Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:57:09 | Lượt xem: 3

Ánh sáng trong mắt Lạc Trần không chỉ là một tia lóe lên thoáng qua, mà là một ngọn lửa bừng cháy, xua đi màn sương mờ của những ngày tháng yếu đuối. Luồng áp lực vô hình mà hắn vừa phóng thích không phải là sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí kỳ đỉnh phong, mà là một loại khí tức kỳ lạ, như một gợn sóng từ sâu thẳm vũ trụ, chạm vào linh hồn người khác.

Trần Vũ, kẻ luôn tự cho mình là trung tâm, bỗng chốc cảm thấy lồng ngực bị đè nén đến khó thở. Hắn không thể tin được, một phế vật như Lạc Trần lại có thể khiến hắn, một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, cảm thấy áp lực. Những tên tùy tùng phía sau hắn thì đã bắt đầu tái mặt, chân run rẩy. Chúng chỉ là những phàm nhân hoặc tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, càng cảm nhận rõ ràng hơn sự bất thường trong khí tức của Lạc Trần.

“Ngươi… ngươi nói cái gì?” Trần Vũ nghiến răng, cố gắng đẩy lùi cảm giác sợ hãi đang dâng lên. Hắn không thể để Lạc Trần lấn át mình ngay trước mặt Lạc gia, trước mặt những tên tùy tùng này. “Lạc Trần, ngươi tưởng rằng đột phá được Luyện Khí tầng một là có thể vênh váo sao? Ngươi vẫn chỉ là một con kiến mà thôi!”

Hắn vung tay, một luồng linh khí mỏng manh tụ lại ở lòng bàn tay, hóa thành một chưởng ấn mờ ảo. Đó là một chiêu thức cơ bản của Trần gia, “Liệt Phong Chưởng”, dùng để dọa dẫm những kẻ yếu hơn. Hắn muốn dùng tốc độ và sức mạnh áp đảo Lạc Trần, buộc hắn phải quỳ xuống như trước đây.

Nhưng Lạc Trần không hề tránh né. Hắn đứng yên, ánh mắt vẫn kiên định, dường như đã nhìn thấu mọi đường đi nước bước của Trần Vũ. Trong khoảnh khắc Trần Vũ xuất chiêu, trong tâm trí Lạc Trần, mọi thứ bỗng trở nên chậm lại. Hắn thấy rõ từng dòng linh khí luân chuyển trong cơ thể Trần Vũ, thấy rõ quỹ đạo của Liệt Phong Chưởng, thậm chí cảm nhận được cả điểm yếu trong chiêu thức đó.

Đây không phải là sự nhanh nhạy của cơ thể, mà là một loại trực giác siêu việt, một khả năng cảm nhận sâu sắc hơn về quy luật vận hành của vạn vật. Nó giống như một mảnh ghép nhỏ của “Thiên Đạo” mà hắn từng mơ hồ cảm nhận, nay đã bắt đầu hòa nhập vào giác quan của hắn.

Khi Liệt Phong Chưởng chỉ còn cách Lạc Trần một tấc, hắn mới nhẹ nhàng vươn tay. Không hề có linh khí bùng nổ, không có chiêu thức hoa mỹ. Hắn chỉ đơn giản là đặt lòng bàn tay vào đúng điểm yếu của chưởng ấn, nơi linh khí tụ tập nhưng cũng yếu ớt nhất. Một lực đẩy nhẹ nhàng nhưng chính xác tuyệt đối, như một dòng nước xoáy trào ngược, không chỉ hóa giải Liệt Phong Chưởng mà còn khiến luồng linh khí của Trần Vũ bị rối loạn.

“Cái gì?!” Trần Vũ kinh hãi thốt lên. Hắn cảm thấy một luồng phản chấn mạnh mẽ truyền đến, khiến cánh tay tê dại, cả người lảo đảo lùi lại mấy bước. Linh khí trong cơ thể hắn bỗng chốc trở nên hỗn loạn, một cảm giác khó chịu dâng lên tận cổ họng.

Lạc Trần không dừng lại. Hắn bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người dường như bị rút ngắn ngay lập tức. Cả người hắn không hề toát ra sát khí, nhưng sự điềm tĩnh và tự tin đó lại còn đáng sợ hơn bất kỳ sự hung hãn nào. Hắn vung tay, lần này là một chiêu thức đơn giản hơn cả Liệt Phong Chưởng – một quyền đấm thẳng, không hề có linh khí bao bọc, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tin.

Trong mắt Trần Vũ, cú đấm đó không hề nhanh, nhưng lại không thể né tránh. Nó dường như khóa chặt mọi đường lui, mọi ý định phòng thủ của hắn. Hắn chỉ kịp giơ hai tay lên đỡ, một lớp linh khí mỏng manh cố gắng bảo vệ. Nhưng cú đấm của Lạc Trần không chỉ là sức mạnh cơ bắp. Nó mang theo một loại dao động đặc biệt, một năng lượng ẩn chứa mà Trần Vũ chưa từng gặp.

“Rầm!”

