Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:10:13 | Lượt xem: 3

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt tiếng bước chân trầm ổn của Trưởng lão Lạc Thiên. Lạc Trần đứng giữa căn phòng nhỏ, không gian chật hẹp bao trùm lấy hắn bằng một mùi hương đặc trưng của thời gian: mùi giấy cũ, gỗ ẩm mục và bụi bặm ngàn năm. Ánh nến leo lét từ cây đèn dầu hắn mang theo chỉ đủ soi rọi một góc nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn nhận ra sự choáng ngợp của nơi này. Hàng trăm, có lẽ hàng ngàn cuốn sách, cuộn da, phiến ngọc bám đầy mạng nhện, chất chồng lên nhau từ sàn đến trần, tạo thành những tháp sách nghiêng ngả, tưởng chừng có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Bụi phủ dày đặc, như một tấm màn che giấu vô số bí mật.

“Đừng bao giờ để ngọn lửa tò mò trong lòng ngươi tắt đi.” Lời của Trưởng lão Lạc Thiên vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt và lạnh lẽo trong không khí, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết. Đây không chỉ là một căn phòng chứa sách, đây là một kho tàng của những điều đã bị lãng quên, những mảnh ghép mà hắn cần để hé mở tấm màn che giấu chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Hắn bắt đầu hành trình của mình một cách có phương pháp. Đầu tiên, hắn dùng tay áo lau nhẹ một góc bàn cũ kỹ ở giữa phòng, đặt cây đèn dầu xuống. Sau đó, hắn bắt đầu lướt qua các giá sách gần nhất. Nhiều cuốn đã mục nát đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể biến thành tro bụi. Một số khác được bảo quản tốt hơn, có lẽ nhờ chất liệu đặc biệt hoặc được niêm phong kỹ càng hơn.

Lạc Trần không tìm kiếm một câu trả lời hoàn chỉnh ngay lập tức. Hắn biết điều đó là phi thực tế. Thay vào đó, hắn tìm kiếm những từ khóa, những khái niệm lạ lùng, những câu chuyện bị lãng quên. Hắn lướt qua những cuốn ghi chép về lịch sử Lạc Gia, những bài chú thuật cổ xưa không còn ai luyện tập, những bản đồ chi tiết của những vùng đất đã biến mất. Có những cuốn sách y thuật kỳ lạ, mô tả về các loại bệnh mà người phàm không thể hiểu, hay những phương pháp trị liệu liên quan đến “linh hồn” và “khí vận”.

Thời gian trôi qua, Lạc Trần hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những trang giấy cũ. Hắn quên đi sự mệt mỏi, quên đi cái đói và cái khát. Mỗi cuốn sách là một cánh cửa nhỏ mở ra một góc nhìn khác về vũ trụ. Hắn phát hiện ra những truyền thuyết về các vị Thần, Tiên, Ma đã từng tồn tại từ thời xa xưa, trước cả khi Lạc Gia được thành lập. Những câu chuyện này không giống như những gì hắn từng nghe trong dân gian, chúng chi tiết hơn, u tối hơn, và thường kết thúc bằng một kết cục bi thảm hoặc khó hiểu.

Đặc biệt, hắn chú ý đến một vài cuốn sách không được làm bằng giấy, mà là những phiến đá mỏng được khắc chữ cổ. Chữ viết trên đó không phải là ngôn ngữ hiện tại của Trần Thế, mà là một loại ký tự hình tượng phức tạp, dường như mang trong mình một sức nặng và ý nghĩa sâu xa. Khi Lạc Trần chạm vào một trong những phiến đá đó, một cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, sau đó là một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy như có một luồng năng lượng vô hình đang chảy từ phiến đá vào mình, không mạnh mẽ, nhưng rất tinh khiết và cổ xưa. Đó không phải là Linh Khí, mà là một thứ gì đó khác, một loại năng lượng mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây.

Hắn cẩn thận đặt phiến đá xuống và lấy ra một cuộn da dê đã ố vàng. Cuộn da này được bảo quản tốt một cách đáng ngạc nhiên, và khi mở ra, hắn thấy những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy sống động. Đó là những hình ảnh mô tả các sinh linh đang luân chuyển giữa những vòng tròn đồng tâm, phía trên là một con mắt khổng lồ nhìn xuống, phía dưới là một vực sâu không đáy. Bên cạnh mỗi vòng tròn là những dòng chữ nhỏ, cũng bằng loại ký tự cổ trên phiến đá.

Lạc Trần nhíu mày. Hắn không thể đọc được những ký tự đó, nhưng cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Giống như hắn đã từng nhìn thấy chúng ở đâu đó, hoặc đã từng hiểu ý nghĩa của chúng. Hắn cố gắng tập trung, để tâm trí mình trống rỗng, và một ý niệm mơ hồ bắt đầu hình thành trong đầu hắn. Những vòng tròn kia, chúng có phải là tượng trưng cho “Luân Hồi”? Con mắt kia, có phải là “Thiên Đạo”?

