Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:05:23 | Lượt xem: 3

Luồng ánh sáng chói lọi từ Cổng Tiên Môn bao trùm lấy Lạc Trần, không phải là thứ ánh sáng lóa mắt gây chói chang hay đau đớn, mà là một cảm giác kỳ lạ, như hàng ngàn sợi tơ lụa tinh tế lướt qua mọi tế bào trên cơ thể hắn. Cảm giác không trọng lượng kéo dài chỉ trong tích tắc, rồi một lực hút mạnh mẽ như lôi kéo hắn xuyên qua một đường hầm thời không vô tận. Không gian xung quanh bị bóp méo, những hình ảnh hỗn loạn của các vì sao, dải ngân hà và những thực thể không tên lóe lên rồi vụt tắt, như thể hắn đang lướt qua hàng tỷ năm lịch sử trong một khoảnh khắc.

Một tiếng “vù” nhẹ nhàng vang lên trong tai, không gian dường như co rút lại rồi đột ngột giãn nở. Lạc Trần cảm thấy đôi chân mình chạm đất. Ánh sáng dịu xuống, tan biến hoàn toàn, và hắn thấy mình đang đứng giữa một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở.

Đây là Tiên Giới.

Không khí ở đây trong lành đến mức gần như có thể ngửi thấy mùi vị của sự thuần khiết. Linh khí đậm đặc đến nỗi mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải mây trắng mờ ảo trôi nổi lững lờ, tựa như những dòng sông tinh hoa đang chảy xiết giữa không trung. Mỗi hơi thở của Lạc Trần đều mang theo một luồng năng lượng dồi dào, thanh tẩy mọi tạp chất trong cơ thể, khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. Đây không còn là linh khí của phàm trần, mà là Tiên Linh Khí, thứ năng lượng mà hắn chỉ từng mơ ước được tiếp xúc.

Trước mắt hắn là một thung lũng rộng lớn, được bao bọc bởi những dãy núi cao sừng sững, đỉnh núi chạm tới tận tầng mây, phủ một màu xanh biếc của cây cối cổ thụ mà hắn chưa từng thấy. Những tán lá rộng lớn tỏa ra hào quang nhàn nhạt, như thể chúng đã hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt hàng vạn năm. Thác nước từ trên cao đổ xuống, tạo thành một hồ nước trong vắt, mặt hồ phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Bầu trời ở đây cũng khác biệt. Không phải là màu xanh lam quen thuộc, mà là một sự pha trộn kỳ ảo của sắc xanh ngọc, tím nhạt và vàng kim, với những dải sáng rực rỡ uốn lượn như những con rồng khổng lồ đang bay lượn. Những vì sao lấp lánh ngay cả vào ban ngày, như những viên ngọc quý được khảm trên tấm màn trời vô tận. Lạc Trần biết, đây không phải là những vì sao bình thường, mà có thể là những thế giới, những đại lục khác nằm trong Tiên Giới rộng lớn.

Cảm giác đầu tiên của hắn không phải là sự sợ hãi hay choáng ngợp, mà là một sự bình yên sâu sắc, như thể linh hồn hắn đã tìm thấy nơi thuộc về. Nhưng sự bình yên đó chỉ tồn tại trong chốc lát, bởi vì ngay sau đó, một cảm giác mãnh liệt hơn ập đến – sự nhỏ bé.

Hắn, một tu sĩ vừa mới thoát ly phàm giới, giờ đây chỉ là một hạt bụi giữa một vũ trụ rộng lớn hơn gấp vạn lần. Những gì hắn từng coi là đỉnh cao của tu luyện ở phàm giới, ở đây có lẽ chỉ là khởi đầu, hoặc thậm chí là không đáng kể.

“Tiên Giới…” Lạc Trần lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, gần như chìm nghỉm trong sự tĩnh lặng hùng vĩ của cảnh vật. Ánh mắt hắn lướt qua những ngọn cây cổ thụ cao vút, những dòng suối róc rách chảy qua những phiến đá phủ đầy rêu phong huyền ảo. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ từ mọi vật thể xung quanh, một sự sống dồi dào mà phàm giới không thể nào sánh được.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu. Tiên Linh Khí tràn vào kinh mạch, tự động lưu chuyển khắp cơ thể, thanh lọc từng tạp chất cuối cùng còn sót lại từ phàm giới. Cảnh giới tu vi của hắn dường như cũng được củng cố thêm một bước nhỏ, trở nên vững chắc và tinh khiết hơn. Đây chính là lợi ích đầu tiên khi đặt chân đến Tiên Giới, chỉ cần hít thở cũng đã là một loại tu luyện.

Nhưng Lạc Trần không đến đây để tận hưởng sự bình yên hay để truy cầu sức mạnh đơn thuần. Mục đích của hắn sâu xa hơn nhiều. Hắn nhớ lại lời của lão già bí ẩn tại Vực Hải Táng Thiên, người đã hé lộ về những “khiếm khuyết” của Thiên Đạo và sự “méo mó” của Luân Hồi. Những lời đó đã gieo mầm nghi vấn sâu sắc trong tâm trí hắn, thúc đẩy hắn phải dấn thân vào con đường này.