Tiếng va chạm không quá lớn, nhưng Trần Vũ cảm thấy như có một tảng núi đập vào mình. Lớp linh khí phòng hộ của hắn tan vỡ ngay lập tức, hai cánh tay đau nhức dữ dội, xương cốt như muốn rạn nứt. Hắn bị đánh văng ra xa, lăn mấy vòng trên đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Những tên tùy tùng của Trần Vũ đứng trân trân, ánh mắt đầy sợ hãi. Chúng chưa bao giờ thấy Trần Vũ, một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, lại bị đánh bại một cách dễ dàng và thảm hại đến vậy bởi một Lạc Trần từng bị coi là phế vật.

Lạc Trần đứng đó, tay hạ xuống, không một vết xước. Hắn không hề cố ý ra tay tàn nhẫn, nhưng bản thân hắn cũng bất ngờ trước sức mạnh mà mình vừa thể hiện. Sức mạnh này không chỉ đến từ việc hắn đã đột phá Luyện Khí tầng một, mà còn từ sự thức tỉnh của một phần nào đó trong cơ thể, một sự kết nối sâu sắc hơn với “Thiên Địa Nguyên Khí” – thứ mà hắn mơ hồ gọi là Thiên Đạo.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sức mạnh này vẫn còn sơ khai, nhưng nó đã đủ để thay đổi cục diện hiện tại.

Trần Vũ cố gắng chống tay đứng dậy, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và căm hận. “Ngươi… ngươi dám đánh ta? Lạc Trần, ngươi chết chắc rồi! Trần gia sẽ không tha cho ngươi!”

Lạc Trần nhìn hắn, ánh mắt không chút dao động. “Trần Vũ, ngươi nói Lạc gia không có quyền. Vậy thì hãy về nói với phụ thân ngươi, từ nay về sau, Lạc gia sẽ có quyền. Và quyền đó, ta sẽ giành lấy.”

Trần Vũ hít một hơi khí lạnh. Lạc Trần của ngày hôm nay hoàn toàn khác biệt. Không còn là sự nhẫn nhịn, yếu đuối, mà là một sự kiên cường và quyết đoán đến đáng sợ. Hắn biết, nếu tiếp tục ở lại, hắn sẽ chỉ chuốc thêm nhục. Trần Vũ cắn răng, lồm cồm bò dậy, dưới sự trợ giúp của mấy tên tùy tùng đang run rẩy.

“Chúng ta đi!” Hắn gầm lên, quay đầu bỏ chạy, không dám quay lại nhìn Lạc Trần thêm một lần nào nữa. Bóng dáng thảm hại của hắn và đám tùy tùng nhanh chóng biến mất hút ở cuối con đường.

Lạc Trần vẫn đứng yên tại chỗ, cảm nhận luồng linh khí nhẹ nhàng chảy trong kinh mạch. Vừa rồi, hắn đã dùng một chiêu thức tự phát, không tên gọi, nhưng lại hiệu quả đến bất ngờ. Hắn không hề cố gắng thi triển một công pháp cụ thể nào, mà chỉ đơn giản là để cơ thể tự phản ứng, tự hòa nhập với dòng chảy của thiên địa. Và kết quả, chính là sức mạnh vừa rồi.

Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: một vòng xoáy âm dương cổ xưa, xoay chuyển không ngừng, mang theo vô vàn những mảnh vỡ ký ức và cảm xúc. Đó là “ấn ký” mà hắn đã cảm nhận được trong những giấc mơ của mình, thứ mà hắn cho là liên quan đến “Luân Hồi”. Hắn không hiểu rõ nó là gì, nhưng hắn biết, chính nó đã ban cho hắn khả năng đặc biệt này.

“Khởi đầu rồi sao?” Lạc Trần lẩm bẩm. Cuộc đối đầu với Trần Vũ tuy nhỏ bé, nhưng nó là một cột mốc quan trọng. Nó đánh dấu sự rũ bỏ lớp bụi trần yếu đuối, và sự bừng tỉnh của một ý chí mạnh mẽ hơn. Hắn không còn là Lạc Trần chỉ biết sống qua ngày, hắn đã nhìn thấy một con đường khác.

Gia tộc Lạc gia đang đứng trước bờ vực diệt vong. Những thế lực như Trần gia, Vương gia, Lý gia trong thành đều đang tìm cách nuốt chửng Lạc gia. Trước đây, hắn không thể làm gì. Nhưng giờ đây, hắn đã có chút sức mạnh để chống lại. Mặc dù chỉ là một chút, nhưng nó là tia hy vọng duy nhất.

Hắn cần phải mạnh hơn. Nhanh hơn. Hắn cần phải tìm hiểu về ấn ký trong cơ thể mình, về những giấc mơ kỳ lạ, về cái gọi là “Thiên Đạo” và “Luân Hồi” mà hắn mơ hồ cảm nhận. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những tranh đấu quyền lực trong thành này, mà còn là những bí ẩn lớn hơn của vũ trụ.

Lạc Trần quay lưng, bước vào trong Lạc gia. Ánh mắt hắn không còn vẻ mông lung, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn sẽ không chỉ bảo vệ Lạc gia, mà còn khám phá ra sự thật về bản thân mình, về vận mệnh đã định sẵn và liệu ý chí tự do có thể thay đổi tất cả hay không.

Cánh cửa Lạc gia đóng lại sau lưng hắn, và thế giới bên ngoài, dường như cũng bắt đầu cảm nhận được một sự thay đổi đang dần diễn ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8