Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 20
Vô số xúc tu đen kịt như thuỷ triều dâng, mang theo sức mạnh đủ để xé nát hư không, cuốn phăng mọi thứ trên đường lao đến Lạc Trần. Mỗi xúc tu đều mang theo mùi hôi thối nồng nặc của sự mục rữa và một áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Hắn cảm thấy không khí xung quanh đặc quánh lại, không gian như bị bóp méo, và chính bản thân hắn cũng đang bị kéo căng ra.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, không có chỗ cho sự sợ hãi. Tâm trí Lạc Trần trống rỗng, chỉ còn lại bản năng sinh tồn và một ý chí sắt đá. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị, không phải của võ kỹ hay linh lực, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn.
Cái “phán quyết” mà hắn vừa thức tỉnh, nó không phải là một chiêu thức, không phải là một pháp thuật. Nó là một cảm giác, một sự hiểu biết sâu sắc về cội nguồn của vạn vật, về sự bắt đầu và kết thúc. Nó như một giọng nói thì thầm trong tâm hồn hắn, về quy luật vận hành của vũ trụ, về dòng chảy sinh mệnh không ngừng nghỉ.
Hắn vươn tay ra, không có linh lực cuồn cuộn, không có ánh sáng chói lòa. Chỉ là một động tác đơn giản, như thể muốn chạm vào hư không trước mặt. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, vô số xúc tu đang lao tới Lạc Trần bỗng nhiên khựng lại, không phải do va chạm, mà là một sự đình trệ khó hiểu.
Thời gian như ngừng lại trong một tích tắc. Các xúc tu không còn hung hãn như trước, mà thay vào đó là một sự “mệt mỏi” khó tả. Chúng bắt đầu run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một lực lượng vô hình đang tác động, đẩy nhanh quá trình “phân rã” vốn có của chúng.
Lạc Trần cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ tuôn ra từ sâu thẳm linh hồn hắn, thông qua cánh tay và những ngón tay đang mở rộng. Nó không phải là năng lượng mà hắn tu luyện, mà là một thứ gì đó vượt lên trên mọi khái niệm về “linh lực” hay “nguyên khí”. Nó là bản chất của sự “tồn tại” và “hư vô”, của “sinh” và “diệt”.
Và rồi, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Vô số xúc tu của Ác Linh, những thứ vừa giây trước còn mang theo uy thế hủy diệt, bỗng nhiên bắt đầu biến chất. Da thịt chúng nứt nẻ, mục ruỗng, không phải do bị tấn công vật lý, mà là do một sự “già cỗi” cưỡng bức. Chúng khô héo, co rút lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, biến thành tro bụi ngay giữa không trung.
Không phải tất cả. Chỉ những xúc tu gần Lạc Trần nhất, những thứ đang mang theo ý chí tàn sát mãnh liệt nhất, mới bị ảnh hưởng. Nhưng chừng đó cũng đủ để tạo ra một khoảng trống chết chóc xung quanh hắn, một vòng tròn của sự hư vô giữa cơn cuồng phong hủy diệt.
Ác Linh gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, không còn là tiếng gầm giận dữ mà là một tiếng gào thét của sự kinh hoàng và đau đớn. Nó cảm nhận được, không phải là vết thương thể xác, mà là một sự đụng chạm vào bản nguyên của nó. Một kẻ phàm trần, một sinh linh nhỏ bé, lại có thể can thiệp vào quy luật sinh diệt mà nó hằng tin là bất biến, thứ mà nó đã lợi dụng để tồn tại và phát triển.
Sức mạnh của Lạc Trần không phải là vô tận. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở tim, một sự kiệt quệ tinh thần và thể chất ập đến. Năng lực “phán quyết sinh diệt” này quá mạnh mẽ, vượt xa khả năng kiểm soát hiện tại của hắn. Nó như một con dao hai lưỡi, có thể làm tổn thương kẻ thù nhưng cũng rút cạn sinh lực của chính hắn.
Hắn lảo đảo lùi lại một bước, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, từng thớ thịt run rẩy. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn đã sống sót qua đợt tấn công đầu tiên, và hắn đã chứng minh được rằng mình không phải là con mồi dễ dàng.
Ác Linh không ngừng gào thét. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu co rút lại, nhưng không phải là sự suy yếu. Các xúc tu còn lại của nó trở nên dày đặc và cứng cáp hơn, chuyển từ màu đen kịt sang một màu đỏ máu ghê rợn, như thể nó đang nén ép tất cả năng lượng còn lại của mình vào một đòn tấn công duy nhất.
