Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 32
Đại Vũ Thành rộng lớn, nhưng mục tiêu của Lạc Trần lại rõ ràng đến lạ. Hắn không chần chừ, lập tức rời khỏi khu vực khách sạn, hòa mình vào dòng người tấp nập. Cổ Thư Các, theo như những gì hắn tìm hiểu được trên đường đi, là một trong những kiến trúc cổ xưa và vĩ đại nhất của thành phố, không chỉ là nơi lưu trữ tri thức mà còn là biểu tượng cho sự uyên bác của Đại Vũ Tông, thế lực thống trị nơi đây.
Dưới ánh chiều tà, Cổ Thư Các sừng sững hiện ra trước mắt Lạc Trần, một tòa tháp chín tầng được xây bằng những khối đá xanh sẫm, cổ kính và trầm mặc, tỏa ra một khí tức uy nghiêm mà không nơi nào trong Đại Vũ Thành có được. Từng phiến đá dường như đã trải qua hàng vạn năm phong sương, nhuốm màu thời gian, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Xung quanh tòa tháp là một khuôn viên rộng lớn, được bảo vệ bởi những trận pháp vô hình và các đệ tử Đại Vũ Tông tuần tra nghiêm ngặt.
Lạc Trần đứng từ xa quan sát. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ và phức tạp bao trùm lấy Cổ Thư Các, không phải linh khí thông thường, mà là một thứ gì đó trầm trọng hơn, tựa như vô số ý chí và tri thức cổ xưa đang cộng hưởng. Trong tiềm thức, một cảm giác quen thuộc mơ hồ dâng lên, như thể nơi này có một sợi dây liên kết vô hình với những giấc mơ và thị kiến về Thiên Đạo mà hắn từng trải qua.
Hắn tiến lại gần hơn, đi qua cổng chính được canh gác bởi hai đệ tử Tụ Linh Cảnh đỉnh phong. Chỉ cần nhìn qua, Lạc Trần đã biết đây không phải những kẻ dễ đối phó. Bên trong, một đại sảnh rộng lớn hiện ra, với những kệ sách cao ngút ngàn, chứa đầy các loại thư tịch, ngọc giản đủ mọi thể loại. Đã có khá nhiều tu sĩ đang lướt qua các kệ sách, hoặc ngồi tĩnh lặng đọc một cuốn cổ thư nào đó.
Lạc Trần tìm đến một quầy tiếp đón nhỏ ở góc sảnh. Một lão giả râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh sau cặp kính gọng đồng, đang lật dở một cuốn sách da thú cũ kỹ. Hắn khẽ khàng hỏi:
“Tiền bối, vãn bối muốn hỏi về cách thức tiếp cận các thư tịch cổ xưa ở tầng trên.”
Lão giả ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao lướt qua Lạc Trần, rồi lại trở về vẻ bình thản. “Cậu là đệ tử của Đại Vũ Tông?”
Lạc Trần lắc đầu. “Vãn bối là tán tu, mới đến Đại Vũ Thành.”
Lão giả khẽ hừ một tiếng, không có vẻ gì là ngạc nhiên. “Nếu không phải đệ tử Đại Vũ Tông, muốn vào tầng trên phải đạt đến Khai Mạch Cảnh trở lên, hoặc có lệnh bài đặc biệt của trưởng lão. Tầng một đến tầng ba là khu vực công cộng, mọi tu sĩ đều có thể vào, nhưng muốn lên tầng bốn, cần một điểm cống hiến nhất định cho Đại Vũ Tông hoặc trả một cái giá không nhỏ. Càng lên cao, yêu cầu càng khắt khe. Tầng chín là cấm địa, chỉ có Tông chủ và vài vị trưởng lão mới có thể bước vào.”
Lạc Trần khẽ nhíu mày. Khai Mạch Cảnh! Hắn hiện tại chỉ mới Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy, còn cách một đại cảnh giới. Dù tốc độ tu luyện của hắn đã được coi là kinh người, nhưng để đột phá lên Khai Mạch Cảnh cũng cần một thời gian không nhỏ, chưa kể đến việc tích lũy điểm cống hiến hoặc tìm kiếm lệnh bài đặc biệt. Quá trình này có thể kéo dài hàng năm trời, trong khi hắn lại đang khao khát tìm kiếm chân tướng ngay lập tức.
