Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 19
Luồng năng lượng kỳ lạ từ viên đá không chỉ bao trùm lấy Lạc Trần mà còn xuyên thẳng vào tâm thức, như một mũi tên xé toạc màn sương ngăn cách giữa hiện tại và quá khứ. Hắn cảm thấy ngũ quan mình như bị xé nát rồi tái tạo, không phải bằng xương thịt mà bằng những dòng chảy vô hình của ý niệm và ký ức. Thời gian dường như ngưng đọng, không gian méo mó, và hắn chìm sâu vào một vực thẳm đầy màu sắc hỗn độn.
Những mảnh ký ức chập chờn, những hình ảnh xa xưa, những cảm xúc bị lãng quên đột ngột ùa về trong tâm trí Lạc Trần, như một dòng thác lũ. Chúng không theo một trình tự nào, không có logic, chỉ là những mảnh vụn rời rạc nhưng mang theo sức nặng của vạn cổ. Hắn thấy mình đứng trên một đỉnh núi cao vút, mây mù bao phủ, dưới chân là vô số tinh cầu lấp lánh như những hạt bụi trong dải ngân hà. Một cảm giác cô độc đến tột cùng, như thể hắn là thực thể duy nhất còn tồn tại trong một vũ trụ rộng lớn đến vô tận.
Rồi cảnh tượng thay đổi. Hắn thấy một dòng sông lớn, không phải sông nước mà là một dòng chảy của linh hồn, cuồn cuộn trôi về một cánh cổng khổng lồ, phát ra ánh sáng ngũ sắc. Mỗi linh hồn là một điểm sáng, mang theo vô số câu chuyện, vô số kiếp sống, bị cuốn vào vòng xoáy bất tận. Có những linh hồn yếu ớt bị nghiền nát, có những linh hồn mạnh mẽ hơn lại được tái tạo, nhưng tất cả đều tuân theo một quy luật vô hình, khắc nghiệt và tàn nhẫn. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng hắn, một nỗi phẫn uất mơ hồ trước sự lạnh lùng của quy luật ấy.
Một hình ảnh khác lóe lên: một bàn tay khổng lồ, che khuất cả bầu trời, đang lật úp một cuốn sách cổ xưa. Mỗi trang sách là một thế giới, mỗi dòng chữ là một vận mệnh. Bàn tay đó không mang theo thiện ác, chỉ mang theo sự tuyệt đối của quyền năng, quyết định mọi sự sinh diệt. Lạc Trần cảm thấy mình nhỏ bé đến mức không thể tồn tại, chỉ là một hạt cát trong lòng bàn tay ấy. Hắn nghe thấy một tiếng thở dài, âm vang từ ngàn vạn kiếp trước, chứa đựng sự mệt mỏi và cô đơn không thể tả.
Những cảm xúc này không phải của Lạc Trần hiện tại, mà là của một ai đó, của một thực thể nào đó đã từng tồn tại, đã từng chứng kiến, đã từng cảm nhận. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo vào một vòng xoáy vô tận của sự tái sinh, lặp đi lặp lại những lỗi lầm, những bi kịch, những hy vọng. Hắn thấy một khuôn mặt mờ ảo, không rõ nam nữ, đang mỉm cười bi thương, rồi tan biến vào hư vô.
Một cơn đau nhói đột ngột bùng phát trong đầu Lạc Trần, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua đại não. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, một luồng khí lạnh lẽo từ viên đá xông thẳng vào kinh mạch, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy huyết mạch mình sôi trào, nguyên lực trong đan điền cuộn sóng, muốn phá tan mọi gông cùm. Ngũ tạng lục phủ như bị thiêu đốt, rồi lại bị đóng băng. Hắn không thể trụ vững, khuỵu gối xuống nền đá lạnh lẽo.
“Aaaaa!” Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Lạc Trần, không phải tiếng thét của đau đớn mà là của sự bùng nổ năng lượng. Ấn ký màu đen trên trán hắn đột nhiên phát sáng, ánh sáng đen tuyền nhưng không hề tà ác, mà ẩn chứa một uy năng cổ xưa, huyền bí. Ánh sáng này liên kết trực tiếp với viên đá Luân Hồi, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, bao phủ lấy cả Lạc Trần và viên đá.
