Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:16:29 | Lượt xem: 6

Lạc Trần mở mắt, ánh mắt kiên định, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn còn vương vấn dư âm của những thị kiến về Thiên Đạo và vòng tròn Luân Hồi đứt gãy. Cảm giác về một trách nhiệm lớn lao bỗng đè nặng lên vai hắn, nhưng thay vì sợ hãi, nó lại thổi bùng lên một ngọn lửa ý chí mãnh liệt. Hắn không còn là thiếu niên vô tri chỉ mong muốn sinh tồn hay báo thù đơn thuần. Giờ đây, mục tiêu của hắn đã vượt xa khỏi những ân oán cá nhân, vươn tới một tầm vóc mà ngay cả những cường giả Tiên Giới cũng chưa chắc đã dám nghĩ tới: sửa chữa Thiên Đạo, tái lập Luân Hồi.

Hít một hơi thật sâu, Lạc Trần đứng dậy. Cơ thể hắn, sau thời gian tu luyện và lĩnh ngộ, đã đạt tới cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ, một cấp độ đáng nể ở Tiên Giới, đủ để hắn có được một chỗ đứng nhất định. Nhưng đối với mục tiêu vĩ đại mà hắn vừa đặt ra, Kim Tiên chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Hắn biết mình còn một chặng đường dài phải đi, những thử thách không tưởng đang chờ đợi.

Thiên Hà Sơn Mạch. Ba chữ đó vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. Đó là một trong những dãy núi hùng vĩ và cổ xưa nhất Tiên Giới, nơi ẩn chứa vô số cơ duyên và cũng đầy rẫy hiểm nguy. Tương truyền, nơi đó từng là chiến trường của các vị Thần cổ đại, nơi những bí mật về khởi nguyên vũ trụ vẫn còn được chôn vùi. Hơn nữa, Thiên Hà Sơn Mạch cũng là nơi tập trung của nhiều tông môn lớn, là cái nôi sản sinh ra vô số thiên tài kiệt xuất. Nếu muốn tìm hiểu về Thiên Đạo, Luân Hồi, những nơi như vậy chính là điểm khởi đầu tốt nhất.

Lạc Trần không chần chừ. Hắn khoác lên mình bộ trường bào màu xám tro, thu liễm khí tức đến mức thấp nhất có thể. Trong Tiên Giới, ẩn mình là một nghệ thuật sinh tồn quan trọng. Hắn không muốn thu hút sự chú ý không cần thiết, ít nhất là cho đến khi hắn có thể hiểu rõ hơn về thế giới này và các thế lực đang ngầm thao túng nó. Hắn xuất phát về phía Đông, xuyên qua những khu rừng rậm rạp, những ngọn núi cao ngất và những dòng sông cuộn chảy. Cảnh vật Tiên Giới hùng vĩ và tráng lệ hơn nhiều so với phàm giới, nhưng ẩn chứa bên trong là một quy luật sinh tồn khắc nghiệt hơn gấp bội.

Trên đường đi, Lạc Trần không ngừng suy tư. Cái cảm giác về một vòng tròn Luân Hồi không hoàn chỉnh vẫn ám ảnh hắn. “Nó là gì? Một quy luật bị bẻ cong? Hay một cỗ máy bị hỏng hóc?” Hắn tự hỏi. “Và ai là kẻ đứng sau sự ‘khiếm khuyết’ đó? Liệu có phải là những vị Thần mà truyền thuyết nhắc đến, hay một thứ gì đó cổ xưa và đáng sợ hơn?”

Cái ấn ký bí ẩn trong cơ thể hắn, thứ đã âm ỉ từ khi hắn còn ở phàm giới, giờ đây càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn. Mỗi khi Lạc Trần tập trung suy nghĩ về Thiên Đạo hay Luân Hồi, ấn ký đó lại tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, lan tỏa khắp cơ thể hắn, như một lời đáp, một sự khẳng định rằng hắn đang đi đúng hướng. Hắn cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc giữa ấn ký này và những gì hắn vừa lĩnh ngộ. Phải chăng, ấn ký này chính là chìa khóa, là một phần của những bí mật mà hắn đang tìm kiếm?

