Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:07:20 | Lượt xem: 3

Lạc Trần gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn biết, lời cảnh báo của lão già không phải là lời đe dọa, mà là một sự thật trần trụi về con đường hắn sắp bước vào. Thanh Vân Thành, điểm khởi đầu cho hành trình của hắn, không chỉ có những con phố tấp nập và ánh đèn lồng rực rỡ, mà còn ẩn chứa một mặt tối khôn cùng, một bí mật đang gặm nhấm vận mệnh của vô số sinh linh.

“Cảm ơn tiền bối,” Lạc Trần nói, cúi đầu thật sâu. “Vãn bối sẽ cẩn thận.”

Lão già chỉ khẽ thở dài, nụ cười ẩn chứa sự xót xa. “Không cần cảm ơn, thiếu niên. Ngươi đang gánh vác một trọng trách mà có lẽ, ngay cả bản thân ngươi cũng chưa thể hình dung. Hãy nhớ, sự thật đôi khi còn đáng sợ hơn cả cái chết.”

Lạc Trần không nói thêm gì, xoay người rời đi. Bóng hắn dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch của con hẻm nhỏ. Hắn không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều về những lời cảnh báo. Mục tiêu đã rõ ràng: khu vực phía Tây. Khu vực mà những lời đồn đại về các nghi thức tế lễ bí ẩn thường xuyên xuất hiện.

Khi bước ra khỏi con hẻm, Lạc Trần hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố chính. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng những mái ngói cổ kính, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u buồn. Hắn cố gắng giữ cho vẻ mặt bình thản, không để lộ bất kỳ sự bất an hay lo lắng nào. Trong thế giới phàm trần này, kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng, kẻ lộ rõ yếu điểm sẽ bị lợi dụng. Hắn đã học được bài học đó từ rất sớm.

Hướng Tây của Thanh Vân Thành không quá xa, nhưng càng đi, không khí càng trở nên nặng nề. Dần dần, những con phố lát đá bằng phẳng nhường chỗ cho những con đường đất lầy lội, những ngôi nhà cao tầng tráng lệ biến thành những căn nhà gỗ xiêu vẹo, cũ kỹ. Ánh đèn lồng thưa thớt hơn, và nụ cười trên gương mặt những người đi đường cũng biến mất, thay vào đó là những ánh mắt cảnh giác, sợ hãi.

Lạc Trần cảm nhận được một luồng khí tức âm u, lạnh lẽo bao trùm lấy khu vực này. Nó không phải là sự lạnh giá của đêm đông, mà là một thứ khí tức hắc ám, mục nát, thấm đẫm vào từng viên gạch, từng ngóc ngách. Hắn đã từng đối mặt với nhiều thế lực tà ác trong quá trình tu luyện của mình, nhưng thứ khí tức này lại hoàn toàn khác. Nó không chỉ đơn thuần là tà khí, mà còn mang theo một sự vặn vẹo, méo mó của các quy luật tự nhiên, một thứ gì đó làm trái với lẽ thường của Luân Hồi.

“Khu vực này đã bị ảnh hưởng nặng nề,” Lạc Trần thầm nghĩ. Hắn kích hoạt Thiên Nhãn của mình, một trong những khả năng đặc biệt mà hắn đã phát hiện ra từ khi còn nhỏ. Dưới ánh sáng của Thiên Nhãn, thế giới xung quanh hắn hiện lên một cách khác biệt. Hắn nhìn thấy những sợi tơ vô hình, màu xám đục, lơ lửng trong không khí, bám vào từng linh hồn, từng sinh vật sống. Đó là những sợi tơ của sự suy yếu, của sự ràng buộc, của một thứ sức mạnh đang hút cạn sinh khí của khu vực.

Hắn cũng nhìn thấy những vết nứt nhỏ li ti trên không gian, không phải vết nứt vật lý, mà là những vết nứt của quy luật. Chúng giống như những vết thương trên một tấm lụa hoàn hảo, cho thấy sự tổn hại đến bản chất của Thiên Đạo và Luân Hồi. Đây chính là những gì lão già đã nói, những “khiếm khuyết” mà hắn cần phải đối mặt.

