Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:04:26 | Lượt xem: 3

Ánh bình minh vẫn chưa hoàn toàn tan biến khỏi chân trời, nhưng Lạc Trần đã quay lưng lại với nó, bước đi trên con đường mòn phủ đầy sương sớm. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của những lời nói và những khám phá vừa qua. Lão già bí ẩn đã vẽ ra một bức tranh về vũ trụ đầy những vết nứt, một Thiên Đạo không hoàn hảo và một Luân Hồi bị thao túng. Những khái niệm này, trước đây chỉ là truyền thuyết mơ hồ, giờ đây đã trở thành một phần của thực tại, khắc sâu vào tâm trí hắn.

Linh khí trong cơ thể hắn, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu phản ứng theo một cách khác. Nó không chỉ đơn thuần là nguồn sức mạnh để chiến đấu hay tu luyện, mà còn là một sợi dây liên kết vô hình, kéo Lạc Trần gần hơn đến cái “thứ gì đó” mà hắn cảm nhận được trong những giấc mơ, những thị kiến chập chờn. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận dòng chảy của linh khí, nó giống như một con suối nhỏ đang cố gắng len lỏi qua những tảng đá lớn, tìm đường đến đại dương mênh mông.

“Thiên Đạo khiếm khuyết… Luân Hồi bị thao túng…” Lạc Trần lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Hắn không biết lão già kia là ai, cũng không biết những lời đó có bao nhiêu phần là sự thật. Nhưng một điều hắn biết chắc chắn, đó là sự thôi thúc mãnh liệt trong tâm hồn hắn, một khao khát cháy bỏng muốn tìm ra chân tướng. Dường như, vận mệnh đã định sẵn cho hắn phải bước đi trên con đường này, con đường mà ngay cả những cường giả vĩ đại nhất cũng chưa chắc đã dám đặt chân đến.

Vấn đề là, hắn nên bắt đầu từ đâu? Phàm giới này, dù rộng lớn và ẩn chứa nhiều bí mật, nhưng đối với những khái niệm siêu việt như Thiên Đạo hay Luân Hồi, nó chỉ là một hạt cát trong sa mạc. Lão già đã nói rằng “chân tướng nằm ngoài phàm trần”. Điều đó có nghĩa là hắn phải vươn lên, phải đột phá khỏi giới hạn của thế giới này.

Lạc Trần dừng lại bên một gốc cổ thụ già cỗi, tán lá rậm rạp che khuất cả một phần bầu trời. Hắn ngồi xuống, lấy ra một tấm bản đồ cũ kỹ từ trong túi áo. Tấm bản đồ này là một trong những món đồ ít ỏi mà hắn có được sau khi khám phá một di tích cổ xưa cách đây không lâu. Nó không vẽ đường đi của các thành trì hay sông núi thông thường, mà là những ký hiệu kỳ lạ, những đường nét ngoằn ngoèo dường như chỉ dẫn đến những nơi không tồn tại trên bất kỳ tấm bản đồ phàm tục nào khác.

Trước đây, Lạc Trần chỉ xem nó như một vật phẩm trang trí hoặc một trò đùa của người xưa. Nhưng giờ đây, với tâm trí rộng mở hơn, hắn bắt đầu nhận ra những điều bất thường. Một ký hiệu đặc biệt, hình một vòng tròn đan xen với một tam giác ngược, liên tục xuất hiện tại những điểm giao nhau của các đường nét. Lão già kia cũng từng nhắc đến “Ấn Ký Luân Hồi” trong một câu chuyện cổ xưa, nói rằng đó là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến “chân tướng”. Liệu có phải là trùng hợp?

Hắn rà soát ngón tay trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vị trí được đánh dấu bằng ký hiệu đó, nằm ở rìa phía đông của Đại Lục Trung Châu, nơi được biết đến với tên gọi “Vực Hải Táng Thiên”. Đó là một vùng đất hoang vu, hiểm trở, nơi biển cả nuốt chửng đất liền và những cơn bão tố vĩnh cửu quần thảo. Người phàm ít khi dám đặt chân đến đó, và ngay cả các tu sĩ cũng thường tránh xa vì sự nguy hiểm chết người và sự khan hiếm linh khí.

