Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:12:14 | Lượt xem: 3

Lạc Trần thu hồi Trường Kiếm Vô Danh, ánh mắt vẫn còn đọng lại vẻ kinh ngạc trước sức mạnh của con yêu thú vừa ngã xuống. Vệt máu đen ngòm loang lổ trên mặt đất khô cằn, bốc lên mùi hôi tanh khó chịu, minh chứng cho sự tồn tại đáng sợ của Đại Hoang Thần Vực. Hắn đã từng là thiên tài đỉnh cấp ở Tiên Giới, đối mặt với vô số cường địch, nhưng chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn đến vậy khi đối phó với một sinh vật được xem là “cấp thấp” tại đây. Nó gần như đã tiêu hao một nửa nguyên khí của hắn. Nếu không phải Trường Kiếm Vô Danh sắc bén và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, kết quả có lẽ đã khác.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở cổ xưa của vùng đất này. Lạc Trần hít sâu, ép mình trấn tĩnh. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn nhìn về phía tảng đá cổ kính, nơi biểu tượng Luân Hồi xoáy ốc vẫn lặng lẽ tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Cảm giác “vẫy gọi” không hề giảm bớt, trái lại còn trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng vọng từ hàng vạn năm trước.

Hắn bước lại gần, mỗi bước chân đều cẩn trọng, không khí xung quanh tảng đá dường như nặng hơn, mang theo một áp lực vô hình. Bề mặt đá sần sùi, lạnh lẽo dưới xúc cảm của Lạc Trần, nhưng biểu tượng Luân Hồi thì lại ấm nóng một cách kỳ lạ. Những đường nét xoắn ốc không chỉ là hoa văn, mà dường như là một dòng chảy năng lượng, một mạch luân chuyển không ngừng nghỉ của sinh và diệt, tụ và tán.

Khi đầu ngón tay hắn chạm vào trung tâm của biểu tượng, một luồng điện giật mạnh mẽ xuyên qua cơ thể, không phải là đau đớn, mà là sự chấn động sâu sắc đến tận linh hồn. Ánh sáng từ biểu tượng bỗng bùng lên, nuốt chửng tầm nhìn của Lạc Trần. Không gian xung quanh hắn biến dạng, những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí, nhanh đến mức không thể nắm bắt.

Hắn thấy những cõi giới đổ nát, những linh hồn tan biến trong hư không mà không thể tái sinh. Hắn thấy những thực thể khổng lồ, thân ảnh mờ ảo như bóng ma, đang bóp méo dòng chảy sinh tử, định đoạt vận mệnh của hàng tỷ sinh linh chỉ bằng một ý niệm. Những tiếng kêu gào thảm thiết, những lời nguyền rủa vô vọng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thương, vang vọng trong tâm thức hắn.

Rồi một hình ảnh hiện rõ hơn: một vòng xoáy luân hồi khổng lồ, rực rỡ và thuần khiết, nhưng lại bị xiềng xích bằng những sợi xích vô hình, được dệt từ ý chí của những kẻ thao túng. Năng lượng luân hồi không còn tự do chảy, mà bị hút vào một vực sâu vô tận, nơi một thứ gì đó đang lớn mạnh, hấp thụ mọi tinh hoa của sự sống và cái chết. Thiên Đạo, trong ảo ảnh này, không phải là một quy luật khách quan, mà là một cỗ máy khổng lồ, được vận hành bởi những bàn tay vô hình.

Ảo ảnh tan biến nhanh như khi nó xuất hiện. Lạc Trần giật mình lùi lại, mồ hôi lạnh toát ra khắp người. Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Những gì hắn vừa thấy, đó không phải là một giấc mơ, mà là một phần chân tướng bị che giấu. “Thiên Đạo khiếm khuyết… Luân Hồi bị thao túng…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Sự mơ hồ ban đầu đã được thay thế bằng một bức tranh rõ ràng hơn, dù vẫn còn rất nhiều mảnh ghép bị thiếu.

Tảng đá cổ xưa vẫn đứng đó, lặng lẽ, nhưng giờ đây nó đã không còn là một vật thể vô tri trong mắt Lạc Trần. Nó là một cánh cửa, một mảnh ghép đầu tiên dẫn hắn vào vực sâu của những bí mật đã bị lãng quên. Những kẻ thao túng kia là ai? Mục đích của chúng là gì? Và tại sao, ngay cả ở Đại Hoang Thần Vực cổ xưa này, những bí mật đó vẫn còn được lưu giữ, dù chỉ là qua một biểu tượng?

Lạc Trần nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn. Hắn biết, con đường mình đã chọn sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh để báo thù hay vươn lên, mà còn là gánh vác một sứ mệnh nặng nề hơn: khám phá và có thể là sửa chữa sự “khiếm khuyết” của Thiên Đạo, phá vỡ xiềng xích của Luân Hồi. Hắn, một thiếu niên từng là bụi trần, giờ đây lại đứng trước vận mệnh của cả một vũ trụ.

Hắn không ở lại lâu trước tảng đá. Những gì nó tiết lộ đã đủ để định hướng cho bước đi tiếp theo. Đại Hoang Thần Vực rộng lớn và nguy hiểm, không phải là nơi để đứng yên. Lạc Trần đảo mắt nhìn xung quanh. Vùng đất này không có đường mòn, không có dấu hiệu của sự sống con người, chỉ có những cây cổ thụ với thân hình vặn vẹo như quỷ trảo, những ngọn núi đá sắc nhọn đâm thẳng lên nền trời xám xịt. Không khí đậm đặc nguyên khí hỗn loạn, vừa là cơ hội vừa là mối đe dọa. Những âm thanh kỳ lạ vọng lại từ xa, tiếng gầm gừ, tiếng xào xạc của lá cây, hay thậm chí là tiếng thở dài của chính vùng đất này.

