Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:11:47 | Lượt xem: 3

Luồng xoáy không gian dữ dội nuốt chửng Lạc Trần, cảm giác như toàn thân hắn bị xé toạc thành hàng triệu mảnh nhỏ, sau đó lại bị nén chặt đến cực hạn. Quang cảnh trước mắt biến thành một dải màu hỗn loạn, âm thanh gào thét của các nguyên tố sơ khai vang vọng trong tai, như tiếng gầm của vạn thú cổ xưa. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự khắc nghiệt của việc xuyên qua giới vực vẫn vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Hắn cảm thấy linh hồn mình như muốn thoát ly khỏi thể xác, một cảm giác vô định và kinh hoàng bao trùm. Thái Cổ Không Thạch trong tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh lam mạnh mẽ, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố, ngăn cản sự bào mòn của năng lượng hỗn loạn. Nhờ có nó, ý thức của Lạc Trần không hoàn toàn bị nhấn chìm, hắn vẫn cố gắng giữ vững tâm thần, tin tưởng vào quyết định của mình.

Thời gian trong khe nứt dường như vô tận, nhưng cũng chỉ thoáng qua như một cái chớp mắt. Bỗng nhiên, một lực đẩy mạnh mẽ hất tung hắn ra khỏi luồng xoáy. Lạc Trần rơi tự do trong chốc lát, sau đó tiếp đất bằng một cú va chạm mạnh mẽ xuống một mặt đất mềm lún, đầy lá mục và bùn ẩm. Cả người hắn đau nhức, nhưng linh lực trong cơ thể vẫn vận chuyển ổn định. Hắn vội vàng đứng dậy, cảnh giác quan sát xung quanh.

Đại Hoang Thần Vực. Tên gọi này đã khắc sâu trong tâm trí Lạc Trần từ những truyền thuyết cổ xưa nhất, nhưng hiện thực lại vượt xa mọi tưởng tượng. Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi của đất ẩm, rêu phong và một thứ hương vị kim loại nhàn nhạt, tựa như mùi của máu và sự mục nát. Linh khí trong không gian không còn là sự tinh khiết, thanh thoát như ở Tiên Giới, mà là một dòng chảy nguyên thủy, hỗn tạp, cuồng bạo hơn gấp bội. Nó không dễ dàng bị hấp thụ, ngược lại còn mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên mọi sinh linh.

Bầu trời nơi đây là một màu tím sẫm lạ lùng, bị che phủ bởi những tán cây khổng lồ vươn cao đến tận mây xanh. Những thân cây to lớn đến mức Lạc Trần phải ngẩng đầu hết cỡ mới thấy được ngọn, vỏ cây sần sùi như da rồng, phủ đầy rêu xanh và những loài nấm phát sáng kỳ dị. Chúng không đơn thuần là cây cối, mà dường như là những sinh vật sống đã trải qua hàng vạn kỷ nguyên, mang trong mình một sức sống và linh tính không thể đo lường. Ánh sáng xuyên qua những tầng lá dày đặc tạo thành những vệt sáng lờ mờ, ảo diệu, nhưng cũng đầy vẻ u ám.

Mặt đất dưới chân Lạc Trần gồ ghề, những tảng đá khổng lồ phủ đầy địa y cổ xưa, những dòng suối nhỏ chảy róc rách mang theo màu nước đỏ sẫm như máu. Xa xa, những tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng, tiếng cánh chim vỗ mạnh mẽ trên không trung, tất cả đều mang theo một sự hoang dã, nguyên thủy đến rợn người. Đây không phải là nơi con người có thể sinh sống dễ dàng, mà là một thế giới thuộc về những sinh vật thượng cổ, những quy luật đã bị lãng quên.

