Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:09:14 | Lượt xem: 3

Ngón tay Lạc Trần miết nhẹ lên ký hiệu vòng xoáy trên bìa sách, cảm giác lạnh lẽo, cổ xưa thấm vào da thịt. Hắn không biết chất liệu của nó là gì, không phải giấy, cũng không phải da thú thông thường, mà giống như một loại ngọc thạch đã trải qua hàng vạn năm phong hoá, cứng rắn nhưng lại ẩn chứa linh quang nhàn nhạt. Ký hiệu vòng xoáy kia, không chỉ đơn thuần là một họa tiết, mà dường như đang tự thân xoay chuyển, hút lấy ánh nhìn của hắn, kéo tâm trí hắn vào một vực sâu không đáy.

Hắn hít sâu một hơi, sự phấn khích và hoài nghi đan xen. Từ khi nào hắn bắt đầu cảm nhận được sự tồn tại của cái gọi là “Thiên Đạo” qua những giấc mơ mờ nhạt, những cảm giác vi diệu về một quy luật vô hình điều khiển vạn vật? Từ khi nào hắn bắt đầu nhận ra rằng thế giới hắn đang sống không đơn giản chỉ là phàm trần, mà ẩn chứa vô vàn bí mật? Cuốn sách này, tấm bản đồ này, chính là câu trả lời đầu tiên, một cánh cửa hé mở.

Lạc Trần cẩn thận mở cuốn sách. Trang đầu tiên không có chữ, chỉ có một bức họa lớn, miêu tả một cái cây cổ thụ vĩ đại, rễ cắm sâu vào lòng đất, cành vươn tới tận trời xanh. Trên mỗi cành cây, mỗi chiếc lá, dường như đều có vô số thế giới nhỏ li ti đang sinh sôi, phát triển, rồi lại tàn lụi. Dưới gốc cây, một dòng sông vô tận uốn lượn, mang theo vô số linh hồn trôi nổi, nhập vào các thế giới trên cây, hoặc biến mất vào hư không. Bức họa ấy, tuy tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, một chu kỳ sinh diệt không ngừng.

Hắn lật sang trang kế tiếp. Chữ viết trên đó không phải là ngôn ngữ phổ thông của phàm giới, cũng không phải là cổ ngữ mà hắn từng học được trong thư viện của gia tộc. Đó là một loại phù văn cổ xưa, mỗi nét vẽ đều ẩn chứa đạo lý thâm sâu, dường như có thể tự động diễn giải trong tâm trí hắn, dù hắn chưa từng tiếp xúc. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên, như thể hắn đã từng biết đến ngôn ngữ này từ rất lâu, rất lâu rồi.

Hắn cố gắng tập trung, giải mã từng dòng chữ đầu tiên. Chúng không nói về công pháp tu luyện, không nói về bí thuật chiến đấu, mà là những câu thơ cổ kính, mang đậm màu sắc triết lý:

“Vô Thủy Vô Chung, Đạo Hóa Hư Vô,
Nhất Niệm Sinh Diệt, Luân Hồi Bất Hưu.
Trần Thế Mộng Huyễn, Cửu U Tương Tri,
Thiên Đạo Vô Tình, Vạn Pháp Quy Nhất.”

Vô Thủy Vô Chung… Nhất Niệm Sinh Diệt… Thiên Đạo Vô Tình… Những khái niệm này quá vĩ mô, vượt xa nhận thức hiện tại của Lạc Trần. Tuy nhiên, chúng lại cộng hưởng một cách kỳ lạ với những cảm nhận mơ hồ của hắn về Thiên Đạo. Nó không phải là một thần linh có ý thức, mà là một quy luật, một vòng lặp vĩnh cửu.

