Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:59:35 | Lượt xem: 3

Lạc Trần bước ra khỏi Thư Các, ánh mặt trời chói chang như muốn rửa trôi bóng tối mịt mờ trong tâm trí hắn bao lâu nay. Cuốn sách cổ, với bìa da sờn cũ và những nét chữ hoa văn uốn lượn, nằm gọn trong tay, cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy trọng lượng. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là chìa khóa, là cánh cửa mở ra một thế giới mà hắn từng chỉ mơ hồ cảm nhận.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí tức linh hoạt tràn vào phổi. Khác với mọi lần, lần này, hắn không chỉ cảm thấy sự sống, mà còn như cảm nhận được một mạng lưới vô hình, một dòng chảy năng lượng phức tạp đang vận hành toàn bộ thế giới xung quanh. Đây chính là “Thiên Đạo” mà hắn mơ hồ chạm tới, không phải là một vị thần tối cao, mà là một quy luật, một trật tự ẩn sâu bên dưới mọi thứ.

Tâm trí hắn vẫn còn vang vọng những lời cuối của Lão Quản Thư, và những dòng chữ khó hiểu trong cuốn sách. “Luân Hồi… chu kỳ… vết nứt…” Những khái niệm này quá lớn lao, quá siêu việt so với một thiếu niên phàm trần như hắn. Nhưng chúng đã gieo mầm vào tâm hồn hắn một sự khao khát không thể kìm nén – khao khát tìm hiểu, khao khát vén màn bí mật.

Lạc Trần biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Thế giới phàm trần này vẫn còn đầy rẫy những kẻ thèm khát quyền lực, những âm mưu chồng chất, những cái nhìn khinh miệt. Cuộc khảo hạch gia tộc sắp tới là một ví dụ điển hình. Đó là một cánh cửa, nhưng cũng là một chiến trường, nơi hắn phải chứng minh giá trị của mình, không chỉ để sống sót mà còn để có được tài nguyên cần thiết cho hành trình “Vấn Đạo” của mình.

Hắn trở về tiểu viện của mình, căn phòng nhỏ bé đơn sơ vẫn vẹn nguyên như mọi khi. Đặt cuốn sách lên bàn đá, Lạc Trần không vội vàng mở ra ngay. Hắn cần một không gian yên tĩnh, một tâm trí thanh tịnh để tiếp thu những kiến thức mà cuốn sách này có thể mang lại. Hắn ngồi xuống, khoanh chân trên bồ đoàn, nhắm mắt lại. Linh lực trong cơ thể bắt đầu tuần hoàn, chậm rãi và ổn định. Nhưng lần này, mỗi chu kỳ vận chuyển, hắn đều cảm thấy một sự khác biệt tinh tế. Dường như linh lực của hắn đang trở nên “thông minh” hơn, tự động tìm kiếm những con đường hiệu quả hơn, hấp thụ năng lượng từ không khí với một hiệu suất cao hơn.

Đây có phải là ảnh hưởng của cuốn sách? Hay là do sự khai mở về nhận thức của hắn đối với Thiên Đạo? Lạc Trần không biết, nhưng hắn biết đây là một dấu hiệu tốt. Sự thay đổi này dù nhỏ bé, nhưng lại là một bước tiến lớn đối với một người tu luyện ở Phàm Trần cảnh như hắn.

Sau khi ổn định tâm thần, hắn mở mắt, ánh nhìn rơi vào cuốn sách cổ. Từng chút một, hắn cẩn thận mở trang đầu tiên. Không có những hoa văn phức tạp hay hình vẽ thần bí như hắn tưởng tượng. Thay vào đó, là những dòng chữ cổ kính, viết bằng một loại văn tự mà Lạc Trần chưa từng thấy bao giờ. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, khi hắn tập trung tinh thần, những ký tự đó dường như tự động giải nghĩa trong tâm trí hắn, biến thành những ngôn từ dễ hiểu.