Một cuốn sách khác, được bọc trong lớp vải tơ lụa màu đen đã bạc màu, thu hút sự chú ý của hắn. Bìa sách không có chữ, chỉ có một ấn ký hình xoắn ốc được chạm khắc chìm. Khi hắn mở ra, mùi hương của một loại thảo mộc cổ xưa thoảng qua. Nội dung bên trong là những câu chuyện rời rạc, những lời tiên tri khó hiểu về một “chu kỳ” vĩ đại, về sự “tái sinh” của thế giới và sự “khuyết thiếu” của Đạo. Những câu chuyện này nói về những linh hồn không thể tìm thấy đường về Luân Hồi, bị mắc kẹt giữa cõi sống và cõi chết, hoặc bị buộc phải tái sinh trong những thân phận oan nghiệt, không theo ý muốn. Chúng nhắc đến một “Luân Hồi Điện” nơi linh hồn được phán xét, nhưng cũng ám chỉ rằng Luân Hồi Điện này không phải lúc nào cũng công bằng, rằng có những “kẻ giám sát” có thể thao túng số phận.

“Luân Hồi không hoàn hảo?” Lạc Trần thì thầm. Ý nghĩ này làm hắn rùng mình. Từ nhỏ, hắn đã được dạy rằng Thiên Đạo là công bằng, Luân Hồi là quy luật tự nhiên, mọi sinh linh đều có cơ hội tái sinh. Nhưng những gì hắn đọc được ở đây lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Một bức tranh về một hệ thống có thể bị bẻ cong, bị lợi dụng.

Hắn lật sang trang tiếp theo, một hình vẽ tinh xảo hiện ra. Đó là hình ảnh một thiếu niên, tóc đen như mực, mắt sâu thẳm như vũ trụ, đang đứng giữa vạn vật. Xung quanh thiếu niên đó là vô số sợi chỉ đỏ, nối liền hắn với mọi sinh linh, mọi thế giới. Phía trên đầu thiếu niên, một ấn ký mờ ảo xuất hiện, có hình dạng giống hệt ấn ký trên bìa cuốn sách, và cũng tương tự như ấn ký mà Lạc Trần đã vô thức chạm vào trên phiến đá cổ.

Một cơn đau nhói chợt bùng lên trong đầu Lạc Trần. Những hình ảnh mơ hồ vụt qua tâm trí hắn: một chiến trường rộng lớn, những tiếng la hét xé tai, một ánh sáng chói lòa nuốt chửng tất cả. Một cảm giác mất mát sâu sắc, một sự tiếc nuối không tên. Rồi tất cả biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi bàng hoàng.

Hắn ôm đầu, thở dốc. Đây không phải là lần đầu tiên hắn trải qua những cảm giác kỳ lạ này. Từ khi còn nhỏ, Lạc Trần đã thường xuyên có những giấc mơ, những thị kiến rời rạc về những nơi chưa từng thấy, những con người chưa từng gặp. Hắn luôn cho rằng đó là do trí tưởng tượng phong phú của mình, nhưng giờ đây, sau khi đọc những cuốn sách cổ này, hắn bắt đầu nghi ngờ.

“Tiền kiếp?” Hắn lẩm bẩm. Liệu những ký ức rời rạc đó có phải là dấu vết của một kiếp sống đã qua? Liệu ấn ký trên bìa sách, trên phiến đá, có liên quan gì đến bản thân hắn, đến thân thế bí ẩn mà Trưởng lão Lạc Thiên đã ám chỉ?

Những câu hỏi dồn dập ập đến, nhưng Lạc Trần không còn cảm thấy sợ hãi hay bối rối. Thay vào đó, một sự quyết tâm sắt đá đã hình thành trong lòng hắn. Những cuốn sách này, dù cũ nát hay khó hiểu, đã mở ra một chân trời mới, một mục tiêu rõ ràng hơn cho cuộc đời hắn. Hắn không còn chỉ muốn sinh tồn hay vươn lên mạnh mẽ. Hắn muốn tìm hiểu sự thật. Hắn muốn khám phá bản chất của Thiên Đạo và Luân Hồi, những quy luật đã định hình nên vũ trụ này, và có lẽ cả số phận của chính hắn.

Lạc Trần ngồi bệt xuống sàn, cẩn thận đặt cuốn sách tơ lụa lên đùi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Ngọn lửa tò mò trong lòng hắn không chỉ không tắt đi, mà còn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, soi sáng con đường hắn sẽ đi, con đường dẫn đến chân lý cuối cùng.

Hắn bắt đầu chọn lọc những cuốn sách và cuộn da quan trọng nhất, đặt chúng sang một bên để nghiên cứu kỹ lưỡng hơn. Những ký tự cổ, những câu chuyện về sự khuyết thiếu của Đạo, những ám chỉ về Luân Hồi bị thao túng – tất cả đều là những mảnh ghép quý giá. Lạc Trần tin rằng, chỉ cần đủ kiên trì, đủ thông minh, hắn sẽ có thể ghép nối chúng lại, để nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, để hiểu rõ hơn về vận mệnh của chính mình và của toàn bộ vũ trụ này.

Đêm dần buông xuống, ánh nến lung lay trong căn phòng cấm, nhưng trong đôi mắt của Lạc Trần, một ngọn lửa khác đang bừng sáng, rực rỡ và kiên định.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8