Hắn tiếp tục lật qua vài trang nữa. Cuốn sách không phải là một bộ bí tịch hoàn chỉnh, mà giống như một tập hợp các ghi chép rời rạc, các phù văn cổ, và những bức vẽ khó hiểu. Có những trang chỉ vẽ một con đường mờ ảo dẫn vào một cánh cửa xoáy ốc, có những trang lại miêu tả một sinh linh khổng lồ với hàng ngàn con mắt, nhìn thấu vạn giới. Tất cả đều quá trừu tượng, nhưng lại khiến Lạc Trần cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, phải đi tìm hiểu.

Đặt cuốn sách xuống, Lạc Trần cầm lấy tấm bản đồ. Trái ngược với cuốn sách, tấm bản đồ này không có chữ viết hay phù văn phức tạp. Nó chỉ là một tấm lụa cổ, vẽ lên đó một vùng đất rộng lớn mà hắn chưa từng thấy. Những ngọn núi trùng điệp, những dòng sông cuồn cuộn, những sa mạc hoang vu… nhưng điểm đặc biệt là những chấm sáng nhỏ li ti được đánh dấu bằng mực đỏ, tạo thành một chuỗi liên kết kỳ lạ. Một chấm sáng đặc biệt lớn hơn cả, nằm ở trung tâm của tấm bản đồ, được bao quanh bởi một vòng xoáy tương tự như ký hiệu trên bìa sách.

Hắn cố gắng đối chiếu với những bản đồ địa lý mà hắn từng biết, nhưng vô ích. Đây không phải là một vùng đất cụ thể trên phàm giới hiện tại của hắn, ít nhất là không phải một nơi dễ dàng nhận ra. Nó có vẻ là một vùng đất cổ xưa hơn, có thể đã bị chôn vùi trong lịch sử, hoặc bị biến đổi hoàn toàn qua hàng ngàn năm phong ba.

Khi Lạc Trần đặt tay lên chấm sáng lớn nhất trên bản đồ, một luồng khí tức cổ xưa lập tức xông thẳng vào óc hắn. Một hình ảnh thoáng qua như một tia chớp: một tòa tháp đổ nát, cao vút chạm mây, ẩn hiện trong sương mù dày đặc. Xung quanh tòa tháp, vô số linh hồn mờ ảo đang bay lượn, không ngừng kêu gào thảm thiết, như muốn thoát khỏi xiềng xích vô hình nào đó.

Hắn rùng mình. Đó không phải là một cảnh tượng bình thường. Cảm giác bi thương, tuyệt vọng từ những linh hồn đó mạnh mẽ đến nỗi Lạc Trần có thể cảm nhận rõ ràng. Nó giống như một vết nứt, một sự sai lệch trong chu kỳ sinh tử mà hắn hằng tưởng tượng.

“Luân Hồi Điện… nơi linh hồn được tái sinh…” Lạc Trần lẩm bẩm, nhớ lại những truyền thuyết mơ hồ về một nơi như vậy. Liệu tòa tháp đổ nát kia có liên quan gì đến nó không?

Cơn chấn động tinh thần nhanh chóng qua đi, nhưng dư âm của nó còn đọng lại trong tâm trí Lạc Trần. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của cảnh tượng vừa rồi. Tòa tháp đó, hẳn phải là nơi mà tấm bản đồ này đang chỉ dẫn.

Điều này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một thử thách. Một thử thách mà hắn cảm thấy mình không thể chối từ. Cuốn sách và tấm bản đồ này, giống như một lời hiệu triệu từ một thế giới khác, một lời hứa hẹn về sự thật bị che giấu.

Lạc Trần biết, những bí mật này không thể được tiết lộ một cách tùy tiện. Trong phàm giới đầy rẫy tranh đấu và âm mưu này, bất kỳ dấu hiệu nào của một bảo vật cổ xưa cũng có thể dẫn đến họa sát thân. Hắn vẫn còn quá yếu ớt. Tuy đã đạt đến cảnh giới Khai Mạch cảnh tầng thứ bảy, nhưng so với những cường giả của các đại gia tộc hay tông môn, hắn vẫn chỉ là một con kiến bé nhỏ.