Chọn một hướng có vẻ ít hiểm trở hơn, Lạc Trần bắt đầu di chuyển. Hắn không bay lên cao, vì cảm giác nguy hiểm từ không trung ở Đại Hoang còn lớn hơn dưới mặt đất. Từng bước chân hắn đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, Trường Kiếm Vô Danh luôn sẵn sàng trong tay. Hắn đã học được bài học đầu tiên ở đây: không có sinh vật nào là yếu ớt hoàn toàn, và mọi thứ đều có thể ẩn chứa hiểm nguy.

Đi được một đoạn, quang cảnh dần thay đổi. Những cây cổ thụ lùi lại, nhường chỗ cho một vùng đất đá lởm chởm, với những cột đá khổng lồ vươn lên trời xanh như những ngón tay của một vị thần đã hóa đá. Giữa những cột đá ấy, Lạc Trần phát hiện ra một thứ không thuộc về tự nhiên.

Đó là một phế tích. Không phải là một đống đổ nát ngẫu nhiên, mà là tàn tích của một công trình kiến trúc cổ xưa, được xây dựng từ những khối đá đen kịt, lớn đến kinh ngạc. Mặc dù đã trải qua hàng tỷ năm phong hóa, nhưng những đường nét chạm khắc trên các khối đá vẫn còn nhìn thấy rõ, tinh xảo và phức tạp đến không tưởng. Chúng không giống bất kỳ kiến trúc nào mà Lạc Trần từng thấy ở Tiên Giới hay phàm trần.

Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng Lạc Trần khi hắn nhìn những đường nét ấy. Chúng mang một vẻ đẹp thần bí, nhưng cũng ẩn chứa sự hao tàn, giống như một bài ca bi tráng về một nền văn minh đã vụt tắt. Hắn tiến vào phế tích, không khí bên trong lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Bụi bặm phủ dày đặc mọi thứ, nhưng không khí lại khô ráo, không có mùi ẩm mốc.

Hắn đi qua những hành lang đổ nát, những căn phòng trống rỗng. Trên một bức tường còn nguyên vẹn, Lạc Trần dừng lại. Một bức bích họa khổng lồ hiện ra trước mắt hắn, dù đã phai mờ theo thời gian nhưng vẫn đủ để nhận ra nội dung. Đó là hình ảnh của một vũ trụ nguyên thủy, nơi Thiên Đạo chưa thành hình rõ rệt, và Luân Hồi là một dòng chảy tự nhiên, thuần túy, không bị bất kỳ sự can thiệp nào.

Bức bích họa mô tả những sinh linh nguyên thủy, những vị thần cổ xưa, cùng tồn tại hòa hợp với chu kỳ sống chết. Không có đau khổ, không có sự cưỡng ép. Linh hồn sau khi chết sẽ trở về với vòng xoáy nguyên thủy, sau đó tái sinh một cách tự do, mang theo những ký ức mờ nhạt nhưng không bị ràng buộc. Đó là một Thiên Đạo hoàn chỉnh, một Luân Hồi công bằng.

Nhưng ở một góc của bức bích họa, một vết nứt khổng lồ xuất hiện, chia cắt hình ảnh vũ trụ thành hai phần. Từ vết nứt đó, những bóng đen quỷ dị bắt đầu vươn ra, chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những luồng năng lượng âm u, đang cố gắng bóp méo vòng xoáy luân hồi. Ký ức trong tảng đá cổ xưa lại ùa về, và Lạc Trần hiểu ra. Đây chính là khởi nguồn của sự “khiếm khuyết” mà hắn đã cảm nhận được.

Hắn đưa tay chạm vào vết nứt trên bức bích họa. Cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng đến từ đó, nhưng cũng có một chút năng lượng kỳ lạ, như một lời thì thầm từ quá khứ. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một câu chuyện được kể, mà là một lời cảnh báo, một di sản của những người đã từng biết về chân tướng nhưng không thể ngăn cản nó.

Đột nhiên, một tiếng “kẽo kẹt” vang lên từ sâu bên trong phế tích, như tiếng cửa đá mở ra. Lạc Trần lập tức thu tay lại, Trường Kiếm Vô Danh trong tay hắn sáng lên một ánh bạc sắc bén. Hắn nheo mắt nhìn về phía âm thanh, không khí xung quanh đột nhiên trở nên căng thẳng. Hắn không hề đơn độc trong phế tích cổ xưa này.

Một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ và đầy áp bức, đang từ từ thức tỉnh. Nó không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại khiến Lạc Trần cảm thấy một sự đè nén nặng nề, như thể hắn đang đối mặt với một sinh linh đã ngủ say hàng triệu năm. Chắc chắn, đó không phải là một yêu thú bình thường. Đó có thể là một phần của di sản, hoặc là một kẻ canh giữ, hay thậm chí là một nạn nhân của sự “khiếm khuyết” Thiên Đạo.

Lạc Trần siết chặt kiếm, ánh mắt kiên định. Hắn đã sẵn sàng. Đại Hoang Thần Vực, đúng như tên gọi của nó, là một vùng đất của những vị thần đã bị lãng quên và những bí mật vĩ đại. Mỗi bước đi là một khám phá, mỗi thử thách là một cơ hội để hắn tiến gần hơn đến chân tướng về Thiên Đạo và Luân Hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8