Cuốn sách không phải là một bí kíp võ công hay một công pháp tu luyện thông thường. Nó là một bộ “Thiên Đạo Nguyên Lý”, một bản ghi chép về cách thức vận hành của vũ trụ, về sự hình thành của các cõi giới, và đặc biệt, về một “Chu Kỳ Luân Hồi” vĩ đại mà vạn vật đều phải tuân theo. Những tri thức trong đó vượt xa bất kỳ thứ gì mà Lạc gia hay bất kỳ tông môn nào ở Phàm Trần giới có thể sở hữu.

“Vạn vật đều có sinh, lão, bệnh, tử. Linh hồn bất diệt, tuần hoàn trong Luân Hồi. Nhưng Luân Hồi có vết nứt, Thiên Đạo có khiếm khuyết. Ai có thể sửa chữa, ai có thể phá vỡ xiềng xích?”

Dòng chữ này khiến Lạc Trần rùng mình. Nó xác nhận điều mà Lão Quản Thư đã nói, và cũng khẳng định những cảm nhận mơ hồ của hắn. Thiên Đạo không hoàn hảo. Luân Hồi có lỗi. Và có vẻ như, hắn được định sẵn để đóng một vai trò nào đó trong việc này.

Cuốn sách cũng đề cập đến một phương pháp tu luyện đặc biệt, không dựa vào việc hấp thụ linh khí trực tiếp mà là “cảm ngộ Thiên Địa”, hòa mình vào quy luật tự nhiên, mượn sức mạnh của chu kỳ sinh diệt để tôi luyện bản thân. Đây là một con đường hoàn toàn khác biệt so với những công pháp phổ biến trong gia tộc, vốn chỉ chú trọng vào việc tích lũy linh lực và đột phá cảnh giới một cách máy móc.

Lạc Trần bắt đầu thử nghiệm. Hắn không ngồi thiền theo cách thông thường nữa. Thay vào đó, hắn đi ra khu rừng phía sau tiểu viện, tìm một gốc cây cổ thụ lớn, tĩnh lặng cảm nhận mọi thứ xung quanh. Hắn cảm nhận sự sống của cỏ cây, sự tuần hoàn của nước trong đất, sự chuyển động của gió, sự thay đổi của ánh sáng mặt trời. Dần dần, một dòng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, mà là một dạng năng lượng nguyên thủy hơn, tinh khiết hơn, bắt đầu chảy vào cơ thể hắn. Nó không bạo liệt, không ồn ào, mà nhẹ nhàng len lỏi, từ từ cải tạo kinh mạch, gân cốt của hắn.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. Trong thời gian này, Lạc Trần gần như không ngủ, không ăn. Hắn đắm chìm hoàn toàn vào việc cảm ngộ Thiên Địa và nghiên cứu cuốn sách cổ. Cơ thể hắn không chỉ không suy yếu mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, dẻo dai hơn. Linh lực trong đan điền cũng tinh khiết hơn gấp bội. Điều quan trọng hơn, hắn cảm thấy tư duy của mình trở nên minh mẫn lạ thường, khả năng nắm bắt vấn đề cũng nhanh nhạy hơn rất nhiều.

Một buổi sáng nọ, khi Lạc Trần đang ngồi dưới gốc cây, hắn đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, tiếp theo là một luồng ký ức chớp nhoáng lướt qua. Đó là một hình ảnh mơ hồ về một thế giới khác, một bầu trời đầy sao lấp lánh, một con đường trải dài vô tận được tạo nên từ những luồng sáng rực rỡ, và một giọng nói vang vọng “Luân Hồi Điện… thất lạc…” Hình ảnh đó biến mất nhanh như khi nó xuất hiện, để lại Lạc Trần với một trái tim đập thình thịch và một cảm giác bối rối sâu sắc.

