Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 30
Lạc Trần lùi sâu vào bóng tối, từng bước chân nhẹ như không chạm đất, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão đang gào thét dữ dội. Bóng hình của Thanh Vân Thành phía sau, dưới ánh trăng mờ nhạt, bỗng trở nên xa lạ và đầy ám ảnh. Hắn vừa chứng kiến một điều vượt xa mọi nhận thức của phàm nhân, một sự thật tàn khốc và méo mó về thứ mà người đời vẫn gọi là “Thiên Đạo” và “Luân Hồi”.
Giọng nói uy quyền, lạnh lẽo kia vẫn văng vẳng bên tai hắn, từng câu chữ như khắc sâu vào linh hồn: “Luân Hồi của Thanh Vân Thành này, ta đã định đoạt. Không ai có quyền can thiệp.”
Cướp đoạt Luân Hồi. Ba chữ đó nặng như ngàn cân, đè nén lên tâm trí Lạc Trần. Hắn luôn tin rằng Luân Hồi là một quy luật tự nhiên, công bằng, nơi mọi linh hồn sau khi chết sẽ được tái sinh, dù là vào cõi nào, kiếp nào, đều là sự an bài của đất trời. Nhưng những gì hắn vừa nghe, vừa cảm nhận, lại hoàn toàn khác. Luân Hồi không phải là tự nhiên. Nó bị thao túng. Bị một kẻ nào đó điều khiển, định đoạt.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Nếu Luân Hồi của một thành trì hàng triệu sinh linh có thể bị “cướp đoạt” như vậy, thì liệu Luân Hồi của toàn bộ phàm giới, thậm chí là các cảnh giới cao hơn, có còn nguyên vẹn? Hay tất cả chỉ là những con rối trong tay một thế lực vô hình nào đó?
Lạc Trần tìm đến một ngọn đồi hoang vu cách Thanh Vân Thành vài dặm, nơi có thể quan sát toàn cảnh thành phố mà không bị phát hiện. Hắn ngồi xuống một tảng đá lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần. Mặc dù tu vi của hắn đã đạt đến Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy, đứng đầu trong thế hệ trẻ Thanh Vân Thành và không ít cường giả phàm tục, nhưng trước sự tồn tại vừa rồi, hắn cảm thấy mình yếu ớt như một hạt bụi.
“Kẻ đó là ai? Mục đích của hắn là gì?” Lạc Trần lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phức tạp. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các tông môn ẩn thế, về những cường giả phi thăng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có tồn tại những kẻ có thể can thiệp vào cả quy luật sinh tử của hàng triệu người.
Trong tâm khảm hắn, một câu hỏi lớn bắt đầu hình thành: Thiên Đạo là gì? Nếu Luân Hồi bị thao túng, vậy Thiên Đạo – thứ được cho là vận hành vạn vật – có còn là công bằng? Hay nó cũng chỉ là một bức màn che đậy cho những âm mưu thâm sâu hơn?
Hắn nhắm mắt lại. Những giấc mơ kỳ lạ, những thị kiến mơ hồ về một thế giới khác, một dòng chảy thời gian bất tận, đã từng ám ảnh hắn từ khi còn nhỏ. Khi ấy, hắn nghĩ đó chỉ là những ảo ảnh do tu luyện quá độ. Nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến sự kiện ở Thanh Vân Thành, những mảnh ký ức vụn vặt đó lại hiện lên rõ ràng hơn, như những gợi ý, những lời cảnh báo từ một nơi xa xăm nào đó.
Trong một khoảnh khắc, Lạc Trần cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua ngực, nơi có một vết bớt hình xoáy ốc mờ nhạt mà hắn vẫn thường che giấu. Vết bớt đó, trông giống như một biểu tượng Luân Hồi thu nhỏ, bỗng nhiên nóng lên, phát ra một thứ năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch như thời gian và không gian.
Hắn giật mình mở mắt, sờ lên vết bớt. Nó đã trở lại bình thường, lạnh lẽo và mờ nhạt như mọi khi. Nhưng cái cảm giác vừa rồi, nó không phải ảo giác. Phải chăng, đây chính là “ấn ký” mà hắn vẫn luôn nghi ngờ mình sở hữu? Ấn ký này có liên quan gì đến Luân Hồi, đến Thiên Đạo? Liệu nó có phải là chìa khóa để hắn tìm ra sự thật?
Cảm giác bất lực ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy dữ dội. Hắn không thể ngồi yên nhìn Thanh Vân Thành, nhìn những linh hồn vô tội bị tước đoạt quyền tái sinh. Hắn đã thề sẽ không để điều đó xảy ra.