Hắn không bỏ cuộc, tiếp tục hỏi: “Vãn bối muốn tìm hiểu về những truyền thuyết cổ xưa, những ghi chép về các quy luật vận hành của vũ trụ, hay những câu chuyện liên quan đến tái sinh và luân hồi. Xin hỏi có thể tìm thấy ở tầng nào?”
Lão giả nhìn Lạc Trần một cách kỳ lạ. “Những thứ đó… có lẽ chỉ có ở tầng bảy trở lên. Đó là khu vực dành riêng cho các trưởng lão nghiên cứu, chứa đựng những bí mật mà người thường không được phép biết. Hoặc, nếu may mắn, cậu có thể tìm thấy một vài mảnh nhỏ ở tầng năm, tầng sáu, nhưng chúng cũng chỉ là những lời đồn đại không đáng tin cậy.”
Lời nói của lão giả như một gáo nước lạnh tạt vào sự hăng hái của Lạc Trần. Tầng bảy trở lên, đó là một ngưỡng cửa quá xa vời với hắn hiện tại. Nhưng hắn không hề nản chí, ý chí trong mắt càng thêm kiên định. “Vãn bối đã hiểu. Cảm ơn tiền bối.”
Lạc Trần bắt đầu đi dạo trong khu vực công cộng. Tầng một và tầng hai chứa đựng vô số sách về luyện khí, luyện đan, các loại công pháp và võ kỹ phổ biến, lịch sử các vương triều, địa lý các vùng đất. Hắn lướt qua các kệ sách, ánh mắt dò xét từng tiêu đề, từng cuốn ngọc giản. Không có gì thực sự thu hút sự chú ý của hắn. Những thông tin này quá nông cạn, không chạm đến bản chất của điều hắn đang tìm kiếm.
Lên tầng ba, các loại thư tịch bắt đầu trở nên thâm thúy hơn một chút, bao gồm các lý luận về ngũ hành, âm dương, các phỏng đoán về nguồn gốc của sinh linh và vũ trụ, nhưng tất cả đều chỉ dừng lại ở mức độ suy đoán, thiếu đi bằng chứng xác thực. Tuy nhiên, khi đi ngang qua một góc khuất, Lạc Trần bỗng cảm thấy một luồng khí tức rất đỗi quen thuộc, một cảm giác thôi thúc mơ hồ từ sâu thẳm linh hồn. Nó giống như cái cảm giác hắn nhận được khi tiếp xúc với những dấu hiệu của Thiên Đạo trong giấc mơ.
Hắn dừng lại, nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Luồng khí tức đó rất yếu ớt, như một sợi tơ mỏng manh, nhưng lại rõ ràng hơn bất cứ điều gì hắn từng cảm nhận được ở đây. Nó dẫn hắn đến một kệ sách bị lãng quên, nằm khuất sau một cột trụ lớn. Trên kệ, những cuốn sách cũ kỹ, bám đầy bụi bặm, dường như đã rất lâu không có người động đến.
Lạc Trần đưa tay chạm vào một cuốn sách có bìa da màu nâu sẫm, không tên. Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ truyền qua đầu ngón tay hắn, và luồng khí tức quen thuộc kia trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn rút cuốn sách ra, phủi đi lớp bụi dày. Cuốn sách không có nhan đề, chỉ có một ký hiệu cổ xưa được khắc chìm ở góc bìa, trông như một vòng xoáy vô tận.
Hắn mở trang đầu tiên. Chữ viết bên trong không phải là văn tự phổ biến hiện nay, mà là một loại cổ văn đã thất truyền. Dù vậy, không hiểu sao, Lạc Trần lại cảm thấy mình có thể hiểu được phần nào nội dung của nó. Cuốn sách không nói về Thiên Đạo hay Luân Hồi một cách trực tiếp, mà kể về một truyền thuyết xa xưa, về một thời đại mà “trật tự đã bị phá vỡ”, về “những linh hồn lạc lối không tìm được đường về”, và về “một kẻ được chọn sẽ xuất hiện để tái lập cân bằng”.
