Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 14
Lạc Trần bước ra khỏi tiểu viện, ánh nắng ban mai rọi lên gương mặt non trẻ nhưng đầy kiên nghị của hắn. Con đường lát đá dẫn ra quảng trường trung tâm không quá xa, nhưng mỗi bước chân của hắn giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không còn là sự mặc cảm của một đứa trẻ mồ côi, không còn là nỗi lo âu về tương lai mịt mờ. Trong tâm trí hắn, những dòng chữ cổ xưa của “Thiên Đạo Nguyên Lý” vẫn văng vẳng, như một khúc ca thần bí dẫn lối.
Hắn cảm nhận được một sự thay đổi vi tế trong cơ thể mình. Linh khí xung quanh không còn là dòng chảy vô định, mà như những sợi tơ vô hình đang đáp lại sự hiện diện của hắn, tuôn chảy nhẹ nhàng hơn vào kinh mạch. Không phải là đột phá cảnh giới, mà là một sự hài hòa sâu sắc hơn, một cảm giác “thuận theo tự nhiên” mà trước đây hắn chưa từng trải nghiệm.
Quảng trường trung tâm Lạc gia đã tề tựu đông đúc. Hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ cùng trang lứa với Lạc Trần đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy vẻ tự tin, xen lẫn chút kiêu ngạo. Họ là những tinh anh của Lạc gia, những người mang trong mình dòng máu thuần khiết, được bồi dưỡng từ nhỏ. Bên cạnh họ, các trưởng lão và hộ pháp Lạc gia uy nghi đứng trên đài cao, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, tìm kiếm những mầm non tiềm năng.
Lạc Trần không thu hút bất kỳ ánh nhìn đặc biệt nào khi hắn bước vào. Hắn chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong mắt hầu hết mọi người. Nhưng có một vài ánh mắt lại dừng lại ở hắn, mang theo sự khinh thường và chế giễu không hề che giấu.
“Nhìn xem, ai kia kìa? Không phải là Lạc Trần sao? Cái tên phế vật mồ côi mà cũng dám đến tham gia khảo hạch?” Một giọng nói the thé vang lên, đến từ một thiếu niên vận y phục lụa là, khuôn mặt tràn đầy vẻ ngạo mạn. Đó là Lạc Phong, con trai trưởng của một chi mạch hùng mạnh trong Lạc gia, nổi tiếng là kẻ hống hách, luôn tìm cách bắt nạt những kẻ yếu thế.
Bên cạnh Lạc Phong là Lạc Vân, một cô gái xinh đẹp nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. Nàng ta không nói gì, chỉ liếc nhìn Lạc Trần một cái khinh miệt rồi quay đi, như thể sự tồn tại của hắn làm bẩn mắt nàng.
Lạc Trần không đáp lại. Những lời lẽ như vậy, hắn đã nghe quá nhiều trong suốt mười mấy năm cuộc đời. Nhưng hôm nay, chúng không còn chạm tới hắn nữa. Một bức tường vô hình của sự tự tin đã được dựng lên trong tâm hồn hắn. Hắn chỉ lặng lẽ tìm một vị trí ở hàng cuối cùng, khoanh tay đứng đợi.
Một vị trưởng lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị, bước ra giữa đài cao. Đó là Trưởng lão Lạc Thiên, người phụ trách cuộc khảo hạch năm nay. Giọng nói trầm ổn của ông vang vọng khắp quảng trường.
“Chư vị Lạc gia tử đệ, hôm nay là ngày khảo hạch định kỳ. Đây không chỉ là một cuộc kiểm tra sức mạnh, mà còn là cơ hội để các ngươi chứng minh giá trị của mình, giành lấy tài nguyên bồi dưỡng tốt hơn, và quan trọng nhất, là cơ hội để Lạc gia nhận ra những thiên tài ẩn mình. Luôn nhớ rằng, con đường tu luyện là con đường nghịch thiên, không có chỗ cho kẻ yếu đuối hay do dự. Chỉ có kẻ kiên cường, có ý chí sắt đá mới có thể vươn tới đỉnh cao.”
Trưởng lão Lạc Thiên vung tay, một khối tinh thạch khổng lồ từ từ bay lên giữa quảng trường, lơ lửng giữa không trung. Nó phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo.
“Cuộc khảo hạch đầu tiên sẽ là kiểm tra linh lực. Các ngươi lần lượt tiến lên, đặt tay lên Linh Lực Thạch này. Nó sẽ đo đạc độ tinh thuần và cường độ linh lực của các ngươi. Sau đó, chúng ta sẽ tiến hành khảo hạch thực chiến trong Mê Vụ Trận.”
Từng nhóm mười người được gọi tên. Không khí trở nên căng thẳng. Những thiếu niên, thiếu nữ Lạc gia lần lượt bước lên, đặt tay lên Linh Lực Thạch. Khối tinh thạch lập tức phát sáng, hiển thị màu sắc và cường độ khác nhau, tương ứng với cấp độ tu vi và tiềm năng của người kiểm tra.
“Lạc Phong, linh lực Hoàng cấp đỉnh phong, tiềm năng Thượng phẩm!”
