Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:08:13 | Lượt xem: 3

Những tia nắng đầu tiên của bình minh không chỉ xua tan màn đêm mà còn rọi sáng con đường mờ ảo phía trước Lạc Trần, một con đường mà cho đến tận bây giờ, hắn mới thực sự nhìn thấy rõ ràng. Ngọn đồi xanh mướt giờ đây đã lùi lại phía sau, mang theo những dấu ấn của sự kiện Thanh Vân Thành – một biến cố đã xoay chuyển hoàn toàn nhận thức của hắn về thế giới, về vận mệnh và cả về chính bản thân mình.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi hơn, không còn sự hoang mang hay sợ hãi như trước. Trong đầu Lạc Trần, những mảnh ghép rời rạc về Thiên Đạo và Luân Hồi đang dần kết nối, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng đủ để thắp lên một ngọn lửa kiên định trong tâm hồn hắn. Hắn đã từng nghĩ cuộc đời mình chỉ gói gọn trong việc tu luyện, bảo vệ gia tộc nhỏ bé và vươn lên trong thế giới phàm trần này. Nhưng giờ đây, tầm nhìn của hắn đã vượt xa hơn.

“Thiên Đạo… Luân Hồi…” Lạc Trần lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. “Không phải là những quy luật tự nhiên bất biến, mà là một thứ gì đó có thể bị thao túng, bị điều khiển.”

Sự thật ấy vừa kinh hoàng, vừa kích thích. Nó giải thích những bất công, những oan nghiệt mà hắn từng chứng kiến, những số phận bị bẻ cong một cách khó hiểu. Nếu có kẻ có thể thao túng Luân Hồi, thì ý chí tự do của sinh linh có ý nghĩa gì? Và nếu thế, hắn, Lạc Trần, có thể làm gì để thay đổi nó?

Hắn siết chặt nắm đấm. Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy, trong mắt những phàm nhân bình thường, đã là một cường giả. Nhưng trong mắt Lạc Trần lúc này, nó chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, yếu ớt. Cái gọi là “kẻ thao túng Luân Hồi” kia chắc chắn là một tồn tại vượt xa mọi giới hạn mà hắn có thể tưởng tượng. Để đối mặt với chúng, hắn cần sức mạnh, sức mạnh tuyệt đối, và cả trí tuệ để thấu hiểu những bí ẩn của vũ trụ.

“Ta phải mạnh hơn,” hắn tự nhủ. “Mạnh hơn rất nhiều.”

Nhưng mạnh hơn bằng cách nào? Phàm giới tuy rộng lớn, nhưng tài nguyên tu luyện và công pháp đỉnh cấp lại khan hiếm, thường bị các tông môn lớn hoặc gia tộc cổ xưa nắm giữ. Và quan trọng hơn, những kiến thức về Thiên Đạo, về Luân Hồi lại càng hiếm có, có lẽ chỉ tồn tại trong các truyền thuyết xa xưa hoặc những di tích bị lãng quên.

Lạc Trần chợt nhớ đến một lời đồn đại mà hắn từng nghe loáng thoáng khi còn ở Thanh Vân Thành, về một nơi gọi là “Cổ Thư Các” ở Đại Vũ Thành. Đại Vũ Thành là một trong ba thành phố lớn nhất trong khu vực, là trung tâm giao thương và văn hóa. Cổ Thư Các được cho là nơi lưu giữ hàng vạn quyển sách cổ, từ công pháp tu luyện đến địa lý chí, thậm chí cả những ghi chép về các sự kiện lịch sử đã bị lãng quên. Dù phần lớn là phàm thư, nhưng nghe nói, trong sâu thẳm của Cổ Thư Các, có những tàn quyển cổ xưa đến mức không ai có thể giải mã, được bảo vệ bởi những cường giả ẩn dật.

Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lạc Trần. Nếu muốn tìm hiểu về Thiên Đạo và Luân Hồi, hắn cần tri thức. Và Cổ Thư Các, dù chỉ là trong phàm giới, có lẽ là khởi đầu tốt nhất.

Hắn quyết định. Mục tiêu tiếp theo: Đại Vũ Thành, Cổ Thư Các.

Con đường từ đây đến Đại Vũ Thành không hề gần, mất ít nhất vài tháng nếu đi bộ bình thường. Với tốc độ của Lạc Trần, nhanh hơn nhiều, nhưng cũng đủ để hắn đối mặt với vô số hiểm nguy. Phàm giới không thiếu những yêu thú ẩn mình trong rừng sâu, những băng cướp hoành hành trên đường lớn, hay những tông môn nhỏ tranh giành tài nguyên. Đây chính là cơ hội để hắn mài giũa bản thân, kiểm chứng sức mạnh và làm quen với những hiểm ác của thế giới.

Trên hành trình, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận sự kết nối của mình với thiên địa linh khí. Kể từ sau sự kiện Thanh Vân Thành, dường như khả năng cảm nhận linh khí của hắn đã trở nên nhạy bén hơn, sâu sắc hơn. Hắn có thể cảm thấy một luồng năng lượng vô hình, mờ nhạt, xuyên suốt vạn vật – đó là thứ mà hắn mơ hồ gọi là “Thiên Đạo”. Nó không còn chỉ là một khái niệm, mà là một sự hiện diện.

Một buổi chiều, khi đi ngang qua một khu rừng rậm, Lạc Trần bất ngờ bị một nhóm yêu lang tấn công. Chúng là những yêu thú cấp thấp, nhưng lại có số lượng đông đảo và phối hợp ăn ý. Đối với một Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy như hắn, việc tiêu diệt chúng không quá khó khăn, nhưng lại là một bài học thực tế về chiến đấu sinh tử. Hắn không còn chỉ dựa vào những chiêu thức học được, mà bắt đầu vận dụng linh hoạt, kết hợp với khả năng cảm nhận linh khí của mình để dự đoán đường đi nước bước của đối thủ.

“Huyết Hồn Trảm!” Lạc Trần quát khẽ, trường kiếm trong tay vung lên tạo thành một vệt sáng đỏ rực, chém đứt đầu ba con yêu lang cùng lúc. Linh lực hội tụ, tạo thành những luồng xoáy mạnh mẽ, đẩy lùi những con còn lại.

Sau trận chiến, Lạc Trần ngồi xuống, thở dốc. Hắn rút ra một viên Linh Thạch Hạ Phẩm, bắt đầu hấp thu linh khí để khôi phục. Mỗi trận chiến đều giúp hắn hiểu rõ hơn về bản thân, về giới hạn và tiềm năng của mình. Hắn nhận ra, dù mang trong mình một ấn ký bí ẩn và một dòng máu đặc biệt, nhưng sức mạnh không tự nhiên mà có. Nó đến từ sự rèn luyện không ngừng, từ những trận chiến sinh tử, và từ việc không ngừng phá vỡ giới hạn của bản thân.

Một đêm nọ, khi đang nghỉ chân trong một ngôi làng nhỏ ven đường, Lạc Trần vô tình nghe được câu chuyện từ một ông lão bán rượu. Ông lão kể về những truyền thuyết cổ xưa, về các vị “Đại Đế” từng xuất hiện trong phàm giới, những người có thể “nắm giữ vận mệnh” và “chống lại ý trời”.

“Nghe nói, những vị Đại Đế ấy không chỉ tu luyện đến đỉnh phong, mà còn có thể nhìn thấu luân hồi, thậm chí là can thiệp vào nó,” ông lão say sưa nói, đôi mắt đục ngầu nhìn xa xăm. “Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi, ai mà biết được thật hư thế nào. Mà cho dù có thật, thì cũng bị Thiên Đạo trừng phạt, cuối cùng tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.”

