Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:14:56 | Lượt xem: 3

Dòng xoáy xoắn ốc của Cửu Thiên Môn nuốt chửng Lạc Trần, không mang theo một chút âm thanh hay chấn động nào. Khoảnh khắc hắn bước vào, thế giới xung quanh bỗng chốc trở thành một mớ hỗn độn của ánh sáng và năng lượng. Không gian bị kéo căng đến cực hạn, thời gian dường như ngưng đọng rồi lại tăng tốc điên cuồng, tạo thành một hành lang vô tận của những ảo ảnh chói lòa.

Lạc Trần không hề hoảng sợ. Hắn giữ vững tâm thần, để ý chí tự do trong mình dẫn lối. Uy năng Luân Hồi mà hắn vừa hấp thụ như một ngọn hải đăng, chiếu rọi xuyên qua màn sương mù của không gian chuyển tiếp, bảo vệ linh hồn và thể xác hắn khỏi sự xé rách của dòng chảy hư không. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi, được cuốn vào một cơn bão vũ trụ, nhưng đồng thời lại là trung tâm của cơn bão ấy, vững vàng và bất biến.

Mất bao lâu? Một khoảnh khắc? Hay hàng vạn năm? Lạc Trần không thể xác định. Mọi giác quan của hắn đều bị đẩy đến giới hạn, rồi lại tan biến, chỉ còn lại sự cảm nhận thuần túy về Đạo. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang được gột rửa, được tái tạo bằng một thứ năng lượng tinh khiết hơn, cao cấp hơn gấp trăm ngàn lần so với Linh Khí phàm trần. Đó là Tiên Linh Khí, dòng chảy sinh mệnh của Tiên Giới.

Rồi đột nhiên, tất cả sự hỗn loạn tan biến. Lạc Trần cảm thấy cơ thể mình đáp xuống một mặt đất vững chắc. Hắn mở mắt ra. Một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ hiện ra trước mắt, khiến tâm hồn hắn không khỏi chấn động.

Hắn đang đứng trên một đỉnh núi cao chót vót, mây mù bao phủ. Nhưng không phải mây mù bình thường, mà là những dải mây cầu vồng rực rỡ, lấp lánh như được dệt từ ánh sáng tinh khiết. Xa xa, những ngọn núi khác cũng sừng sững vươn lên, cao ngất trời xanh, đỉnh núi xuyên thẳng qua tầng mây, như thể đang chạm tới các vì sao. Mỗi ngọn núi đều được bao bọc bởi một vầng sáng dịu nhẹ, tựa như được các vị thần bảo hộ.

Không khí xung quanh tràn ngập một hương thơm thanh khiết, không phải mùi của hoa cỏ trần tục, mà là mùi hương của Đạo, của sự sống vĩnh cửu. Hít thở sâu một hơi, Lạc Trần cảm thấy toàn thân sảng khoái, Tiên Linh Khí dồi dào chảy vào kinh mạch, xua tan mọi mệt mỏi, và thậm chí còn kích thích tiềm năng ẩn sâu trong huyết mạch hắn.

Dưới chân núi, một khu rừng cổ thụ trải dài vô tận. Những cái cây ở đây không giống bất kỳ loài cây nào Lạc Trần từng thấy. Chúng cao hàng vạn trượng, thân cây to lớn đến mức một ngàn người ôm không xuể, cành lá sum suê như những ngọn núi nhỏ, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc lấp lánh. Từ những tán lá ấy, những tiếng chim hót vang vọng, thánh thót và du dương, không mang chút phàm tục nào. Đây chính là Tiên Giới!

“Cuối cùng cũng tới.” Lạc Trần lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm và một chút phấn khích. Hắn không có cảm giác lạc lõng hay sợ hãi, mà là sự trở về, như thể nơi này đã từng thuộc về hắn, hoặc là một phần của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận Tiên Linh Khí dồi dào xung quanh. Tiên Linh Khí này không chỉ tinh khiết, mà còn mang theo một sự phức tạp, một tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Hắn cảm nhận được những quy tắc, những vận luật ẩn chứa trong đó, không còn mơ hồ như khi ở phàm giới. Thiên Đạo ở đây hiển hiện rõ ràng hơn, như một tấm màn che được vén lên một phần. Nhưng lạ thay, sự hiển hiện ấy lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, một sự vô tình tuyệt đối. Nó giống như một cỗ máy khổng lồ, vận hành theo những quy tắc cứng nhắc, không có chút tình cảm hay sự linh hoạt nào.

Điều này khác với những gì Lạc Trần từng cảm nhận. Ở phàm giới, Thiên Đạo dù mơ hồ nhưng vẫn mang theo một chút “hơi thở” của vạn vật, của sự sống. Còn ở đây, nó dường như chỉ là một chuỗi các định luật khô khan. Một “khiếm khuyết” mơ hồ, một sự “thiên vị” vô hình bắt đầu gieo mầm trong tâm trí hắn.