Vài ngày trôi qua, Lạc Trần đã đi được hàng vạn dặm. Hắn từng bước vượt qua những vùng đất hoang vu, những chốn hiểm địa nơi các Tiên thú hung mãnh sinh sống. Kỹ năng chiến đấu và kinh nghiệm sinh tồn của hắn được tôi luyện không ngừng. Mỗi lần đối mặt với nguy hiểm, hắn đều cố gắng vận dụng triệt để kiến thức về Thiên Đạo mà hắn vừa lĩnh ngộ, cố gắng cảm nhận dòng chảy năng lượng, sự vận hành của quy luật tự nhiên trong từng chiêu thức, từng cử động của đối thủ. Kết quả là, hắn không chỉ chiến thắng mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, nhạy bén hơn.

Một buổi chiều nọ, khi Lạc Trần đang băng qua một thung lũng đá đỏ, hắn chợt dừng lại. Một luồng khí tức kỳ lạ bỗng lướt qua giác quan của hắn. Không phải là khí tức của Tiên thú, cũng không phải của Tiên nhân. Nó là một sự hỗn loạn, một sự sai lệch nhỏ trong dòng chảy của Tiên linh khí xung quanh. Lạc Trần nheo mắt nhìn về phía trước. Ở cuối thung lũng, một dòng suối nhỏ chảy ra từ vách núi, nhưng nước suối không trong xanh mà lại mang một màu đỏ sẫm, kèm theo một mùi tanh nồng khó chịu.

“Đây là…” Lạc Trần cau mày, tiến lại gần hơn. Hắn đưa tay chạm vào dòng nước. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo và mục nát truyền thẳng vào đầu ngón tay hắn, khiến hắn rụt tay lại. Không phải là độc tố thông thường, mà là một loại năng lượng ăn mòn, một sự biến chất của sinh khí.

Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận. Trong dòng chảy hỗn loạn của dòng suối, hắn lại thấy thấp thoáng hình ảnh những vòng tròn Luân Hồi bị bóp méo, những đoạn đứt gãy mà hắn từng thấy trong thị kiến. Mặc dù rất mơ hồ, nhưng sự tương đồng khiến Lạc Trần rùng mình. “Đây có phải là một biểu hiện của sự ‘khiếm khuyết’ trong Thiên Đạo?”

Đột nhiên, từ phía vách núi, một tiếng rít chói tai vang lên. Một con Tiên thú, thân hình như một con mãng xà khổng lồ với đôi cánh dơi, lao ra. Nó không có mắt, nhưng tỏa ra một khí tức điên cuồng và cực kỳ hung hãn. Lạc Trần nhận ra, đây là một con Phi Xà Tiên Thú, nhưng nó đã bị biến dị. Da thịt nó đỏ au, lở loét, và những chiếc răng nanh của nó dài hơn bình thường, lởm chởm như những mũi dao. Luồng năng lượng hỗn loạn từ dòng suối dường như đã ảnh hưởng đến nó.

“Quả nhiên.” Lạc Trần lẩm bẩm. “Thiên Đạo khiếm khuyết không chỉ ảnh hưởng đến Luân Hồi, mà còn làm biến chất cả vạn vật.”

Phi Xà Tiên Thú điên cuồng lao tới, há cái miệng rộng ngoác định nuốt chửng Lạc Trần. Hắn bình tĩnh né tránh, đồng thời rút ra Phá Diệt Kiếm. Thanh kiếm này, được hắn rèn luyện và nuôi dưỡng bằng Tiên lực của mình, giờ đây đã trở thành một bảo vật cấp Tiên Khí trung phẩm, sắc bén vô cùng.

Một luồng kiếm khí màu xanh lam lóe lên, xé toạc không khí. Lạc Trần không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, hắn chỉ tập trung vào sự tinh túy của kiếm đạo, hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ, tìm kiếm điểm yếu trong sự hung hãn của con Tiên thú. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong năng lượng của nó, sự mất cân bằng trong cơ thể biến dị của nó. Đó chính là sơ hở.

Phi Xà Tiên Thú gầm lên, vung đôi cánh dơi khổng lồ tạo ra những cơn lốc xoáy sắc bén. Lạc Trần lách mình qua từng cơn gió, ánh mắt tập trung cao độ. Ấn ký trong cơ thể hắn lại tỏa ra ánh sáng, không phải để tăng cường sức mạnh, mà như đang “chỉ dẫn” hắn, giúp hắn nhận diện rõ hơn những “vết nứt” trong quy luật vận hành của con Tiên thú.