Nhưng chính sự nguy hiểm đó lại khiến Lạc Trần cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Nếu chân tướng của vũ trụ không nằm ở những nơi an toàn và dễ dàng tiếp cận, thì nó chắc chắn sẽ ẩn mình trong những vùng đất bị lãng quên, nơi bị nguyền rủa. Hắn quyết định. Vực Hải Táng Thiên sẽ là điểm đến tiếp theo của hắn.

Hắn đứng dậy, ánh mắt kiên định. Để đến được Vực Hải Táng Thiên, hắn sẽ phải đi qua nhiều vùng đất, đối mặt với không ít hiểm nguy. Nhưng những thử thách đó giờ đây chỉ là bước đệm, là cơ hội để hắn mài giũa sức mạnh, để chuẩn bị cho hành trình vĩ đại hơn.

Hắn bắt đầu tăng tốc, linh khí trong cơ thể vận chuyển theo một công pháp cổ xưa mà hắn đã học được. Mỗi lần linh khí lưu chuyển, hắn lại cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với bản thân, với thế giới xung quanh. Có những lúc, hắn cảm thấy như có một dòng chảy năng lượng vô hình nào đó đang đáp lại linh khí của hắn, một sự cộng hưởng tinh tế mà hắn chưa từng trải nghiệm trước đây. Đó có phải là Thiên Đạo đang phản ứng với hắn, hay chỉ là ảo giác?

Đột nhiên, từ phía xa, một tiếng động lớn xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếng la hét của con người xen lẫn tiếng gầm gừ của mãnh thú. Lạc Trần nheo mắt, dừng lại. Dù đã đặt ra mục tiêu cao cả, hắn vẫn là một tu sĩ trong phàm giới, và những tranh đấu sinh tử vẫn là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống.

Hắn ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm khí tức. Một nhóm khoảng năm tu sĩ, trang phục rách rưới, đang bị một con Huyết Lang Tộc khổng lồ tấn công. Con Huyết Lang này có bộ lông đỏ như máu, đôi mắt hung tợn và móng vuốt sắc nhọn như dao. Nó không phải là một con yêu thú bình thường, mà đã đạt đến cấp bậc Linh thú, có trí tuệ và sức mạnh vượt xa phàm thú.

Nhóm tu sĩ kia, dù đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không phải là đối thủ của con Linh thú. Một người đã gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Những người còn lại hoảng loạn, cố gắng chống trả yếu ớt. Lạc Trần có thể bỏ qua và tiếp tục con đường của mình, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn.

“Mỗi lần chiến đấu, không chỉ là để sinh tồn, mà là để bảo vệ ý chí tự do của vạn vật.”

Lời nói này, cũng từ lão già kia, giờ đây vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. Dù những người kia không liên quan đến hắn, nhưng sinh mạng của họ, ý chí muốn sống của họ, cũng là một phần của cái “ý chí tự do” mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. Hắn không thể làm ngơ.

Với một quyết định nhanh chóng, Lạc Trần lao ra khỏi bụi cây. Hắn vận dụng linh khí, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bao phủ quanh cơ thể. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, chỉ để lại một tàn ảnh phía sau. Huyết Lang Tộc đang chuẩn bị vồ lấy một tu sĩ khác, nhưng nó chợt cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm từ phía sau.

Nó quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ. Nhưng đã quá muộn. Lạc Trần đã ở ngay trước mặt nó. Hắn vung quyền, không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm thẳng mang theo toàn bộ linh khí trong cơ thể, dồn nén vào một điểm. Cú đấm ấy không chỉ mang sức mạnh vật lý, mà còn mang theo một ý chí kiên định, một sự tập trung tinh thần tuyệt đối.

“Phá!”

Tiếng nổ lớn vang lên, không khí xung quanh dường như bị bóp méo. Cú đấm của Lạc Trần va chạm trực diện với đầu của Huyết Lang Tộc. Con Linh thú gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ của nó bị đẩy lùi về phía sau vài trượng, đâm sầm vào một tảng đá lớn. Đầu của nó nứt toác, máu và não bắn tung tóe. Ngay cả một con Linh thú cũng không thể chịu nổi một đòn toàn lực mang theo ý chí của Lạc Trần.