Lạc Trần nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong dòng chảy Thiên Đạo nơi đây. Ở Tiên Giới, Thiên Đạo là một quy luật rõ ràng, có trật tự, dù đôi khi có vẻ khắc nghiệt nhưng vẫn nằm trong một khuôn khổ nhất định. Còn ở Đại Hoang Thần Vực, Thiên Đạo dường như hỗn loạn hơn, tàn bạo hơn, nhưng cũng nguyên bản hơn. Nó không bị gò bó bởi những quy tắc nhân tạo, mà là một dòng chảy tự nhiên, hoang dại, chứa đựng một sức mạnh kinh thiên động địa. Tuy nhiên, trong dòng chảy nguyên thủy đó, Lạc Trần vẫn cảm thấy một sự “khiếm khuyết” mơ hồ, một lỗ hổng trong bản chất vĩ đại của nó, điều mà hắn chưa thể gọi tên.

“Đại Hoang Thần Vực… Quả nhiên không hổ danh.” Lạc Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những hàng cây cổ thụ. Hắn nhận ra, dù bản thân đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao ở Tiên Giới, nhưng ở nơi này, hắn chỉ là một cá thể nhỏ bé, cần phải thận trọng từng bước.

Hắn bắt đầu di chuyển, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Mỗi bước chân đều dẫm lên thảm lá mục dày đặc, tạo ra âm thanh xào xạc. Lạc Trần vận chuyển Hỗn Độn Quyết, cảm nhận dòng linh khí nguyên thủy tràn vào cơ thể. Kinh mạch của hắn hơi nhức nhối, bởi linh khí nơi đây quá thô ráp, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sự kích thích mạnh mẽ. Nếu có thể hấp thụ và tinh luyện được nguồn linh khí này, sức mạnh của hắn chắc chắn sẽ tăng lên một cách vượt bậc.

Sau khoảng một canh giờ di chuyển, Lạc Trần phát hiện ra một dấu vết kỳ lạ. Dưới chân một thân cây cổ thụ khổng lồ, một khối đá màu xám tro, cao khoảng ba trượng, đứng sừng sững. Bề mặt khối đá bị bào mòn bởi thời gian, nhưng những đường nét khắc họa trên đó vẫn còn mờ mờ hiện rõ. Đó là những hình vẽ kỳ lạ, không phải là văn tự Tiên Giới, cũng không giống bất kỳ ngôn ngữ nào hắn từng biết. Chúng mô tả những sinh vật khổng lồ, nửa người nửa thú, đang quỳ lạy trước một biểu tượng hình tròn xoáy ốc, tựa như một vòng luân hồi.

Lạc Trần chạm tay vào khối đá, cảm nhận một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề truyền đến. Đây chính là di tích của một nền văn minh đã bị lãng quên, một dấu vết của quá khứ xa xăm mà Tiên Giới cũng không còn ghi chép. Những hình vẽ này, đặc biệt là biểu tượng Luân Hồi, khiến trái tim Lạc Trần đập mạnh. Phải chăng, những bí mật về Chân Luân Hồi, về Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang ẩn giấu trong những di tích như thế này?

Đột nhiên, một tiếng gầm rống vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những thân cây cổ thụ lay động như sắp đổ. Lạc Trần lập tức bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía phát ra âm thanh. Từ sâu trong khu rừng rậm, một bóng đen khổng lồ lao ra, thân hình nó phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, hàm răng sắc nhọn lộ ra như những lưỡi dao. Đó là một con Hắc Lân Cự Thú, một loài yêu thú thượng cổ đã tuyệt chủng ở Tiên Giới từ hàng vạn năm trước. Sức mạnh của nó không dưới cảnh giới Đại La Kim Tiên, thậm chí còn mạnh hơn một chút, đủ để nghiền nát một ngọn núi.

Con Hắc Lân Cự Thú không hề chần chừ, nó lao thẳng về phía Lạc Trần với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc bén xé toạc không khí. Lạc Trần không lùi bước. Hắn đã đến Đại Hoang Thần Vực để tìm kiếm chân lý, không phải để trốn tránh. Đây là thử thách đầu tiên, là cách thế giới này chào đón hắn.

