Thiên Hạ Vô Đế
Chương 10

Chương 10: Tàn Giới Chi Môn
Lạc Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa từ cánh cổng đá khổng lồ đang đổ ập vào mình. Nó không mang theo sự thù địch, mà là một cảm giác buồn bã, nặng nề, như tiếng thở dài của thời gian. Anh bước lên bậc đá đầu tiên, chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo. Vừa chạm vào, một luồng điện nhẹ truyền khắp cơ thể, và cảnh vật trước mắt anh đột ngột biến đổi.
Không phải một lối đi tối tăm hay một hang động sâu thẳm. Trước mắt Lạc Trần là một không gian bao la, nhưng lại đầy rẫy sự đổ nát. Những tàn tích của các cung điện tráng lệ, những pho tượng thần linh bị vỡ nát, những cây cổ thụ khô héo vươn cành như những bộ xương. Không khí nơi đây đặc quánh một mùi hương của thời gian và sự mục rữa, nhưng lại có một năng lượng tinh thuần đến kinh ngạc, lơ lửng như những hạt bụi vàng trong ánh sáng mờ ảo từ một nguồn không xác định.
Đây là một thế giới tàn phai, một mảnh vỡ của kỷ nguyên đã mất. Những ngọn núi đá lởm chởm vươn lên giữa một vùng biển sương mù dày đặc, và trên đỉnh mỗi ngọn núi là một tàn tích kiến trúc cổ xưa, biểu tượng cho quyền lực và sự huy hoàng từng tồn tại. Lạc Trần cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường giữa không gian này, như một hạt bụi lạc vào bức tranh của một vị thần.
Mảnh ngọc bội trên cổ anh bỗng nhiên nóng lên, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như thể nó đang đáp lại lời kêu gọi của nơi đây. Luồng năng lượng quen thuộc ấy giờ đây trở nên rõ ràng hơn, nó không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, hòa quyện vào linh hồn Lạc Trần. Anh cảm nhận được từng phiến đá, từng tàn tích ở đây đều mang theo một dấu ấn nào đó của Thiên Đế, một sự uy nghiêm đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn không hoàn toàn biến mất.
Anh bắt đầu bước đi, cẩn trọng nhưng đầy quyết tâm. Mỗi bước chân của anh đều vang vọng trong sự tĩnh lặng chết chóc của tàn giới. Dưới chân anh, những phiến đá cổ xưa có vẻ như được làm từ một loại ngọc thạch đã hóa thạch, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Anh đi qua một khu rừng cây cổ thụ, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm không xuể, nhưng tất cả đều đã hóa đá, chỉ còn lại những hình thù kỳ dị.
Khi đến một khoảng đất trống, Lạc Trần dừng lại. Ngay trước mặt anh là một bức phù điêu khổng lồ, được khắc trên vách đá. Bức phù điêu đã bị phong hóa nặng nề, nhưng vẫn có thể nhận ra hình ảnh một vị thần linh uy nghi, tay cầm một thanh kiếm, đứng trên một ngọn núi cao, phía dưới là vô số chúng sinh đang quỳ bái. Trên đầu vị thần, một chữ “Đế” to lớn được khắc bằng nét bút rồng bay phượng múa, nhưng chữ “Đế” ấy lại bị một vết nứt chạy dọc qua, chia nó làm đôi.
Lạc Trần vươn tay chạm vào vết nứt. Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí anh. Anh thấy những hình ảnh rời rạc, chớp nhoáng: một vị Thiên Đế vĩ đại, thống trị vạn giới, mang lại thái bình. Rồi đột ngột, một bóng đen khổng lồ, vô hình, nuốt chửng ánh sáng. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và cuối cùng là sự im lặng chết chóc. Thiên Đế đứng đó, cô độc, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào hư vô, rồi ngài tự mình phong ấn một thứ gì đó, và sau đó, ngài biến mất. Cùng với sự biến mất ấy là một tiếng nứt gãy kinh hoàng, như thể chính Thiên Đạo đã bị xé toạc.
Những hình ảnh đó chỉ tồn tại trong chớp mắt, nhưng đủ để Lạc Trần hiểu được một phần chân tướng. Thiên Đế không phải tự ý rời đi, cũng không phải bị đánh bại một cách đơn thuần. Ngài đã hy sinh, hoặc tự phong ấn mình cùng với một mối đe dọa to lớn, đến mức làm tổn thương cả Thiên Đạo. Cái gọi là “Thiên Hạ Vô Đế” không phải là một sự trống rỗng bình thường, mà là một vết thương hở của vũ trụ.