“Lạc Vân, linh lực Hoàng cấp trung kỳ, tiềm năng Trung phẩm!”
Những tiếng reo hò, trầm trồ vang lên khi các tên tuổi nổi bật thể hiện thực lực của mình. Lạc Phong nở một nụ cười đắc ý, liếc nhìn Lạc Trần như muốn khiêu khích.
Thời gian trôi qua, đến lượt những cái tên ít được chú ý hơn. Cuối cùng, Trưởng lão Lạc Thiên hờ hững đọc tên:
“Lạc Trần.”
Một sự im lặng bao trùm. Mấy kẻ đứng cạnh Lạc Trần đều tránh xa, như thể sợ bị vạ lây. Lạc Phong và Lạc Vân bật cười khẩy. Trong Lạc gia, ai cũng biết Lạc Trần là phế vật, tu luyện chậm chạp, linh lực yếu kém. Việc hắn tham gia khảo hạch đã là một trò cười.
Lạc Trần bước lên, không chút sợ hãi hay ngượng ngùng. Hắn đặt bàn tay phải lên bề mặt nhẵn bóng của Linh Lực Thạch. Một dòng linh lực quen thuộc, nhưng nay lại mang một phẩm chất khác lạ, từ từ tuôn trào ra từ đan điền, thông qua kinh mạch và lòng bàn tay, truyền vào khối tinh thạch.
Khối Linh Lực Thạch khổng lồ đột nhiên rung nhẹ. Một tia sáng yếu ớt, màu xám tro, từ từ lan tỏa. Nó không rực rỡ như của Lạc Phong, cũng không trong trẻo như của Lạc Vân. Màu xám tro, vốn là màu của linh lực cấp thấp nhất, biểu thị cho sự tạp nham và yếu ớt.
Lạc Phong cười phá lên: “Ha ha, xem kìa! Vẫn là màu tro tàn như mọi khi! Linh lực Phàm cấp sơ kỳ! Đúng là phế vật mãi mãi là phế vật!”
Thế nhưng, Trưởng lão Lạc Thiên và vài vị trưởng lão khác lại nheo mắt. Họ là những người có kinh nghiệm, nhận ra điều bất thường. Màu xám tro của Lạc Trần không chỉ đơn thuần là yếu ớt. Nó mang theo một sự tĩnh lặng đến khó tả, một vẻ thâm trầm mà họ chưa từng thấy ở bất kỳ thiếu niên nào. Đặc biệt, khối Linh Lực Thạch, sau khi hấp thụ linh lực của Lạc Trần, lại khẽ rung lên một lần nữa, và một vết nứt li ti, gần như không thể nhận ra, xuất hiện ở một góc.
“Cái gì?” Trưởng lão Lạc Thiên lẩm bẩm, tiến lại gần hơn, nhìn chằm chằm vào vết nứt. Điều này hoàn toàn chưa từng xảy ra. Linh Lực Thạch là bảo vật của Lạc gia, được cường giả cấp Thiên Tôn gia cố, không thể dễ dàng bị tổn hại.
Lạc Trần khẽ nhíu mày. Hắn cũng cảm nhận được sự khác lạ. Dòng linh lực trong người hắn, sau khi tiếp xúc với Linh Lực Thạch, dường như đã được “thanh lọc” một phần, trở nên thuần khiết hơn. Cảm giác này tương tự như khi hắn đọc cuốn “Thiên Đạo Nguyên Lý”, một sự thấu hiểu tự nhiên về năng lượng và quy luật.
Trưởng lão Lạc Thiên phất tay, ra hiệu cho Lạc Trần lùi xuống. Ông ta không công bố kết quả của Lạc Trần, chỉ nói: “Tiếp theo, khảo hạch thực chiến trong Mê Vụ Trận.”
Mê Vụ Trận là một không gian ảo ảnh được tạo ra bằng trận pháp, mô phỏng một khu rừng rậm với các loại linh thú cấp thấp. Mục tiêu là sống sót, thu thập càng nhiều tinh hạch linh thú càng tốt trong thời gian quy định. Đây là bài kiểm tra khả năng chiến đấu, ứng biến và sinh tồn.
Từng nhóm thí sinh được đưa vào Mê Vụ Trận. Lạc Trần là người cuối cùng bước vào. Ngay khi cánh cổng trận pháp đóng lại sau lưng hắn, một màn sương mù dày đặc bao phủ tầm nhìn. Tiếng gầm gừ của linh thú vọng lại từ xa, tạo nên một không khí căng thẳng.
Lạc Trần không vội vã. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu. Từng tế bào trong cơ thể hắn dường như đang lắng nghe, cảm nhận. Những lời trong “Thiên Đạo Nguyên Lý” lại hiện lên trong tâm trí hắn: “Vạn vật hữu linh, vạn linh hữu quy luật. Thuận theo thiên địa, hóa giải vạn khó.”
Hắn không nhìn bằng mắt, mà “cảm nhận” bằng toàn bộ giác quan. Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí trong không khí, hướng gió, tiếng lá xào xạc, và cả nhịp thở của những linh thú ẩn mình trong màn sương.