Viên đá Luân Hồi rung động kịch liệt, nó không còn phát ra ánh sáng ngũ sắc nữa mà chuyển sang màu đen sâu thẳm, giống hệt màu của ấn ký trên trán Lạc Trần. Từng đường vân trên bề mặt viên đá như sống dậy, uốn lượn, rồi dần dần hòa tan vào trong ấn ký. Lạc Trần cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng cổ xưa, hùng vĩ và quen thuộc đang tràn vào cơ thể mình, dung hợp với ấn ký, với huyết mạch, với linh hồn hắn.
Không phải là hấp thụ, mà là “thức tỉnh”. Như thể viên đá Luân Hồi này chính là một phần của hắn, một mảnh ghép bị thất lạc từ vô số kiếp trước, giờ đây đã tìm được đường về. Những ký ức hỗn loạn kia không còn là của người khác, mà là của chính hắn, những mảnh vụn của tiền kiếp, những kinh nghiệm đã bị phong ấn.
Cơn đau dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng rồi lại được lấp đầy. Lạc Trần nhắm mắt, cảm nhận sự biến đổi đang diễn ra trong từng tế bào. Hắn không thể nói rõ mình đã đạt được điều gì, nhưng hắn biết mình đã không còn như trước. Một sợi dây liên kết vô hình đã được thiết lập giữa hắn và một khái niệm vĩ đại hơn, vượt xa khỏi hiểu biết của phàm nhân. Đó chính là Luân Hồi.
Khi Lạc Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn đã trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả tinh không vạn tượng. Ấn ký trên trán đã trở lại bình thường, viên đá Luân Hồi cũng biến mất, hoàn toàn dung nhập vào cơ thể hắn. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Nguyên lực trong đan điền không chỉ dồi dào hơn mà còn trở nên tinh thuần hơn, mang theo một khí tức cổ xưa, khó tả. Hắn có thể cảm nhận được những luồng khí tức của sinh mệnh xung quanh mình một cách rõ ràng hơn, như thể có thể nhìn thấy sợi tơ vận mệnh của mỗi sinh linh.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Không phải là chấn động bình thường, mà là một sự nứt vỡ từ sâu bên dưới. Hồ nước xanh biếc ban nãy giờ chuyển sang màu đỏ máu, những bong bóng khí lớn sủi lên liên tục, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc. Đài tế tự cổ xưa cũng bắt đầu nứt toác, những vết rạn như mạng nhện lan ra khắp nơi.
“Rầm!”
Một tiếng nổ lớn vang vọng, mặt đất dưới hồ nước bị phá vỡ, một cái khe nứt khổng lồ xuất hiện, đen kịt như miệng vực sâu thăm thẳm. Từ bên trong khe nứt, một luồng khí tức tà ác, hùng mạnh bốc lên, mang theo hơi thở của tử vong và hủy diệt. Cảm giác nguy hiểm mà Lạc Trần đã linh cảm trước đó giờ đây đã trở thành hiện thực, và nó còn đáng sợ hơn những gì hắn có thể tưởng tượng.
Một cái bóng đen khổng lồ từ từ bay lên từ khe nứt, hình dáng của nó méo mó, không rõ ràng, như một khối thịt bùng nhùng với vô số xúc tu và đôi mắt đỏ ngầu. Khí tức của nó áp đảo, khiến không gian xung quanh như đông đặc lại. Đó không phải là một con yêu thú bình thường mà là một thực thể cổ xưa, mang theo sự tàn bạo của vực sâu, một Ác Linh bị phong ấn đã được giải thoát.
Ác Linh vừa thoát ra, nó lập tức nhận ra Lạc Trần. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên vẻ tham lam và khát máu. Nó gầm lên một tiếng, âm thanh chói tai xuyên thấu màng nhĩ, khiến Lạc Trần cảm thấy đầu óc choáng váng. Không gian xung quanh hắn bị bóp méo, những xúc tu đen sì như roi quất tới, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi.
Lạc Trần nhíu mày. Hắn biết, đây chính là cái giá phải trả cho việc chạm vào viên đá Luân Hồi. Nó không chỉ ban tặng hắn cơ duyên mà còn giải phóng một mối nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng hắn không hối hận. Những gì hắn vừa trải qua đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới về vũ trụ, về bản thân hắn. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần chỉ biết tranh giành quyền lực nhỏ bé nữa. Hắn là Lạc Trần, người đã chạm vào Luân Hồi, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Hắn hít sâu một hơi, nguyên lực trong cơ thể vận chuyển cấp tốc. Tuy chưa hoàn toàn hiểu rõ về sức mạnh mới mà viên đá Luân Hồi ban cho, nhưng hắn cảm nhận được một sự liên kết sâu sắc với vạn vật. Hắn vươn tay, một luồng khí tức hỗn độn nhưng đầy sức sống tuôn ra từ lòng bàn tay, ngưng tụ thành một kiếm khí sắc bén, mang theo ánh sáng màu đen huyền bí. Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng sức mạnh này một cách có ý thức, và nó mạnh hơn bất kỳ chiêu thức nào hắn từng thi triển.