“Đến đây!” Lạc Trần quát khẽ, Trường Kiếm Vô Danh xuất hiện trong tay, mũi kiếm chỉ thẳng vào yêu thú. Khí thế của hắn bùng nổ, không chút yếu thế trước sự hung hãn của đối thủ. Hắn muốn xem, sức mạnh của Đại Hoang Thần Vực, và sức mạnh của hắn ở nơi đây, rốt cuộc chênh lệch đến mức nào.

Trong khoảnh khắc giao chiến, Lạc Trần nhận ra rằng những quy tắc vận hành linh lực ở Đại Hoang khác biệt hoàn toàn. Hắn không thể sử dụng toàn bộ sức mạnh như ở Tiên Giới, bởi linh khí nơi đây quá thô ráp, khó điều khiển. Mỗi chiêu thức đều cần một sự tinh luyện và thích nghi mới. Con Hắc Lân Cự Thú, mặc dù không có trí tuệ cao, nhưng bản năng chiến đấu và sức mạnh nguyên thủy của nó lại vô cùng đáng sợ. Lớp vảy trên người nó cứng như thần binh, kiếm của Lạc Trần chém vào chỉ tạo ra tia lửa, khó lòng xuyên thủng.

Hắn liên tục tránh né những đòn tấn công cuồng bạo của yêu thú, đồng thời tìm cách thăm dò điểm yếu của nó. Từng bước, từng bước, Lạc Trần không chỉ chiến đấu với con Hắc Lân Cự Thú, mà còn chiến đấu với chính sự không quen thuộc của bản thân với quy luật của Đại Hoang. Hắn cần phải học cách điều khiển linh lực thô ráp này, cần phải hiểu rõ hơn về dòng chảy Thiên Đạo nguyên thủy đang bao trùm vạn vật.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, tiếng gầm rống của yêu thú và tiếng kiếm khí xé gió vang vọng khắp khu rừng. Lạc Trần dần dần bắt nhịp, hắn bắt đầu hòa mình vào sự hoang dã của Đại Hoang, cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với nguồn năng lượng nguyên thủy xung quanh. Hắn không còn cố gắng ép buộc linh khí theo cách của Tiên Giới, mà để nó tự do chảy trong kinh mạch, đồng thời dẫn dắt nó theo ý muốn của mình. Đây là một sự biến đổi tinh tế trong cách tu luyện của hắn, một sự thích nghi cần thiết để tồn tại và phát triển ở thế giới mới này.

Sau cùng, bằng sự nhạy bén và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, Lạc Trần đã tìm ra khe hở trong phòng ngự của Hắc Lân Cự Thú. Một nhát kiếm nhanh như chớp, mang theo Hỗn Độn Kiếm Ý đã được tinh luyện trong linh khí Đại Hoang, xuyên thẳng vào yết hầu của nó. Con Hắc Lân Cự Thú gầm lên một tiếng đau đớn cuối cùng, thân thể khổng lồ đổ sập xuống, tạo ra một tiếng động vang dội.

Lạc Trần thở dốc, thu hồi Trường Kiếm Vô Danh. Hắn nhìn xác yêu thú, trong lòng không khỏi cảm thán. Sức mạnh của một sinh vật cấp thấp ở Đại Hoang đã ngang ngửa với cường giả đỉnh cấp ở Tiên Giới. Cuộc hành trình này, chắc chắn sẽ gian nan hơn rất nhiều lần. Nhưng đồng thời, nó cũng hứa hẹn những cơ duyên và khám phá vĩ đại.

Hắn lại nhìn về phía khối đá cổ xưa, biểu tượng Luân Hồi xoáy ốc trên đó dường như đang vẫy gọi. Đại Hoang Thần Vực, nơi những chân tướng bị lãng quên, nơi Thiên Đạo cổ xưa ẩn chứa những khiếm khuyết, đang chờ đợi hắn khám phá. Lạc Trần biết, hắn vừa mới đặt chân lên một con đường hoàn toàn mới, một con đường sẽ định hình lại toàn bộ nhận thức của hắn về vũ trụ, về Thiên Đạo và Luân Hồi.

Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8