khiếm khuyết… Dùng thân mình trấn áp nó…”
Một tia chớp lóe lên trong tâm trí Lạc Trần. Đây không phải là Thiên Đế ngã xuống hay biến mất. Đây là một sự hy sinh. Thiên Đế đã dùng thân mình để vá lành một sự “khiếm khuyết” của Thiên Đạo, để trấn áp một thứ gì đó đang đe dọa vũ trụ. Và phiến ngọc này chính là một phần của “Thiên Đạo Chân Văn”, một mảnh ghép của sự thật bị chôn vùi.
Cảm giác quen thuộc mơ hồ giờ đây đã có một hình hài rõ ràng hơn. Công pháp “Vô Danh Công” của anh, thứ công pháp không tên tuổi nhưng vô cùng mạnh mẽ, dường như có một sợi dây liên kết nào đó với Thiên Đế tiền nhiệm, với chính “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” đó. Anh không còn chỉ là một kẻ lạc đường, mà là một người đang bước trên con đường của Thiên Đế cũ, nhưng không phải để lặp lại lịch sử, mà để tìm ra một lối đi mới.
“Lạc Trần, ngươi nghĩ sao?” Tô Mộc Nhi nhìn anh, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nghi ngờ mà thay vào đó là sự mong chờ, một tia hy vọng được thắp lên trong một thế giới hỗn loạn.
Lạc Trần nhìn ra ngoài Tàn Thiên Cung, nơi những tàn tích của một đế chế vĩ đại đang chìm trong bóng tối. Con đường Vô Đế của anh, không chỉ là chiến đấu, mà còn là tìm hiểu, hàn gắn, và rồi có thể là kiến tạo một trật tự mới. Tàn Thiên Cung chính là khởi điểm cho chương mới này, và giờ đây, anh không còn cô độc. Anh có một đồng minh, một người thông minh và dũng cảm, cùng anh vén màn bí mật.
“Chúng ta phải tìm hiểu thêm.” Lạc Trần nói, giọng kiên định. “Về Thiên Đạo Khiếm Khuyết, về sự hy sinh của Thiên Đế… và về con đường để cứu vãn thế giới này.”
Tô Mộc Nhi gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Được. Ta sẽ đi cùng ngươi.”