Đọc đến đây, tim Lạc Trần đập mạnh. Những từ ngữ này, dù mơ hồ, lại cộng hưởng mạnh mẽ với những gì hắn đã trải qua và những gì hắn khao khát tìm hiểu. Đây không phải là một cuốn sách thông thường. Nó chứa đựng một bí mật, một lời tiên tri, hay một manh mối quan trọng.
Hắn lật tiếp vài trang, nhưng nội dung bắt đầu trở nên khó hiểu hơn, nhiều chỗ bị mờ hoặc thiếu sót. Tuy nhiên, ở một trang giữa, hắn phát hiện một bản đồ nhỏ được vẽ tay, được giấu kín trong một khe hở của bìa sách. Bản đồ không chỉ rõ địa điểm, mà chỉ vẽ một loạt các ký hiệu và đường nét phức tạp, trông giống như một mê cung. Ở trung tâm của mê cung là một ký hiệu hình con mắt, xung quanh là những vòng xoáy không ngừng.
Lạc Trần lật đi lật lại cuốn sách, cố gắng tìm hiểu thêm, nhưng không có gì khác. Hắn cảm thấy cuốn sách này đã bị cố tình giấu đi, hoặc bị lãng quên từ rất lâu. Nhưng điều quan trọng là, nó đã dẫn hắn đến một manh mối đầu tiên, một thứ mà hắn không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác trong Cổ Thư Các công cộng này.
Hắn cẩn thận giấu cuốn sách và bản đồ vào trong tay áo. Rõ ràng, việc tìm kiếm thông tin về Thiên Đạo và Luân Hồi không thể chỉ dựa vào việc đọc sách thông thường. Hắn cần một con đường khác, một phương pháp khác để tiếp cận những bí mật sâu xa hơn. Bản đồ này, có thể là chìa khóa.
Lạc Trần rời khỏi Cổ Thư Các khi màn đêm đã buông xuống. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của các loại thảo mộc và sự nhộn nhịp của Đại Vũ Thành. Hắn không vội vàng trở về khách sạn mà tìm một quán trà yên tĩnh, gọi một ấm trà nóng và bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng cuốn sách và tấm bản đồ.
Tấm bản đồ thực chất không phải là một bản đồ địa lý, mà là một chuỗi các ký hiệu liên kết với nhau, dường như chỉ ra một lộ trình tinh thần hoặc một phương pháp tu luyện đặc biệt. Ký hiệu con mắt ở trung tâm, Lạc Trần đã từng thấy nó trong một thị kiến mờ nhạt về Thiên Đạo. Nó đại diện cho sự quan sát, sự thấu hiểu, và có thể là cả sự phán xét.
Cuốn sách cổ, dù không thể hiểu trọn vẹn, nhưng lại mang đến một cảm giác kỳ lạ, như đang cố gắng giao tiếp với linh hồn hắn. Những đoạn văn tự rời rạc mà hắn có thể nắm bắt được đều nói về “Ý Chí Nguyên Thủy”, “Vòng Lặp Vận Mệnh” và “Bản Chất Chân Thực của Vạn Vật”. Đây chính là những khái niệm mà hắn đang tìm kiếm, những mảnh ghép đầu tiên của bức tranh vĩ đại về Thiên Đạo và Luân Hồi.
Lạc Trần biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi không thể được tìm thấy trong những thư tịch phổ thông, hay được tiết lộ bởi những người bình thường. Chúng ẩn sâu trong lịch sử, trong những di tích cổ xưa, và có lẽ cả trong chính dòng máu của hắn. Cuốn sách và tấm bản đồ này, có thể là một thử thách, hoặc một cơ duyên. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn sẽ không lùi bước.
“Thiên Đạo Luân Hồi…” Lạc Trần thì thầm, ngón tay miết nhẹ lên ký hiệu vòng xoáy trên bìa sách. “Ta sẽ tìm ra ngươi, dù phải đi đến tận cùng của thế giới này.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng với manh mối đầu tiên này, Lạc Trần cảm thấy một chân trời mới đã thực sự mở ra, không phải là chân trời của tri thức phổ thông, mà là cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu thẳm nhất của vũ trụ. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách, để khám phá ra ý nghĩa thực sự của sự tồn tại và vận mệnh.