“Hừ!” Lạc Trần khẽ gằn, ánh mắt kiên định. Kiếm khí màu đen xé toạc không khí, đối đầu trực diện với những xúc tu của Ác Linh. Một tiếng va chạm dữ dội vang lên, không phải tiếng kim loại mà là tiếng xé rách của năng lượng. Xúc tu của Ác Linh bị cắt đứt một đoạn, máu đen hôi thối bắn ra tung tóe, ăn mòn cả nền đá xung quanh.
Ác Linh gầm lên một tiếng đau đớn và giận dữ. Nó không ngờ một phàm nhân nhỏ bé lại có thể làm nó bị thương. Đôi mắt đỏ ngầu của nó càng trở nên điên cuồng, hàng trăm xúc tu khác từ cơ thể nó vươn ra, tạo thành một mạng lưới dày đặc, bao vây Lạc Trần từ mọi phía. Cùng lúc đó, một làn sương đen kịt mang theo chất độc cực mạnh từ cơ thể Ác Linh tỏa ra, bao trùm cả không gian, muốn hòa tan mọi thứ.
Lạc Trần cảm thấy da thịt mình như bị hàng ngàn con kiến cắn xé khi sương đen tiếp xúc với hắn. Hắn biết mình không thể để cho nó tiếp tục lan rộng. Hắn vận chuyển nguyên lực, ấn ký trên trán lại lóe lên một tia sáng mờ nhạt. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng hắn: hắn có thể “nhìn thấy” được dòng chảy của sinh mệnh trong làn sương độc, cảm nhận được sự diệt vong mà nó mang lại. Và hắn cũng cảm nhận được… “vết nứt” trong đó.
Hắn không lùi bước, mà tiến lên. Bàn tay hắn kết ấn, những đường vân phức tạp tự động hiện ra trên lòng bàn tay, phát ra ánh sáng màu đen nhạt. “Phán Diệt!” Hắn khẽ thốt, không phải là một chiêu thức mà là một ý niệm, một mệnh lệnh được phát ra từ sâu thẳm linh hồn. Luồng sáng đen từ bàn tay hắn bắn ra, không tấn công trực diện vào Ác Linh, mà xuyên thẳng vào làn sương độc. Ngay lập tức, làn sương đen như bị một lực lượng vô hình xé nát, những “vết nứt” trong nó bị khuếch đại, rồi tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.
Ác Linh sững sờ. Nó không thể tin vào mắt mình. Làn sương độc của nó, thứ có thể ăn mòn cả kim loại thần khí, lại bị một phàm nhân hóa giải chỉ bằng một cái phất tay. Nó cảm nhận được một khí tức quen thuộc và đáng sợ từ Lạc Trần, một khí tức mà nó đã từng đối mặt trong những kiếp sống xa xưa, nhưng lại không thể nhớ rõ.
Lạc Trần thở dốc, chiêu thức vừa rồi tiêu hao của hắn không ít nguyên lực, nhưng hắn đã có một sự khẳng định. Sức mạnh Luân Hồi này không chỉ là ký ức, mà còn là một loại năng lực điều khiển, một loại “phán quyết” đối với quy luật sinh diệt. Hắn chưa thể nắm giữ nó một cách hoàn hảo, nhưng hắn biết mình đã có một vũ khí bí mật, một con đường mới để khai phá.
Ác Linh không còn giữ được vẻ khinh thường. Nó gầm lên một tiếng vang động cả không gian, vô số xúc tu của nó đồng loạt lao tới, không chừa một khe hở nào. Nó quyết định không chơi đùa nữa, mà muốn nghiền nát Lạc Trần thành từng mảnh vụn. Hắn biết, đây là một trận chiến sinh tử, và hắn phải sử dụng tất cả những gì mình có, những gì hắn vừa thức tỉnh, để sống sót.
Con đường Phàm Trần của Lạc Trần vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã bước chân vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của Thiên Đạo và Luân Hồi, nơi vận mệnh không còn là thứ đã định sẵn, mà là thứ có thể được thay đổi bằng ý chí và sức mạnh của chính hắn.