Khi luồng thông tin rút đi, Lạc Trần cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định hơn. Công pháp trong người anh tự động vận chuyển, hấp thu những năng lượng cổ xưa lơ lửng trong không khí. Anh cảm nhận được từng mạch lạc trong cơ thể mình đang được tôi luyện, trở nên kiên cố hơn, mạnh mẽ hơn. Công pháp này, có vẻ như nó được sinh ra để hấp thu và chuyển hóa những tàn niệm, tàn hồn, và tàn lực của kỷ nguyên cổ xưa.
Anh tiếp tục đi sâu hơn vào tàn giới. Càng vào sâu, những tàn tích càng trở nên hùng vĩ và phức tạp hơn. Anh phát hiện ra một tòa tháp nghiêng ngả, cao vút chạm tới bầu trời xám xịt. Tòa tháp này được xây dựng từ một loại đá không rõ nguồn gốc, phát ra ánh sáng mờ ảo. Trên đỉnh tháp, có một cái hồ nhỏ, nước trong hồ lấp lánh như những vì sao.
Khi Lạc Trần leo lên đỉnh tháp, anh thấy rõ ràng hơn: hồ nước đó không phải nước bình thường. Đó là “Tinh Thần Dịch”, tinh hoa của tinh tú và thiên địa sau hàng vạn năm ngưng tụ. Một giọt Tinh Thần Dịch có thể giúp một phàm nhân thoát thai hoán cốt, một tu sĩ có thể đột phá cảnh giới. Và ở đây, là cả một hồ!
Lạc Trần không vội vàng. Anh biết rằng những nơi như thế này thường có những thử thách hoặc người bảo vệ. Anh vận chuyển công pháp, cảm nhận xung quanh. Không có dấu hiệu của sự sống, nhưng có một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên không gian, tập trung ở trung tâm hồ nước.
Khi anh đến gần hồ, mặt nước bỗng nhiên gợn sóng. Một bóng đen khổng lồ từ từ nổi lên từ dưới đáy hồ. Đó là một con thú cổ xưa, toàn thân phủ đầy vảy đá, đôi mắt đỏ rực như máu. Nó không phải là một sinh vật sống, mà là một tàn niệm được ngưng tụ từ ý chí bảo vệ của chủ nhân tàn giới, hấp thu Tinh Thần Dịch mà tồn tại.
“Kẻ xâm nhập!” Giọng nói của nó vang vọng khắp không gian, mang theo sự tức giận và u oán của hàng vạn năm bị giam cầm. “Ngươi dám quấy rầy giấc ngủ của thần linh?”
Lạc Trần đứng vững, không lùi bước. “Ta không có ý quấy rầy. Ta chỉ tìm kiếm chân tướng.”
“Chân tướng ư?” Con thú cười khẩy, âm thanh ghê rợn. “Chân tướng đã bị chôn vùi cùng với vị Đế vĩ đại. Ngươi không xứng đáng biết.”
Nó lao tới, thân hình khổng lồ che khuất ánh sáng. Hơi thở của nó mang theo mùi vị của thời gian và sự hủy diệt. Lạc Trần phản ứng cực nhanh, vận dụng công pháp độc đáo của mình. Anh không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà tập trung vào sự linh hoạt và khả năng hấp thu năng lượng. Anh không muốn đối đầu trực diện với con quái vật này, mà tìm cách làm suy yếu nó.
Mỗi khi con thú tấn công, Lạc Trần đều né tránh một cách khéo léo. Đồng thời, anh vung tay, những luồng năng lượng màu xám bạc từ trong cơ thể anh bắn ra, quấn lấy thân hình con thú. Những luồng năng lượng này không gây sát thương vật lý, mà chúng lại hút đi sức mạnh của con thú, làm cho nó trở nên chậm chạp và yếu ớt hơn.
Con thú càng lúc càng tức giận, nhưng nó lại cảm thấy một phần sức mạnh của mình đang bị rút cạn. “Ngươi… Ngươi là ai? Công pháp của ngươi… Tại sao lại giống như của chủ nhân?”
Lạc Trần không trả lời. Anh biết công pháp của mình có liên quan đến Thiên Đế, nhưng anh không hiểu rõ chi tiết. Anh chỉ biết rằng nó hiệu quả. Khi con thú đã yếu đi đáng kể, Lạc Trần đột ngột tung ra một đòn quyết định. Anh tập trung toàn bộ năng lượng vào một điểm, tạo thành một luồng sáng xanh thẫm, xuyên thẳng vào đầu con thú.
