Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 15
Sự tĩnh lặng sau lời công bố kết quả khảo hạch bị phá vỡ bởi hàng loạt tiếng xì xào, bàn tán. Khuôn mặt của những thiếu niên từng cười nhạo Lạc Trần giờ đây cứng đờ, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Từ một kẻ được gắn mác “phế vật”, Lạc Trần bỗng chốc vọt lên vị trí thứ bảy, một thành tích chưa từng có trong lịch sử Lạc gia đối với một người có xuất thân như hắn. Ánh mắt đổ dồn vào hắn, không còn là sự khinh miệt, mà là sự dò xét, ghen ghét và cả một chút kính sợ ẩn sâu.
Lạc Trần không bận tâm đến những ánh mắt đó. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, nhưng tâm trí hắn đã hướng về phía xa hơn. Mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng vàng rực xuống đỉnh núi, xua tan màn sương sớm. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không còn là con đường cô độc của một kẻ mồ côi, mà là một hành trình khám phá, một cuộc phiêu lưu đầy những bí ẩn đang chờ được vén màn. Thành tích này chỉ là bước khởi đầu, là tấm vé thông hành để hắn có thể tiếp cận những tài nguyên, những tri thức mà trước đây hắn không bao giờ dám mơ tới.
“Lạc Trần!”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Lạc Thiên, người đứng thứ ba trong kỳ khảo hạch, với khuôn mặt tái mét vì tức giận, bước tới. Hắn vốn là niềm tự hào của chi trưởng, luôn đứng đầu các kỳ khảo hạch. Nay bị một kẻ “phế vật” như Lạc Trần vượt qua, lòng tự tôn của hắn bị tổn thương nghiêm trọng. “Ngươi đã dùng thủ đoạn gì? Với linh mạch phế vật của ngươi, sao có thể đạt được kết quả này?”
Lạc Trần quay lại, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Lạc Thiên. “Thủ đoạn? Kết quả khảo hạch được công bố công khai dưới sự giám sát của các trưởng lão. Ngươi không tin, hay là ngươi không dám chấp nhận sự thật?” Giọng điệu của hắn không mang theo sự kiêu ngạo, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút mỉa mai.
“Ngươi…!” Lạc Thiên tức đến đỏ mặt, nắm chặt tay. Hắn muốn ra tay dạy dỗ Lạc Trần ngay lập tức, nhưng ánh mắt của các trưởng lão đang nhìn về phía này khiến hắn phải kiềm chế. Hắn nghiến răng, buông lời đe dọa: “Đừng tưởng có chút thành tích mà vênh váo. Phía trước còn nhiều thử thách, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là ranh giới!”
Lạc Trần chỉ khẽ nhếch môi cười, không đáp lời. Hắn hiểu rằng, sự ghen ghét của Lạc Thiên sẽ là một trong những trở ngại đầu tiên hắn phải đối mặt. Nhưng hắn không sợ, bởi vì hắn đã quen với việc bị căm ghét, bị coi thường. Giờ đây, hắn có sức mạnh để đối phó với nó.
“Lạc Trần, theo ta.”
Một giọng nói trầm ổn vang lên. Trưởng lão Lạc Vũ, người đã luôn ngầm quan tâm đến Lạc Trần, mỉm cười hiền từ. Ông là một trong số ít người trong Lạc gia không nhìn Lạc Trần bằng ánh mắt khinh miệt. Lạc Trần khẽ gật đầu, đi theo Lạc Vũ, bỏ lại sau lưng ánh mắt căm hờn của Lạc Thiên và những tiếng xì xào bàn tán của đám đông.
Lạc Vũ dẫn Lạc Trần đến một căn phòng yên tĩnh trong đình viện của mình. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng trang nhã, với những giá sách chất đầy cổ tịch và một bàn trà bằng gỗ lim thơm ngát.
“Ngươi đã làm rất tốt, Lạc Trần,” Lạc Vũ nói, rót cho Lạc Trần một chén trà nóng. “Kết quả của ngươi đã khiến tất cả mọi người bất ngờ, bao gồm cả ta. Ta biết, ngươi không phải là phế vật.”
Lạc Trần cúi đầu: “Đa tạ trưởng lão đã tin tưởng.”
Lạc Vũ nhìn hắn với ánh mắt dò xét: “Ta biết linh mạch của ngươi có chút đặc biệt, khác với những người khác trong Lạc gia. Nhưng để đạt được thành tích như vậy, không chỉ đơn thuần là sự đặc biệt. Ngươi có bí mật gì chăng?”