“Thiên Đạo… Luân Hồi…” Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn. “Có thật sự là một quy luật tự nhiên hoàn hảo, hay chỉ là một hệ thống bị thao túng?”

Những ký ức mơ hồ về tiền kiếp, những giấc mơ kỳ lạ, những cảm nhận bất thường về vận mệnh – tất cả đều thôi thúc hắn phải tìm kiếm câu trả lời. Hắn không biết lão già kia là ai, hay tại sao ông ta lại tiết lộ những điều đó cho hắn. Nhưng những lời nói đó đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình của hắn.

Lạc Trần kiểm tra lại bản thân. Thanh kiếm của hắn vẫn nằm gọn trong vỏ, chiếc nhẫn không gian vẫn lấp lánh trên ngón tay. Mọi thứ đều nguyên vẹn. Hắn không cảm thấy bất kỳ sự giám sát hay nguy hiểm nào ngay lập tức, nhưng bản năng của một tu sĩ đã trải qua vô vàn sinh tử vẫn luôn cảnh báo hắn rằng sự bình yên này có thể chỉ là tạm thời.

Tiên Giới rộng lớn và tàn khốc hơn. Hắn biết điều đó. Những tông môn hùng mạnh, những gia tộc cổ xưa, những thiên tài xuất chúng – tất cả đều là những thử thách mà hắn sẽ phải đối mặt. Nhưng hắn không hề nao núng. Ngược lại, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt ở phàm giới, chỉ biết sinh tồn và báo thù. Giờ đây, hắn mang trong mình một sứ mệnh lớn lao hơn, một khát khao tìm kiếm chân lý về vũ trụ.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi cao hơn nữa ẩn hiện trong màn sương mù vĩnh cửu. Ở đó, có lẽ là những bí mật cổ xưa nhất, những di tích của các nền văn minh đã bị lãng quên, hoặc là nơi các cường giả thực sự ngự trị. Hắn cần phải tìm hiểu về cấu trúc của Tiên Giới, về các thế lực đang cai quản nó, và quan trọng nhất, về “Luân Hồi Điện” hay “Luân Hồi Giới” mà lão già kia đã ám chỉ.

Lạc Trần bước đi, từng bước vững vàng trên thảm cỏ mềm mại. Hắn không vội vàng. Con đường tìm đạo là một hành trình dài và gian nan, không thể nóng vội. Hắn cần phải thu thập thông tin, tăng cường sức mạnh, và củng cố địa vị của mình trong thế giới mới này.

Hắn đi qua một khu rừng nguyên sinh, nơi những cây cổ thụ cao hàng ngàn trượng vươn thẳng lên trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời. Dưới những tán cây, những bông hoa kỳ lạ với màu sắc rực rỡ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tỏa hương thơm ngào ngạt. Hắn nhận ra một vài loại tiên dược quý hiếm mà ở phàm giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Nhưng hắn không dừng lại để thu thập chúng. Giờ đây, những thứ đó không phải là ưu tiên hàng đầu của hắn.

Khi hắn tiến sâu hơn vào thung lũng, một âm thanh trầm đục vang vọng từ phía xa. Đó là tiếng gầm của một loài sinh vật khổng lồ, hay tiếng chuông từ một ngôi đền cổ? Âm thanh đó mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí rung động. Lạc Trần ngay lập tức cảnh giác, rút kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm quang lóe lên, phản chiếu ánh sáng kỳ ảo của Tiên Giới.

“Chà, vừa đặt chân đến đã có chuyện rồi sao?” Hắn khẽ nhếch mép. Tiên Giới không phải là một nơi chỉ có bình yên và cơ duyên. Nơi đây cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm, những cuộc tranh đấu khốc liệt hơn cả phàm giới. Nhưng chính những thách thức đó mới là thứ giúp hắn trưởng thành, giúp hắn tiến gần hơn đến chân lý mà hắn đang tìm kiếm.

Hắn giấu mình vào sau một tảng đá lớn, vận chuyển linh lực để che giấu khí tức. Tiếng động ngày càng gần, kèm theo những chấn động nhẹ dưới mặt đất. Một tia sáng vàng rực vụt qua bầu trời, rồi một cột khói đen bốc lên từ phía xa. Rõ ràng, có một cuộc chiến hoặc một sự kiện lớn đang diễn ra.

Đây là khởi đầu. Khởi đầu của hành trình Vấn Đạo Chi Lộ, con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi, con đường mà hắn sẽ phải đối mặt với vô số hiểm nguy, khám phá những bí mật động trời, và cuối cùng, hiểu rõ hơn về chính bản thân mình.

Lạc Trần siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía cột khói đen đang bốc lên. Tiên Giới đã dang rộng vòng tay chào đón hắn, nhưng không phải bằng sự êm đềm, mà bằng những thách thức đầu tiên. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8