Lạc Trần bước chậm rãi, tai lắng nghe mọi âm thanh, mắt quan sát mọi cử động. Hắn để ý thấy những người dân ở đây thường cúi gằm mặt, tránh né ánh nhìn của hắn. Họ không hề có vẻ thân thiện hay tò mò, chỉ có sự sợ hãi và một nỗi tuyệt vọng ẩn giấu. Một vài đứa trẻ gầy gò, xanh xao đang chơi đùa trong một con hẻm cụt, nhưng tiếng cười của chúng yếu ớt và không có chút sức sống nào.

Hắn đi qua một khu chợ nhỏ đã vắng tanh, chỉ còn vài gian hàng đổ nát. Một mùi hương khó chịu xộc vào mũi, mùi của những thứ đã thối rữa và cả mùi hương kỳ lạ của một loại trầm hương nào đó. Hắn nheo mắt, nhìn thấy một vài vết máu khô trên nền đất, nhưng không ai có vẻ để tâm đến chúng.

Sau khi đi sâu hơn vào khu vực phía Tây, Lạc Trần nhận ra một điểm chung: hầu hết các ngôi nhà đều có một loại bùa chú hoặc ký hiệu lạ được vẽ bằng máu khô trên cửa ra vào. Những ký hiệu này không thuộc bất kỳ môn phái chính thống nào mà hắn biết. Chúng xoắn xuýt, uốn lượn như những con rắn, tạo thành một hình dạng vòng tròn méo mó. Dưới ánh sáng của Thiên Nhãn, hắn thấy những ký hiệu này đang âm thầm hấp thụ một phần năng lượng sống từ những người trong nhà, và ngược lại, chúng cũng phát ra một luồng khí tức hắc ám, khiến những người sống bên trong trở nên yếu ớt và uể oải.

Đây chắc chắn là một phần của “nghi thức tế lễ bí ẩn” mà lão già đã nhắc đến. Chúng không chỉ là nghi thức, mà là một hệ thống khai thác, một cỗ máy chậm rãi hút cạn sinh mệnh.

Lạc Trần dừng lại trước một ngôi nhà có ký hiệu lớn hơn và phức tạp hơn những ngôi nhà khác. Cánh cửa gỗ đã mục nát, hé mở một khe hở nhỏ. Từ bên trong, hắn nghe thấy những tiếng tụng niệm thì thầm, không rõ lời, nhưng lại mang theo một sự ám ảnh kỳ lạ. Âm thanh đó dường như không đến từ giọng nói của con người, mà là một loại tần số rung động sâu thẳm, có khả năng ảnh hưởng đến linh hồn.

Hắn thu liễm khí tức, nhẹ nhàng tiến lại gần. Bàn tay chạm vào cánh cửa lạnh lẽo, một luồng tà khí nồng đậm xộc thẳng vào người hắn. Nhưng Lạc Trần không lùi bước. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. Bên trong, một không gian rộng lớn hơn hắn tưởng. Ánh sáng mờ ảo từ một vài ngọn nến màu đen rọi sáng một căn phòng trống trải. Chính giữa phòng là một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một bức tượng kỳ dị, được tạc từ một loại đá không rõ nguồn gốc. Bức tượng đó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối uốn lượn, méo mó, nhưng lại toát ra một cảm giác áp bức vô cùng lớn.

Xung quanh bệ đá, khoảng mười người đang quỳ gối, đầu cúi sát đất, miệng lẩm bẩm những lời tụng niệm. Họ đều mặc những bộ áo choàng đen rộng thùng thình, che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi bàn tay gầy gò, xanh xao đang chắp lại cầu nguyện. Lạc Trần cảm nhận được sự yếu ớt trong sinh khí của họ. Những người này không phải là cường giả, mà chỉ là những kẻ bị mê hoặc, bị lợi dụng, hoặc có lẽ, là những kẻ tuyệt vọng đang tìm kiếm một thứ sức mạnh nào đó.