Đây có phải là những “dấu hiệu về kiếp trước” mà cuốn sách đã ám chỉ? Hay là một phần của “vận mệnh” hắn đang dần hé lộ? Hắn không rõ, nhưng sự kiện này càng củng cố niềm tin của hắn vào những gì cuốn sách cổ đã nói.

Trong thời gian này, Lạc Trần cũng không quên chuẩn bị cho cuộc khảo hạch gia tộc. Hắn luyện tập các chiêu thức cơ bản của Lạc gia một cách thuần thục, nhưng với sự hiểu biết mới về Thiên Địa, hắn đã biến đổi chúng một cách tinh tế. Mỗi chiêu thức, thay vì chỉ là sự phô diễn sức mạnh, lại trở thành một phần của dòng chảy tự nhiên, uyển chuyển và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hắn không chỉ tu luyện võ kỹ, mà còn luyện tập sự tập trung, sự cảm nhận, để có thể phát hiện những yếu điểm của đối thủ, hay những dòng chảy linh lực bất thường trong môi trường xung quanh.

Cũng trong thời gian này, hắn phải đối mặt với một vài sự “kiểm tra” nhỏ từ các huynh đệ, tỷ muội trong gia tộc. Lạc Phong, Lạc Nguyệt, những người từng khinh thường hắn, vẫn thỉnh thoảng tìm cách gây sự. Nhưng Lạc Trần không còn là thiếu niên yếu đuối năm xưa. Hắn không ra tay đáp trả một cách bạo lực, mà dùng sự khéo léo và sự hiểu biết về dòng chảy năng lượng để né tránh hoặc hóa giải đòn tấn công của họ một cách dễ dàng, khiến họ ngạc nhiên và bẽ mặt. Hắn không muốn gây chú ý quá mức, nhưng cũng không muốn bị chà đạp nữa.

“Ngươi… ngươi đã thay đổi rồi, Lạc Trần!” Lạc Nguyệt, người từng là nỗi ám ảnh của hắn, kinh ngạc thốt lên sau khi bị hắn nhẹ nhàng tránh khỏi một đòn đánh bất ngờ. Ánh mắt nàng nhìn hắn không còn là sự khinh miệt, mà là một chút dè dặt, và cả sự tò mò.

Lạc Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, quay lưng bước đi. Hắn không cần phải giải thích. Thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Ngày khảo hạch gia tộc đã đến gần. Một thông báo chính thức đã được ban ra, liệt kê các hạng mục thi đấu: kiểm tra linh lực, đối luyện võ kỹ, và một bài thi về kiến thức cơ bản về tu luyện và lịch sử gia tộc. Đây là một cơ hội để các đệ tử trẻ tuổi chứng tỏ bản thân, giành lấy tài nguyên và địa vị trong gia tộc. Đối với Lạc Trần, nó còn hơn thế nữa. Nó là bước đệm đầu tiên, là thử thách ban đầu trên con đường Vấn Đạo gian nan của hắn.

Hắn nhìn cuốn sách cổ trên bàn, nét chữ “Thiên Đạo Nguyên Lý” dường như phát ra một ánh sáng mờ ảo. Hắn đã không còn là Lạc Trần yếu đuối, mờ nhạt như bụi trần. Hắn là người mang trong mình một bí mật lớn lao, một hy vọng cho một chu kỳ mới. Cuộc khảo hạch này sẽ là nơi hắn chứng minh rằng, dù xuất phát điểm có thấp kém đến đâu, ý chí tự do và khao khát tìm kiếm chân lý có thể thay đổi vận mệnh, phá vỡ mọi xiềng xích.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi tiểu viện, hướng về phía quảng trường trung tâm của Lạc gia. Ánh mắt hắn kiên định, không hề có chút do dự hay sợ hãi. Con đường Phàm Trần vẫn còn hiểm nguy, nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ không chỉ vượt qua, mà còn vươn lên, từng bước vén màn bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi, để tìm ra chân tướng của vũ trụ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8