Lạc Trần trầm mặc một lát. Hắn không thể nói ra về những giấc mơ kỳ lạ, về cảm giác rung động với “Thứ gì đó” mà hắn gọi là Thiên Đạo. Những điều đó quá mơ hồ, quá siêu việt so với cảnh giới hiện tại của hắn, và có thể sẽ mang lại rắc rối không cần thiết. “Vãn bối chỉ là may mắn, lại thêm chăm chỉ hơn người khác một chút.”
Lạc Vũ cười khẽ, không truy hỏi thêm. “Dù sao đi nữa, với thành tích này, ngươi có quyền được lựa chọn một công pháp Huyền cấp và một linh dược Hóa Nguyên trong Tàng Kinh Các và Linh Dược Các. Ngoài ra, ngươi sẽ được phép vào Bí Cảnh Thanh Phong một lần, nơi chứa đựng cơ duyên của Lạc gia chúng ta.”
Mắt Lạc Trần khẽ sáng lên. Công pháp Huyền cấp và linh dược Hóa Nguyên là những tài nguyên quý giá, có thể giúp hắn đột phá cảnh giới nhanh chóng. Còn Bí Cảnh Thanh Phong, đó là một truyền thuyết trong Lạc gia, một nơi chỉ dành cho những thiên tài xuất chúng nhất, nơi ẩn chứa những cổ vật và cơ duyên mà không ai biết rõ. “Đa tạ trưởng lão!”
“Không cần cảm ơn ta,” Lạc Vũ xua tay. “Đây là những gì ngươi xứng đáng nhận được. Tuy nhiên, ngươi cũng phải hiểu rằng, thành công này sẽ mang lại không ít phiền phức. Ánh mắt ghen ghét sẽ nhiều hơn, những kẻ muốn cản trở ngươi cũng sẽ không ít. Ngươi phải cẩn thận.”
Lạc Trần gật đầu. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. “Vãn bối đã hiểu.”
Sau khi rời khỏi đình viện của Lạc Vũ, Lạc Trần lập tức đến Tàng Kinh Các. Đó là một tòa tháp cổ kính, sừng sững giữa Lạc gia, được canh gác nghiêm ngặt. Bên trong, hàng ngàn quyển sách cổ xếp chồng lên nhau, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của giấy và mực. Hắn được trưởng lão thủ thư dẫn vào khu vực công pháp Huyền cấp.
Hàng chục quyển công pháp được bày ra trước mắt hắn. Đa số đều là những công pháp chú trọng vào việc tích lũy linh lực hoặc rèn luyện thân thể. Nhưng có một quyển sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu, nằm khuất trong góc, thu hút sự chú ý của Lạc Trần một cách kỳ lạ. Tên của nó là “Vô Trần Quyết”.
Hắn vươn tay chạm vào quyển sách. Ngay lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh mịch như bụi trần ngàn năm, len lỏi vào tâm trí hắn. Không phải là sự hùng vĩ hay cuồng bạo, mà là sự bao dung, sự tĩnh lặng của vạn vật sau khi tất cả đã trở về hư vô. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, giống như tiếng vọng của những giấc mơ mơ hồ về Thiên Đạo.
“Vô Trần Quyết?” Trưởng lão thủ thư liếc nhìn. “Quyển công pháp này à? Nó đã ở đây hàng trăm năm rồi, không ai lựa chọn. Tương truyền, nó quá khó tu luyện, lại không có hiệu quả tức thì như những công pháp khác. Hơn nữa, nó không chú trọng vào việc tích lũy linh lực mà lại tập trung vào ‘thanh lọc’ và ‘cảm ngộ’. Người tu luyện nó thường rơi vào trạng thái ‘vô vi’, khó đạt được thành tựu lớn trong tu luyện.”
Lạc Trần không nói gì, hắn chỉ cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc với quyển “Vô Trần Quyết” này. Tên của hắn là Lạc Trần, mang ý nghĩa bụi trần rơi rụng. Và quyển công pháp này, “Vô Trần Quyết”, mang ý nghĩa “Quyết định không vướng bụi trần”. Có lẽ nào, đây không phải là sự trùng hợp?
“Ta chọn quyển này,” Lạc Trần kiên định nói.
Trưởng lão thủ thư lắc đầu thở dài, nhưng cũng không cản trở. “Tùy ngươi. Nhưng đừng hối hận.”