Hắn không thể hành động bừa bãi. Số lượng đối phương không nhiều, nhưng hắn không biết rõ sức mạnh của chúng, hay những cạm bẫy mà chúng có thể giăng ra. Đặc biệt, luồng khí tức phát ra từ bức tượng kia khiến hắn phải cực kỳ cảnh giác. Nó không phải là tà khí thông thường, mà mang theo một sự vặn vẹo của quy luật, giống như một phiên bản méo mó của Thiên Đạo. Đây có lẽ là một tín vật kết nối với “kẻ thao túng” hoặc là một công cụ để thu thập năng lượng.

Khi Lạc Trần đang quan sát, một trong những người quỳ gối đột nhiên ngẩng đầu. Đôi mắt hắn ta không có con ngươi, chỉ là một hố sâu đen kịt, trống rỗng. Một nụ cười quỷ dị nở trên khuôn mặt xanh xao, vô cảm. Hắn ta không nhìn về phía Lạc Trần, mà nhìn thẳng lên trần nhà, như thể đang nhìn vào một thực thể vô hình nào đó.

“Chủ nhân đã đến,” giọng nói khàn khàn, méo mó vang lên, không phải từ miệng hắn ta, mà từ một nơi nào đó sâu thẳm trong cổ họng, như thể một linh hồn khác đang nói thông qua hắn.

Ngay lập tức, những người còn lại cũng ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng của họ cũng nhìn lên trần nhà. Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình đột nhiên ập xuống, bao trùm lấy căn phòng. Lạc Trần cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Đây là một loại áp lực tinh thần cực mạnh, có thể nghiền nát ý chí của người phàm.

Hắn vội vàng lùi lại, ẩn mình sâu hơn vào bóng tối bên ngoài cánh cửa. Hắn không thể để bị phát hiện lúc này. Luồng khí tức đó không phải của bất kỳ ai trong căn phòng, mà là của một thực thể mạnh mẽ hơn, một kẻ đang thực sự kiểm soát những nghi thức này. Đó có thể là một trong những “kẻ thao túng” mà hắn đang tìm kiếm.

Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang vọng trong căn phòng, không phải bằng âm thanh mà bằng những rung động tinh thần trực tiếp truyền vào tâm trí Lạc Trần, khiến hắn cảm thấy đầu óc choáng váng:

“Tiến trình thu thập linh hồn đang diễn ra tốt đẹp. Vòng lặp sắp hoàn chỉnh. Luân Hồi của Thanh Vân Thành này sẽ sớm thuộc về ta.”

Lạc Trần rùng mình. “Luân Hồi của Thanh Vân Thành này…” Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào niềm tin của hắn. Kẻ này không chỉ thao túng một vài linh hồn, mà còn muốn kiểm soát cả chu kỳ tái sinh của một thành phố! Đây là sự can thiệp trắng trợn vào bản chất của Thiên Đạo, là một tội ác không thể dung thứ.

Hắn cảm nhận được sự tức giận bùng cháy trong lồng ngực. Sự tức giận không chỉ cho bản thân, mà còn cho những linh hồn vô tội đang bị biến thành công cụ, bị tước đoạt quyền được tái sinh theo lẽ tự nhiên. Lời cảnh báo của lão già về việc “thách thức niềm tin vào bản chất của vũ trụ” đã thành sự thật. Hắn đã thấy được một góc nhỏ của sự thật kinh hoàng.

Lạc Trần nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Hắn biết, hắn không thể xông vào lúc này. Kẻ đó quá mạnh, hoặc ít nhất là kẻ đứng đằng sau giọng nói kia có sức mạnh vượt xa hắn hiện tại. Hắn cần thông tin, cần kế hoạch, và quan trọng nhất, hắn cần mạnh hơn. Rất nhiều.

Hắn lùi ra xa hơn, hòa mình vào bóng đêm, nhưng ánh mắt hắn vẫn hằn lên sự quyết tâm. Con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi, con đường viết lại câu chuyện của chính mình, sẽ không chỉ là một hành trình đơn độc mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng với những kẻ dám vặn vẹo vận mệnh, thao túng sinh tử. Thanh Vân Thành chỉ là khởi đầu, nhưng nó đã cho hắn thấy sự tàn khốc của cuộc chiến này. Hắn sẽ không lùi bước.

Và hắn sẽ không để Luân Hồi của Thanh Vân Thành này bị kẻ khác cướp đoạt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8