“Thì ra là vậy.” Lạc Trần chợt hiểu ra. Không phải là tăng cường sức mạnh, mà là tăng cường khả năng cảm nhận, khả năng thấu hiểu bản chất của mọi vật. Đây chính là sức mạnh của Thiên Đạo mà hắn đang từng bước lĩnh ngộ.

Với một tiếng rống giận dữ, Phi Xà Tiên Thú phun ra một luồng dịch độc màu xanh lục. Lạc Trần thi triển thân pháp, hóa thành một đạo tàn ảnh tránh thoát, đồng thời Phá Diệt Kiếm trong tay hắn chém ra một đường kiếm uyển chuyển nhưng cực kỳ mạnh mẽ, nhắm thẳng vào một điểm yếu mà hắn vừa “cảm nhận” được: phần khớp nối giữa cánh và thân của con thú, nơi sự hỗn loạn năng lượng tập trung nhiều nhất.

RẮC! Một tiếng xương cốt gãy rời vang lên. Con Phi Xà Tiên Thú rít lên đau đớn, một bên cánh của nó bị chém đứt lìa, rơi xuống đất. Máu đen tanh tưởi phun ra xối xả, không phải là máu Tiên thú bình thường, mà là một loại dịch thể đặc quánh, mang theo năng lượng biến dị.

Nhân cơ hội đó, Lạc Trần không dừng lại. Hắn vọt tới, Phá Diệt Kiếm hóa thành một tia sáng lạnh lẽo, xuyên thẳng qua đầu con Tiên thú. Lực lượng hỗn loạn trong cơ thể nó bùng nổ rồi nhanh chóng tiêu tán. Con Phi Xà Tiên Thú khổng lồ đổ sập xuống, chết không nhắm mắt.

Lạc Trần thở phào nhẹ nhõm, thu kiếm về. Hắn nhìn xác con thú biến dị, rồi lại nhìn dòng suối đỏ sẫm. “Đây không phải là một hiện tượng đơn lẻ.” Hắn nghĩ. “Chắc chắn còn nhiều nơi khác trong Tiên Giới bị ảnh hưởng bởi sự ‘khiếm khuyết’ này. Nó đang lan rộng, biến chất mọi thứ.”

Hắn cúi xuống, thu thập một ít mẫu nước từ dòng suối và một mảnh da của con Phi Xà Tiên Thú vào trong nhẫn trữ vật. Có lẽ sau này, những thứ này sẽ giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của sự biến dị. Hắn cũng nhận ra rằng, hành trình “Vấn Đạo Chi Lộ” của mình không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là đối mặt với những hệ quả trực tiếp từ sự sai lệch của Thiên Đạo.

Khi Lạc Trần tiếp tục hành trình, ánh chiều tà bao phủ thung lũng đá đỏ, nhuộm một màu u ám lên cảnh vật. Nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy rực rỡ. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng hơn, mỗi suy nghĩ đều sắc bén hơn. Cái chết của con Phi Xà Tiên Thú biến dị đã củng cố thêm niềm tin của hắn: sự khiếm khuyết trong Thiên Đạo là có thật, và nó đang gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Hắn không thể ngồi yên nhìn vạn vật bị ăn mòn. Hắn phải đi, phải tìm hiểu, phải sửa chữa.

Thiên Hà Sơn Mạch không còn quá xa. Nơi đó, những tông môn cổ xưa và những thiên tài của Tiên Giới đang chờ đợi. Và có lẽ, cả những manh mối đầu tiên về bí mật của Luân Hồi Điện hay Luân Hồi Giới cũng đang nằm ở đó. Lạc Trần biết, những gì hắn phải đối mặt sẽ không chỉ là những cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là những cuộc đấu trí, những cuộc đối đầu với những triết lý, những quan niệm đã ăn sâu vào Tiên Giới hàng triệu năm. Hắn đã sẵn sàng cho tất cả.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng Lạc Trần đơn độc mà kiên cường, tiếp tục tiến về phía Đông, về phía Thiên Hà Sơn Mạch hùng vĩ, nơi khởi đầu một chương mới trong hành trình Vấn Đạo, một hành trình thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8