Nó giãy giụa trong giây lát rồi gục xuống, đôi mắt hung tợn dần mất đi ánh sáng. Nhóm tu sĩ kia sững sờ, nhìn Lạc Trần với vẻ mặt đầy kinh ngạc và sợ hãi. Họ không ngờ rằng một thiếu niên trẻ tuổi như hắn lại có thể dễ dàng đánh bại một con Linh thú cấp bậc cao đến vậy, và bằng một cú đấm trần trụi.

Lạc Trần không để ý đến ánh mắt của họ. Hắn chỉ cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ khi ra tay. Trong khoảnh khắc cú đấm của hắn chạm vào Huyết Lang Tộc, hắn cảm thấy một dòng năng lượng vô hình, lạnh lẽo và tàn bạo, cố gắng chống lại hắn. Nhưng cùng lúc đó, một dòng năng lượng ấm áp và mạnh mẽ hơn từ sâu bên trong hắn bùng nổ, dễ dàng nghiền nát sự chống cự đó.

Đây có phải là dấu hiệu của “ấn ký” hay “dòng máu đặc biệt” mà lão già đã ám chỉ? Lạc Trần tự hỏi. Hắn chưa bao giờ cảm thấy năng lượng của mình mạnh mẽ và có mục đích đến vậy. Dường như, khi hắn chiến đấu vì một lý do cao cả hơn bản thân mình, sức mạnh tiềm ẩn trong hắn cũng được kích hoạt.

Hắn quay lại nhìn nhóm tu sĩ. “Các ngươi không sao chứ?” Giọng hắn trầm ổn, không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.

Một tu sĩ trẻ tuổi nhất trong nhóm, người vừa suýt chết dưới móng vuốt của Huyết Lang, lắp bắp: “Không… không sao… Cảm ơn… ân nhân đã cứu mạng!”

Lạc Trần khẽ gật đầu. Hắn không cần lời cảm ơn. Hắn chỉ làm điều mà hắn cảm thấy cần phải làm. Hắn nhìn xác con Huyết Lang Tộc. Một viên nội đan sáng lấp lánh bên trong đầu nó. Đây là một bảo vật quý giá đối với bất kỳ tu sĩ nào, đặc biệt là trong phàm giới. Nhưng Lạc Trần không có ý định lấy nó. Mục tiêu của hắn giờ đây đã vượt xa những vật phẩm tầm thường này.

“Nội đan của Linh thú này, các ngươi có thể lấy.” Lạc Trần nói, chỉ vào xác Huyết Lang. “Nó sẽ giúp ích cho con đường tu luyện của các ngươi.”

Nói rồi, hắn không đợi câu trả lời, quay người tiếp tục bước đi. Hắn biết rằng hành động này sẽ khiến nhóm tu sĩ kia ngạc nhiên, thậm chí nghi ngờ. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn có một con đường phải đi, một chân lý phải tìm kiếm. Và con đường đó, bắt đầu từ Vực Hải Táng Thiên.

Ánh nắng mặt trời cuối cùng cũng đã vươn lên đỉnh đầu, chiếu rọi khắp khu rừng. Lạc Trần bước đi, bóng lưng hắn in trên mặt đất, dài và kiên nghị. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết tâm của hắn. Hắn đã thực sự rời bỏ những lo toan tầm thường của phàm giới, và đang dần tiến vào thế giới của những bí ẩn vĩ đại hơn, nơi hắn sẽ phải tìm ra lời giải đáp không chỉ cho bản thân mình, mà còn cho cả vũ trụ này.

Con đường phía trước, dù dài và đầy hiểm nguy đến đâu, hắn cũng sẽ phải đi. Để tìm kiếm chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, để hiểu rõ bản thân mình, và để, có thể, sửa chữa những khiếm khuyết mà lão già kia đã nhắc đến. Hắn đã thực sự bước chân vào thế giới của những bí ẩn vĩ đại, nơi hắn sẽ phải tìm ra lời giải đáp cho chính bản thân mình và cho cả vũ trụ này. Và đây, mới chỉ là khởi đầu, nhưng là một khởi đầu đầy định mệnh, hướng thẳng đến Vực Hải Táng Thiên, cánh cửa đầu tiên dẫn hắn đến với Tiên Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8