Nó không còn nhắm vào việc nghiền nát Lạc Trần bằng số lượng. Nó muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để xé toạc hắn. Các xúc tu đỏ máu cuộn vào nhau, tạo thành một mũi khoan khổng lồ, xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những cơn lốc xoáy năng lượng hỗn loạn, lao thẳng vào Lạc Trần.
Lạc Trần biết, hắn không thể sử dụng “phán quyết sinh diệt” một lần nữa ngay lập tức. Cơ thể hắn không cho phép. Hắn phải dựa vào những gì hắn đã học được từ con đường tu luyện phàm trần của mình, kết hợp với sự nhạy cảm mới mẻ mà hắn vừa có được.
Linh lực trong đan điền hắn cuộn trào, không còn là những dòng chảy nhỏ bé mà là một biển năng lượng mênh mông, được tôi luyện qua vô số trận chiến và sự thức tỉnh vừa rồi. Hắn vận dụng “Vô Ảnh Bộ Pháp”, thân ảnh hóa thành vô số tàn ảnh, né tránh mũi khoan đỏ máu đang lao tới.
Mũi khoan lướt qua nơi hắn vừa đứng, xé toạc không gian, để lại một vết nứt đen ngòm trong hư vô. Sức mạnh kinh khủng đến mức Lạc Trần cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn lưỡi dao cạo qua, dù hắn không hề bị chạm tới.
Hắn không chỉ né tránh. Trong lúc di chuyển, hắn đã quan sát, đã cảm nhận. Năng lực “phán quyết sinh diệt” đã cho hắn một nhãn quan khác, một khả năng nhìn xuyên thấu vào bản chất của Ác Linh. Hắn nhận ra, dù mạnh mẽ đến đâu, Ác Linh cũng không phải là vô địch. Nó có một điểm yếu, một sự “mất cân bằng” trong bản thể của nó, một sự phản bội lại quy luật tự nhiên của Luân Hồi mà nó đã tồn tại bằng cách chống lại.
Ác Linh là một thực thể được tạo ra từ sự hỗn loạn và sự mục nát, một sự “ngưng đọng” của những linh hồn không thể siêu thoát. Nó tồn tại bằng cách “ăn mòn” sinh mệnh và quy luật. Nhưng sự “ăn mòn” đó cũng chính là điểm yếu của nó, một lỗ hổng trong bản chất. Quy luật sinh diệt của vũ trụ sẽ luôn tìm cách “sửa chữa” những bất thường này.
Lạc Trần phát hiện ra, Ác Linh không thể tồn tại hoàn toàn độc lập. Nó luôn tìm cách bám víu vào một nguồn năng lượng nào đó, một “chốt giữ” để neo mình vào thực tại, nếu không nó sẽ tự phân rã. Và cái “chốt giữ” đó, chính là trái tim của nó, nơi tụ tập tất cả những linh hồn bị mắc kẹt mà nó đã hấp thụ.
Hắn không thể dùng “phán quyết sinh diệt” để hủy diệt hoàn toàn Ác Linh, ít nhất là không phải bây giờ. Nhưng hắn có thể làm suy yếu nó, làm nó mất đi sự cân bằng, và sau đó, sử dụng sức mạnh vật lý để đánh vào điểm yếu. Đó là con đường duy nhất hắn thấy được.
Lạc Trần lao vào giữa các xúc tu đỏ máu, thân pháp biến ảo khôn lường. Hắn tránh né mọi đòn tấn công, mỗi bước chân đều mang theo sự tính toán và linh cảm kỳ lạ. Hắn vận dụng “Thiên Cương Quyền”, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh bùng nổ của linh lực, nhưng không trực tiếp đánh vào Ác Linh.
Thay vào đó, hắn đấm vào khoảng không gian xung quanh các xúc tu, tạo ra những chấn động không khí mạnh mẽ, những cơn sóng xung kích vô hình. Những cơn sóng này, kết hợp với năng lực “phán quyết sinh diệt” mà hắn đã vô tình gieo rắc, bắt đầu làm suy yếu cấu trúc không gian xung quanh Ác Linh.
Ác Linh lại gầm lên, tiếng gầm vang vọng như sấm sét. Nó cảm thấy sự khó chịu, một cảm giác “ngứa ngáy” từ bên trong, như thể có hàng ngàn con côn trùng đang gặm nhấm. Lạc Trần không tấn công trực tiếp, nhưng hắn đang làm suy yếu nền tảng tồn tại của nó.