Lạc Trần mở mắt ra. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này. Bước chân đầu tiên của “Vấn Đạo Chi Lộ” đã bắt đầu.

Hắn bắt đầu bay xuống khỏi đỉnh núi, không vội vã, mà từ tốn quan sát mọi thứ. Càng đi sâu vào khu rừng Tiên thụ, Lạc Trần càng kinh ngạc. Hắn nhìn thấy những con suối chảy ra từ lòng đất, nước suối trong vắt như ngọc bích, và mỗi giọt nước đều chứa đựng Tiên Linh Khí nồng đậm. Có những bông hoa nở rộ, mỗi cánh hoa đều tỏa ra một vầng sáng nhỏ, hương thơm của chúng có thể giúp tâm thần thanh tịnh, thậm chí còn có tác dụng chữa lành.

Không lâu sau, Lạc Trần bắt gặp một con vật lạ. Đó là một con hươu trắng muốt, toàn thân phát sáng lấp lánh như được đúc từ băng tuyết, trên đầu mọc một cặp sừng pha lê cong vút, đôi mắt trong veo như những viên ngọc quý. Con hươu đang gặm một loại cỏ linh dược quý hiếm, không hề sợ hãi khi Lạc Trần tới gần. Khi Lạc Trần cố gắng tiếp cận, nó chỉ ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, rồi từ tốn quay đi, biến mất vào sâu trong rừng.

“Tiên thú…” Lạc Trần lẩm bẩm. Một con hươu bình thường ở đây cũng sở hữu linh khí và trí tuệ không thua kém gì một yêu thú cấp cao ở phàm giới. Tiên Giới quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác.

Hắn tiếp tục hành trình. Sau khoảng nửa ngày đi bộ, Lạc Trần bỗng cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ. Không phải là Tiên Linh Khí thuần túy, mà là khí tức của con người, của sự tu luyện. Hắn biết mình sắp tiếp xúc với các sinh linh của Tiên Giới.

Đi thêm một đoạn, hắn nghe thấy tiếng nói chuyện vang vọng từ phía trước. Đó là một nhóm khoảng năm, sáu người, đang ngồi quanh một đống lửa nhỏ bên bờ suối. Trang phục của họ đơn giản nhưng được dệt từ những vật liệu kỳ lạ, lấp lánh ánh sáng yếu ớt, mang theo khí tức của pháp bảo. Mỗi người đều có khí chất siêu phàm thoát tục, tu vi hiển nhiên đã vượt xa cảnh giới phàm nhân.

Lạc Trần không che giấu hơi thở của mình. Với tu vi hiện tại, hắn không cần phải làm vậy. Khi hắn bước ra khỏi tán cây, nhóm người kia lập tức cảnh giác. Một người đàn ông trung niên, râu tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt vẫn hồng hào như trẻ nhỏ, đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Lạc Trần.

“Vị đạo hữu này, từ đâu tới đây?” Người đàn ông trung niên cất tiếng hỏi, giọng nói uy nghiêm nhưng không kém phần khách khí.

Lạc Trần mỉm cười, chắp tay hành lễ: “Vãn bối Lạc Trần, vừa mới phi thăng từ Hạ Giới, vô tình lạc vào đây, mong các vị tiền bối chỉ giáo.”

Nghe thấy Lạc Trần nói mình vừa mới phi thăng, nhóm người kia không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Một thiếu nữ trẻ tuổi trong nhóm, đôi mắt to tròn long lanh, không khỏi thốt lên: “Phi thăng? Thật sao? Đã bao nhiêu năm rồi mới có người phi thăng từ Hạ Giới lên Tiên Giới chúng ta đó!”

Người đàn ông trung niên hơi nheo mắt, nhìn Lạc Trần kỹ hơn một chút. Ông ta có thể cảm nhận được khí tức tinh thuần nhưng không ổn định lắm của Lạc Trần, đúng là dấu hiệu của một người vừa mới đột phá cảnh giới và chưa hoàn toàn thích nghi với Tiên Linh Khí. Nhưng điều khiến ông ta ngạc nhiên hơn là sự bình tĩnh và khí chất thâm sâu của Lạc Trần, không hề giống một kẻ vừa rời khỏi phàm trần.

“Hạ Giới của đạo hữu là nơi nào?” Người đàn ông trung niên hỏi tiếp, ánh mắt dò xét. “Thường thì những người phi thăng đều đã có sư môn hoặc gia tộc đón tiếp ở Tiên Giới. Đạo hữu có vẻ… không có ai?”

Lạc Trần lắc đầu: “Vãn bối là cô nhi, một mình tu luyện ở Hạ Giới. Cửu Thiên Môn tự động mở ra, vãn bối liền bước vào.”