Cầm quyển “Vô Trần Quyết” trên tay, Lạc Trần cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Khi trở về phòng, hắn bắt đầu nghiên cứu nó. “Vô Trần Quyết” không hề cường đại như những công pháp khác. Nó không dạy cách hấp thu linh khí ào ạt, không dạy cách thi triển chiêu thức hủy diệt. Thay vào đó, nó hướng dẫn người tu luyện cách “thanh lọc” tạp niệm, “tẩy rửa” thân tâm, và quan trọng nhất là “cảm ngộ” sự biến đổi của vạn vật, sự tuần hoàn của sinh tử.
Đặc biệt, có một đoạn chú giải trong quyển sách khiến Lạc Trần rùng mình: “Vạn vật hữu linh, linh hồn hữu quy. Luân hồi bất tuyệt, Thiên Đạo vô thường. Vô Trần chi đạo, duy cầu bản nguyên.” (Vạn vật có linh, linh hồn có về. Luân hồi không dứt, Thiên Đạo vô thường. Đạo Vô Trần, chỉ cầu bản nguyên.)
“Luân hồi… Thiên Đạo… bản nguyên…” Những từ ngữ này đánh thẳng vào những điều Lạc Trần vẫn luôn mơ hồ cảm nhận. Nó giống như một mảnh ghép còn thiếu, vừa vặn khớp vào bức tranh mà hắn vẫn đang cố gắng hình dung. Cảm giác về “Thứ gì đó” mơ hồ mà hắn vẫn cảm nhận được, giờ đây dường như có một cái tên, một khái niệm.
Đêm đó, Lạc Trần bắt đầu tu luyện “Vô Trần Quyết”. Hắn ngồi thiền, nhắm mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm. Khác với những lần tu luyện trước, lần này hắn không cố gắng hấp thu linh khí, mà chỉ đơn thuần cảm nhận. Cảm nhận sự lưu chuyển của không khí, sự tĩnh lặng của màn đêm, nhịp đập của chính trái tim mình. Dần dần, tâm trí hắn trở nên trống rỗng, thanh tịnh như mặt hồ không gợn sóng.
Trong trạng thái vô vi đó, hắn lại thấy. Không phải là một giấc mơ, mà là một thị kiến rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vòng xoáy khổng lồ, vô tận, quay chậm rãi trong hư không. Bên trong vòng xoáy đó, vô số linh hồn trôi nổi, rồi bị cuốn vào, biến mất, và lại xuất hiện ở một nơi khác, với một hình hài mới. Một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ, vừa mang vẻ đẹp của sự vĩnh cửu, vừa ẩn chứa một nỗi bi ai vô hạn.
Đó là Luân Hồi? Hay là Thiên Đạo?
Thị kiến chỉ kéo dài trong chốc lát rồi tan biến, để lại trong tâm trí Lạc Trần một sự chấn động sâu sắc. Hắn mở mắt, ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc và khao khát. Công pháp “Vô Trần Quyết” này, không chỉ đơn thuần là công pháp tu luyện, mà nó còn là chìa khóa mở ra cánh cửa đến với những bí ẩn mà hắn đang tìm kiếm. Nó không chỉ giúp hắn mạnh hơn, mà còn giúp hắn hiểu rõ hơn về bản thân, về vũ trụ này.
Sáng hôm sau, Lạc Trần đã có một cảm giác khác biệt. Thân thể hắn nhẹ nhàng hơn, tinh thần sảng khoái hơn, và sự nhạy cảm của hắn với linh khí xung quanh cũng tăng lên đáng kể. Hắn không có được sự bùng nổ sức mạnh tức thì, nhưng hắn cảm thấy mình đang đi trên một con đường đúng đắn, một con đường mà trước đây hắn chưa từng biết đến.
Giờ đây, mục tiêu của hắn không chỉ dừng lại ở việc sinh tồn hay báo thù. Nó đã mở rộng ra, trở thành khao khát khám phá, khao khát tìm hiểu về vòng xoáy luân hồi mà hắn đã thấy, về cái “Thiên Đạo” mà hắn mơ hồ cảm nhận. Con đường Phàm Trần vẫn còn dài, nhưng với “Vô Trần Quyết” và những bí ẩn đang dần hé lộ, Lạc Trần biết rằng hành trình của hắn sẽ không bao giờ tẻ nhạt. Hắn sẽ từng bước vượt qua mọi thử thách, vén màn bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi, để tìm ra chân tướng của vũ trụ này, bất kể cái giá phải trả là gì.