“Mạnh hơn. Rất nhiều.” Lạc Trần nhắc lại lời thề của chính mình. Nhưng mạnh hơn bằng cách nào? Trong phàm giới này, nơi linh khí ngày càng suy yếu, nơi các công pháp tu luyện đều có giới hạn, con đường để đạt đến cảnh giới đủ để đối đầu với kẻ thao túng Luân Hồi dường như là bất khả thi.
Hắn nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về các di tích bị lãng quên, về những bí bảo chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa. Người ta nói rằng, trước khi phàm giới bị phong bế khỏi Tiên Giới hàng vạn năm trước, đã có những cánh cửa dẫn đến những cảnh giới cao hơn, những nơi cất giấu tri thức và sức mạnh vô tận.
Trong số đó, có một truyền thuyết về “Thiên Linh Cổ Giới” – một di tích bí ẩn được cho là của một tông môn cổ xưa đã biến mất. Tương truyền, đó là nơi cất giữ một bộ công pháp có thể khai phá tiềm năng vô hạn của con người, vượt qua mọi giới hạn của phàm tục, thậm chí có thể chạm tới bản chất của Thiên Đạo. Tuy nhiên, Thiên Linh Cổ Giới chỉ xuất hiện một lần mỗi trăm năm, và cổng vào luôn thay đổi vị trí, cực kỳ khó tìm.
Lạc Trần đã từng nghe qua truyền thuyết này trong những cuốn sách cổ của gia tộc, nhưng lúc đó hắn chỉ coi đó là những câu chuyện hoang đường. Giờ đây, hắn nhìn nhận nó bằng một con mắt khác. Có thể đó chính là con đường duy nhất để hắn vươn lên, để có đủ sức mạnh đối đầu với kẻ đứng sau bức màn Luân Hồi.
Hắn đứng dậy, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi mặt trời sắp ló dạng, xua tan màn đêm. Thanh Vân Thành vẫn chìm trong giấc ngủ, không hay biết số phận của mình đang bị một kẻ nào đó định đoạt. Lạc Trần cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những linh hồn vô tội, vì sự công bằng của Luân Hồi.
“Thiên Linh Cổ Giới…” Hắn lẩm bẩm. “Nếu nó thật sự tồn tại, ta phải tìm ra nó.”
Tuy nhiên, Thiên Linh Cổ Giới không phải là thứ dễ dàng tìm thấy. Theo truyền thuyết, cổng vào của nó thường xuất hiện ở những nơi có địa mạch linh khí hỗn loạn hoặc những vùng đất bị nguyền rủa. Và quan trọng hơn, nó chỉ mở ra khi có “kẻ được chọn” – một linh hồn mang trong mình bản chất đặc biệt, đủ để chịu đựng áp lực và hấp thu tri thức của Cổ Giới.
Lạc Trần chợt nghĩ đến vết bớt hình xoáy ốc trên ngực mình. Liệu đây có phải là “ấn ký” của kẻ được chọn mà truyền thuyết nhắc đến? Hắn không chắc, nhưng một tia hy vọng bùng lên trong lòng. Dù sao đi nữa, hắn không còn lựa chọn nào khác. Đã đến lúc hắn phải chủ động tìm kiếm con đường của riêng mình, không còn là một thiếu niên vô danh trong Thanh Vân Thành nữa.
Trước mắt, hắn cần thu thập thêm thông tin về Thiên Linh Cổ Giới, về những dấu hiệu xuất hiện của nó. Hắn cũng cần tiếp tục tu luyện, củng cố nền tảng của mình. Tụ Linh Cảnh tầng thứ bảy là mạnh trong phàm giới, nhưng còn quá xa để đối phó với một kẻ có thể thao túng Luân Hồi.
Hắn quay người, rời khỏi ngọn đồi. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, nhưng Lạc Trần không còn sợ hãi. Sự kiện ở Thanh Vân Thành đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong nhận thức của hắn, về một thế giới rộng lớn hơn, tàn khốc hơn, và cũng ẩn chứa nhiều chân lý hơn. Hắn sẽ không lùi bước, sẽ không để số phận của mình bị kẻ khác định đoạt. Hắn sẽ tìm ra Thiên Đạo, khám phá Luân Hồi, và nếu cần, hắn sẽ viết lại chúng.
Bình minh dần hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng con đường mờ ảo phía trước Lạc Trần. Một hành trình mới, vĩ đại và đầy thử thách, đã chính thức bắt đầu.