Nghe vậy, nhóm người kia lại càng kinh ngạc. Cửu Thiên Môn tự động mở ra mà không cần dẫn dắt, lại còn là cô nhi tu luyện đến cảnh giới phi thăng, điều này thực sự hiếm thấy. Hầu hết những người phi thăng đều là thiên tài được các đại tông môn ở Tiên Giới âm thầm bồi dưỡng từ Hạ Giới.

“Cửu Thiên Môn mở ra không cần dẫn dắt… Đây là dấu hiệu của một thiên tài vạn năm khó gặp.” Một thanh niên trong nhóm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ ngưỡng mộ.

Người đàn ông trung niên trầm ngâm một lát, rồi nở một nụ cười hiền hậu: “Được rồi, Lạc Trần đạo hữu. Nếu đã như vậy, có duyên gặp gỡ, không bằng cùng chúng ta nghỉ ngơi một lát. Tiên Giới rộng lớn vô biên, không giống như Hạ Giới. Đạo hữu cần có người chỉ dẫn.”

Lạc Trần chắp tay: “Đa tạ tiền bối lòng tốt.”

Hắn bước đến bên đống lửa, ngồi xuống. Từ câu chuyện của nhóm người này, hắn bắt đầu có cái nhìn sơ lược về Tiên Giới. Họ là đệ tử của một tông môn nhỏ tên là Thanh Vân Các, đang trên đường thực hiện nhiệm vụ thu thập Tiên thảo. Tiên Giới được chia thành vô số khu vực, mỗi khu vực lại có các đại tông môn, Tiên triều và gia tộc cổ xưa thống trị. Phía trên họ là những thế lực hùng mạnh hơn, và trên nữa là những Tiên Vương, Tiên Đế siêu việt.

Lạc Trần lắng nghe cẩn thận, thu thập mọi thông tin hữu ích. Hắn cũng hỏi về khái niệm Thiên Đạo và Luân Hồi ở Tiên Giới. Người đàn ông trung niên, tên là Thanh Huyền Tử, thở dài khi nhắc đến.

“Thiên Đạo… đó là quy luật bất biến của vũ trụ này, đạo hữu à. Nó vận hành vạn vật, quyết định sinh tử, luân hồi. Chúng ta chỉ là những sinh linh nhỏ bé, cố gắng tu luyện để hòa nhập vào Đạo, để kéo dài sinh mệnh, để có được sức mạnh.” Thanh Huyền Tử nói, giọng điệu mang theo sự kính sợ và cả một chút bất lực.

“Vậy còn Luân Hồi thì sao ạ?” Lạc Trần hỏi, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.

Thanh Huyền Tử khẽ cau mày: “Luân Hồi… đó là một khái niệm phức tạp hơn. Người ta nói có Luân Hồi Điện, nơi linh hồn sau khi chết sẽ đi qua để được tái sinh. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi, không ai thật sự biết Luân Hồi Điện ở đâu, hay ai là người cai quản nó. Có người nói, Luân Hồi đã bị vỡ nát từ lâu, nên mới có nhiều linh hồn không thể tái sinh, trở thành tàn hồn vất vưởng.”

“Vỡ nát?” Lạc Trần khẽ giật mình. Điều này hoàn toàn trùng khớp với những gì la bàn cốt truyện đã định ra cho Đại Cảnh Giới II: “Hắn nhận ra có những ‘vết nứt’ trong quy luật luân hồi, hoặc những linh hồn bị mắc kẹt, không thể tái sinh bình thường. Một âm mưu lớn về việc thao túng Luân Hồi bắt đầu manh nha.”

Thanh Huyền Tử thở dài: “Đó là một câu chuyện cổ xưa, một lời đồn đại thôi. Nhưng cũng chính vì vậy mà các tông môn lớn mới cố gắng tu luyện để đạt đến cảnh giới cao hơn, để có thể giữ được linh hồn bất diệt, không cần phải trải qua Luân Hồi nữa.”

Lạc Trần gật đầu, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với những lời nói này. Những vết nứt trong quy luật luân hồi, những linh hồn bị mắc kẹt, và cả cảm giác Thiên Đạo ở đây có phần lạnh lẽo, vô tình… Tất cả đều không phải là ngẫu nhiên.

“Có lẽ, đây chính là khởi đầu của con đường tìm Đạo của mình,” Lạc Trần nghĩ thầm. Hắn nhìn lên bầu trời đêm của Tiên Giới, nơi những vì sao lấp lánh rực rỡ hơn bất kỳ nơi nào khác. Ngọn lửa ý chí tự do trong hắn lại bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ không chỉ tu luyện để trường sinh bất lão, mà còn để khám phá sự thật đằng sau cái Thiên Đạo và Luân Hồi này.

Con đường Vấn Đạo Chi Lộ, quả nhiên đầy rẫy những bí ẩn và thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8