Con thú gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình vỡ tan thành vô số hạt sáng li ti, rồi biến mất hoàn toàn. Những hạt sáng ấy không tan đi, mà chúng bay lượn trên không trung một lát, rồi từ từ tụ lại, bay về phía Lạc Trần và hòa vào cơ thể anh. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng tinh thuần, mạnh mẽ đang tràn vào đan điền, khiến tu vi của anh tăng vọt một cách nhanh chóng, vượt qua cảnh giới “Khải Linh Cảnh” và tiến vào “Thức Hải Cảnh” một cách vững chắc.
Không chỉ vậy, những ký ức rời rạc của con thú cũng truyền vào tâm trí Lạc Trần. Anh thấy một hình ảnh mờ ảo của Thiên Đế đứng trên đỉnh tòa tháp này, nhìn xuống hồ Tinh Thần Dịch, vẻ mặt đầy sự lo âu. Ngài đã từng nói: “Thứ ta phong ấn, một ngày nào đó sẽ thức tỉnh. Và khi đó, Thiên Đạo sẽ khóc than.”
Lạc Trần nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh mới trong người. Anh không chỉ đột phá cảnh giới, mà còn có được một mảnh ký ức quan trọng. “Thiên Đạo sẽ khóc than…” Điều này có nghĩa là Thiên Đạo không chỉ bị tổn thương, mà còn có khả năng bị hủy diệt nếu thứ bị phong ấn kia thức tỉnh.
Anh nhìn xuống hồ Tinh Thần Dịch. Giờ đây, không còn con thú bảo vệ, anh có thể sử dụng nó. Anh không tham lam, chỉ lấy một lượng nhỏ Tinh Thần Dịch, đủ để củng cố nền tảng tu vi và tẩm bổ linh hồn. Anh biết rằng thứ quý giá này không nên bị lãng phí. Anh cũng phát hiện ra ở đáy hồ có một phiến đá cổ xưa khác, trên đó khắc một vài dòng chữ bằng cổ ngữ.
Lạc Trần tập trung tinh thần, dịch từng chữ một. Đó là lời nhắn của Thiên Đế: “Kẻ kế thừa công pháp của ta, nếu ngươi đến được đây, chứng tỏ ngươi đã được Thiên Đạo lựa chọn. Hãy nhớ, quyền lực không phải là mục đích, mà là phương tiện. Ngai vàng không phải là vinh quang, mà là gánh nặng. Con đường của ta là sai lầm. Ngươi, hãy tìm một con đường mới, một con đường Vô Đế.”
Ngai vàng không phải là vinh quang, mà là gánh nặng. Con đường của ta là sai lầm. Ngươi, hãy tìm một con đường mới, một con đường Vô Đế. Những lời này vang vọng trong tâm trí Lạc Trần, như một lời sấm truyền, một lời cảnh báo từ quá khứ. Nó củng cố thêm bản tâm của anh: anh không muốn trở thành Thiên Đế, anh chỉ muốn một sự bình yên, một trật tự chân chính.
Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng để đạt được điều đó, anh phải đủ mạnh mẽ. Anh phải đối mặt với “thứ” mà Thiên Đế đã phong ấn, với “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”. Con đường này không phải là con đường của một kẻ muốn thống trị, mà là con đường của một người gánh vác trách nhiệm.
Lạc Trần rời khỏi Tàn Giới Chi Môn, trở lại thế giới bên ngoài. Anh cảm thấy mình đã thay đổi. Không chỉ mạnh hơn về tu vi, mà cả tâm trí và ý chí cũng trở nên kiên cường hơn. Anh không còn là một thanh niên yếu đuối bị áp bức nữa. Anh đã bước chân đầu tiên trên con đường của riêng mình, con đường không có Đế, nhưng lại mang trong mình sứ mệnh cứu rỗi thiên hạ.
Bên ngoài Tàn Giới Chi Môn, ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi sáng khu rừng. Nhưng Lạc Trần biết, thế giới này không hề bình yên. Những cuộc tranh giành quyền lực địa phương vẫn đang diễn ra, và anh đã thu hút sự chú ý của một vài kẻ. Anh sẽ phải đối mặt với họ, dẹp yên sự hỗn loạn, và từng bước tìm ra con đường Vô Đế cho riêng mình.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Hành trình của anh chỉ mới bắt đầu.