Đột nhiên, Ác Linh ngưng mọi đòn tấn công. Thân thể khổng lồ của nó đột ngột co rúm lại, không còn là những xúc tu đỏ máu mà là một khối thịt đen sần sùi, to lớn như một ngọn núi. Từ khối thịt đó, hàng ngàn con mắt đỏ ngầu mở ra, nhìn chằm chằm vào Lạc Trần, mang theo sự căm hờn và một trí tuệ cổ xưa.
Một giọng nói khàn khàn, như tiếng hàng ngàn linh hồn cùng thì thầm, vang vọng trong không gian:
“Ngươi… là ai? Tại sao… ngươi lại có thể… can thiệp vào… quy luật…? Ngươi không phải… là một phàm nhân…!”
Lạc Trần dừng lại, thở dốc. Hắn nhìn thẳng vào hàng ngàn con mắt đỏ ngầu. Hắn biết Ác Linh đã nhận ra điều gì đó, thứ mà chính hắn cũng mới chỉ chạm tới. Hắn không trả lời, chỉ giơ tay lên, lần nữa, một cách chậm rãi và dứt khoát.
Lần này, hắn không vận dụng toàn bộ sức mạnh của “phán quyết sinh diệt”, mà chỉ là một tia, một luồng ý chí nhỏ bé, nhưng sắc bén như dao cạo. Hắn tập trung tất cả vào điểm yếu mà hắn đã nhìn thấu: trái tim của Ác Linh, nơi hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt.
Không có linh lực, không có ánh sáng. Chỉ có một luồng sóng vô hình, một ý niệm về “sự kết thúc” và “sự giải thoát”, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự của Ác Linh, chạm vào trái tim đen tối của nó.
Ác Linh run rẩy dữ dội. Hàng ngàn con mắt đỏ ngầu trợn trừng, lộ ra vẻ đau đớn tột cùng. Từ bên trong cơ thể nó, những tiếng gào thét thảm thiết vang lên, không phải tiếng gầm của Ác Linh, mà là tiếng kêu gào của vô số linh hồn bị giam cầm, những tiếng kêu tràn đầy hy vọng và tuyệt vọng đan xen.
Ác Linh không thể chịu đựng được nữa. Nguồn năng lượng mà nó đã tích lũy từ vô số linh hồn đang bị Lạc Trần tác động, không phải là hủy diệt, mà là “thanh lọc”, “giải thoát”. Nó đang mất đi nền tảng tồn tại của mình.
Với một tiếng gầm thét xé tai, khối thịt khổng lồ của Ác Linh bắt đầu biến dạng. Nó không tan biến, mà co rút lại một cách dữ dội, như một sinh vật bị rút cạn sinh lực. Các linh hồn bên trong nó bắt đầu thoát ra, từng luồng ánh sáng mờ ảo bay lên, hòa vào hư không, không còn bị giam cầm.
Ác Linh biết mình đã thất bại. Nó đã đánh giá thấp con người này, đánh giá thấp sức mạnh của ý chí và quy luật vũ trụ. Nó cố gắng tập hợp những gì còn lại, không phải để tấn công, mà là để… trốn thoát.
Thân thể của nó, giờ chỉ còn bằng một phần mười so với ban đầu, lao vút đi, xuyên qua không gian, để lại một vệt đen mờ ảo. Nó không dám ở lại đối mặt với Lạc Trần thêm nữa.
Lạc Trần không đuổi theo. Hắn quỳ sụp xuống, thở hổn hển, toàn thân run rẩy như sắp đổ gục. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch. Năng lực “phán quyết sinh diệt” đã gần như rút cạn mọi thứ trong hắn.
Nhưng hắn đã thắng. Hắn đã sống sót. Và hắn đã sử dụng năng lực mới của mình để đối phó với một kẻ thù vượt xa tưởng tượng.
Hắn nhìn những luồng sáng mờ ảo đang bay lên, đó là những linh hồn được giải thoát. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Trần cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với vũ trụ, với quy luật sinh tử, với chu kỳ Luân Hồi. Hắn không phải là người điều khiển, mà là một phần của nó, một nhân tố có thể tác động, có thể thay đổi.
Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy hiểm nguy. Ác Linh chỉ là một trong số vô vàn thực thể tà ác. Nhưng Lạc Trần biết, hắn đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường để khám phá sâu hơn về Thiên Đạo và Luân Hồi, về ý chí tự do và vận mệnh. Hắn đã thực sự bước chân vào thế giới của những bí ẩn vĩ đại, nơi hắn sẽ phải tìm ra lời giải đáp cho chính bản thân mình và cho cả vũ trụ này.