Lạc Trần lắng nghe từng lời, tim hắn đập mạnh. “Nắm giữ vận mệnh? Can thiệp vào luân hồi? Thiên Đạo trừng phạt?” Những từ ngữ này chính là điều hắn đang tìm kiếm. Dù ông lão cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, nhưng đối với Lạc Trần, nó lại là những mảnh ghép quý giá.

“Ông lão,” Lạc Trần khẽ hỏi, “có sách cổ nào ghi chép về những vị Đại Đế này không?”

Ông lão lắc đầu. “Sách vở ư? Những thứ đó đã biến mất từ hàng vạn năm trước rồi. Có chăng chỉ còn lại trong những di tích cổ xưa, hay những nơi mà người thường không thể đặt chân tới.”

Nghe vậy, Lạc Trần càng thêm kiên định với quyết định đến Cổ Thư Các. Có thể ở đó, hắn sẽ tìm thấy những ghi chép, dù là mơ hồ, về những vị Đại Đế, về những nỗ lực thay đổi vận mệnh, và về bản chất thực sự của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Sau gần hai tháng hành trình, Lạc Trần cuối cùng cũng nhìn thấy Đại Vũ Thành. Từ xa, thành phố sừng sững như một con mãnh thú khổng lồ bằng đá, với những bức tường thành cao vút và những tòa tháp vươn thẳng lên trời. Linh khí trong thành phố cũng dày đặc hơn hẳn những nơi khác trong phàm giới, cho thấy sự tập trung của nhiều cường giả và tài nguyên.

Khi bước qua cổng thành, Lạc Trần cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ từ những binh lính gác cổng, họ đều là những tu sĩ ở Tụ Linh Cảnh tầng thứ ba, thứ tư. Bên trong thành, đường phố tấp nập người qua lại, đủ mọi tầng lớp, từ phàm nhân đến các tu sĩ mang trang phục đặc trưng của các tông môn. Các cửa hàng tấp nập, bày bán đủ loại linh thảo, đan dược, pháp khí, và cả những cuốn công pháp tu luyện.

Đại Vũ Thành đúng là một thế giới hoàn toàn khác so với những thị trấn nhỏ mà hắn từng đi qua. Đây là nơi hội tụ của sự phồn vinh và cả sự tranh đấu. Nhưng Lạc Trần không bị choáng ngợp. Hắn mang trong mình một mục tiêu rõ ràng, một nhiệm vụ vượt xa những tranh giành danh lợi tầm thường của phàm giới.

Hắn tìm một quán trọ nhỏ để nghỉ chân, sau đó hỏi thăm về Cổ Thư Các. Nghe nói, Cổ Thư Các nằm ở trung tâm thành phố, là một tòa kiến trúc cổ kính và đồ sộ, được bảo vệ nghiêm ngặt. Phàm nhân có thể tự do ra vào tầng ngoài, nhưng muốn tiếp cận những tầng cao hơn, nơi chứa đựng những bí tịch và thư tịch cổ xưa, thì cần phải có thân phận đặc biệt hoặc đạt đến một cảnh giới nhất định.

Lạc Trần nở một nụ cười nhạt. Thân phận đặc biệt? Hắn không có. Cảnh giới nhất định? Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy của hắn có lẽ chỉ đủ để vào tầng giữa, chứ chưa chắc đã chạm tới những bí mật sâu nhất. Nhưng điều đó không làm hắn nản lòng.

“Cổ Thư Các… Ta đến đây,” Lạc Trần thì thầm. “Ta sẽ tìm ra chân tướng về Thiên Đạo và Luân Hồi, dù phải lật tung cả phàm giới này lên chăng nữa.”

Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng một ý chí sắt đá. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lạc Trần biết rằng, mỗi bước đi trong Đại Vũ Thành này sẽ đưa hắn gần hơn đến sự thật cuối cùng. Một chân trời mới đã mở ra, và hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8