Một con Phong Lang cấp Phàm cấp trung kỳ đột nhiên lao ra từ trong sương mù, nhe nanh giơ vuốt. Với tốc độ và sức mạnh của nó, một thiếu niên Lạc gia bình thường ở cảnh giới Phàm cấp sơ kỳ khó lòng chống đỡ.
Nhưng Lạc Trần không hề hoảng sợ. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát cú vồ của Phong Lang một cách hoàn hảo, như thể hắn đã biết trước đường đi của nó. Ngay sau đó, hắn tung ra một quyền. Quyền này không mang theo linh lực hùng hậu, nhưng lại đánh trúng chính xác vào điểm yếu nhất của Phong Lang – khe hở giữa hai xương sườn. Con Phong Lang kêu lên một tiếng đau đớn, đổ gục xuống.
Lạc Trần rút lấy tinh hạch. Hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục di chuyển, không theo một lộ trình cố định, mà như một chiếc lá khô bị gió thổi bay, uyển chuyển và khó lường. Hắn gặp thêm nhiều linh thú khác, từ Hồ Điệp Độc Cước cho đến Hắc Viêm Xà. Mỗi lần đối mặt, hắn đều không dùng sức mạnh tuyệt đối, mà dùng sự tinh tế, một sự hiểu biết bản năng về cấu trúc cơ thể linh thú và quy luật vận động của chúng. Hắn luôn tìm ra điểm yếu, ra đòn nhanh gọn, kết thúc trận chiến chỉ trong một chiêu.
Bên ngoài Mê Vụ Trận, các trưởng lão theo dõi qua một tấm gương trận pháp. Ban đầu, họ chỉ chú ý đến Lạc Phong, Lạc Vân và những người khác. Nhưng dần dần, ánh mắt của họ bị thu hút bởi một chấm sáng màu xám tro, di chuyển một cách kỳ lạ trong mê cung sương mù.
“Người này là ai?” Một trưởng lão thì thầm. “Hắn ta di chuyển rất lạ, không hề có sự dư thừa nào. Các chiêu thức cũng không có vẻ đặc biệt, nhưng lại luôn hiệu quả một cách đáng sợ.”
Trưởng lão Lạc Thiên nheo mắt. Ông ta nhận ra chấm sáng đó là Lạc Trần. Linh lực Phàm cấp sơ kỳ nhưng lại có thể dễ dàng hạ gục linh thú cấp trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ? Điều này đi ngược lại mọi lẽ thường.
“Hắn không dựa vào linh lực, mà dựa vào một loại… trực giác chiến đấu thuần túy.” Trưởng lão Lạc Thiên thì thầm. “Như thể hắn có thể nhìn thấu được quy luật vận động của vạn vật.”
Thời gian khảo hạch kết thúc. Lạc Trần bước ra khỏi Mê Vụ Trận, trên tay cầm một túi chứa đầy tinh hạch. Số lượng tinh hạch của hắn không thua kém gì Lạc Phong, thậm chí còn nhiều hơn một chút. Điều đáng kinh ngạc hơn là hắn không hề bị thương, quần áo cũng không có chút bụi bẩn. Điều này cho thấy hắn đã chiến đấu một cách hoàn hảo.
Lạc Phong và Lạc Vân nhìn chằm chằm vào túi tinh hạch của Lạc Trần, vẻ mặt không thể tin được. “Sao có thể? Cái tên phế vật này… hắn đã làm gì?”
Trưởng lão Lạc Thiên nhìn Lạc Trần với một ánh mắt đầy phức tạp. Ông ta không còn coi thường hắn nữa, mà thay vào đó là sự tò mò và một chút e ngại. Vết nứt trên Linh Lực Thạch, cùng với màn trình diễn trong Mê Vụ Trận, đã cho ông ta thấy rằng Lạc Trần không còn là Lạc Trần của ngày xưa.
Lạc Trần vẫn giữ thái độ bình tĩnh, không hề kiêu ngạo vì thành tích bất ngờ của mình. Trong lòng hắn, một suy nghĩ mơ hồ hiện lên: “Đây là sự ban tặng của Thiên Đạo Nguyên Lý sao? Hay là một phần của bí mật mà mình đang mang trong người?” Hắn cảm nhận được, con đường phía trước sẽ không còn là con đường cô độc của một kẻ mồ côi, mà là một hành trình khám phá, một cuộc phiêu lưu đầy những bí ẩn đang chờ được vén màn.
Kết quả khảo hạch được công bố. Lạc Trần đứng trong top mười người xuất sắc nhất, một điều chưa từng có tiền lệ. Tin tức này nhanh chóng lan truyền khắp Lạc gia, gây chấn động không nhỏ. Từ một kẻ bị coi là phế vật, Lạc Trần bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý, của những ánh mắt tò mò, ghen ghét và cả dè chừng.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Con đường Phàm Trần vẫn còn hiểm nguy, nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ không chỉ vượt qua, mà còn vươn lên, từng bước vén màn bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi, để tìm ra chân tướng của vũ trụ này.