Mục tiêu ban đầu của hắn là vươn lên mạnh mẽ, tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ bản thân và khám phá ra sự thật về thân thế bí ẩn của mình. Giờ đây, mục tiêu đó đã được mở rộng. Hắn không chỉ muốn mạnh mẽ để sinh tồn, mà còn muốn mạnh mẽ để có thể chạm tới những bí mật của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Hắn cần phải tìm ra vị trí của tòa tháp đổ nát kia. Nhưng làm sao để tìm được một nơi mà ngay cả bản đồ cũng không thể đọc hiểu bằng kiến thức thông thường? Hắn cần một người có kiến thức sâu rộng về cổ ngữ, về địa lý cổ xưa, hoặc thậm chí là về những truyền thuyết đã bị lãng quên.

Trong trí nhớ của Lạc Trần, một cái tên chợt hiện lên: Vô Ngân Lão Nhân. Vô Ngân Lão Nhân là một vị ẩn sĩ sống ở rìa phía Tây của Đại Hoang Lâm, một khu rừng rậm cấm địa nổi tiếng với những tàn tích cổ xưa và những sinh vật nguy hiểm. Lão nhân này nổi tiếng là một học giả uyên bác, đã dành cả đời để nghiên cứu những di tích và cổ vật. Dù lão có tính cách quái gở, nhưng nếu Lạc Trần có thể thuyết phục được lão, có lẽ hắn sẽ có cơ hội giải mã được tấm bản đồ này.

Tuy nhiên, Đại Hoang Lâm là một nơi đầy rẫy hiểm nguy. Để đến được chỗ Vô Ngân Lão Nhân, Lạc Trần cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn cần phải nâng cao tu vi của mình thêm một bước nữa, rèn luyện kỹ năng chiến đấu, và chuẩn bị đủ vật phẩm cần thiết để đối phó với những yêu thú và cạm bẫy trong rừng.

Một kế hoạch dần hình thành trong tâm trí hắn. Trước tiên, hắn sẽ dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về cuốn sách và tấm bản đồ, cố gắng tự mình giải mã được càng nhiều càng tốt. Sau đó, hắn sẽ tập trung vào tu luyện, cố gắng đột phá lên Khai Mạch cảnh tầng thứ tám, hoặc thậm chí là tầng thứ chín, trước khi mạo hiểm tiến vào Đại Hoang Lâm.

Hắn cất giấu cuốn sách và tấm bản đồ vào một không gian bí mật mà chỉ hắn mới biết. Chúng quá quan trọng để có thể đặt ở bất kỳ nơi nào khác. Mỗi khi nhìn vào chúng, Lạc Trần lại cảm thấy một nguồn năng lượng vô hình đang chảy trong huyết quản, một sự thôi thúc không thể giải thích.

Đêm đó, Lạc Trần không ngủ. Hắn ngồi thiền, cố gắng thu nạp linh khí, nhưng tâm trí hắn lại không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về Thiên Đạo, về Luân Hồi, và về tòa tháp đổ nát trong ảo ảnh. Hắn cảm thấy một sợi dây vô hình đã được kết nối giữa hắn và những bí ẩn vĩ đại của vũ trụ. Cuộc đời hắn, từ nay về sau, sẽ không còn là một cuộc đời tầm thường nữa.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Lạc Trần mở mắt. Ánh nhìn của hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình mới, một hành trình không chỉ để vươn lên trong phàm giới, mà còn để khám phá những chân lý sâu thẳm nhất. Thiên Đạo Luân Hồi, hắn sẽ tìm ra ngươi, và nếu ngươi có khiếm khuyết, hắn sẽ là người sửa chữa nó, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh của mình.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng bí mật. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trong tâm hồn Lạc Trần, một chương mới đã thực sự bắt đầu. Chương của một kẻ phàm trần bắt đầu chạm vào vận mệnh của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8