Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 12
Ánh trăng đã nhường chỗ cho bình minh rực rỡ, nhưng trong căn phòng giản dị của Lạc Trần, bóng tối của đêm qua vẫn còn vương vấn. Hắn thức dậy, cảm giác bàng hoàng xen lẫn hưng phấn vẫn còn nguyên vẹn. Phiến ngọc phù vẫn nằm trong lòng bàn tay, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, một lời hứa, một gánh nặng.
Lạc Trần không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu số phận bị khinh thường trong Lạc gia. Đêm qua, bức màn che phủ sự thật đã được vén lên một phần. Cái tên “Thiên Đạo Luân Hồi” vang vọng trong tâm trí, không còn là một khái niệm trừu tượng mà là một lời hiệu triệu, một sứ mệnh. Những mảnh ký ức chập chờn, những thị kiến mơ hồ về một quá khứ xa xôi, tất cả giờ đây hợp thành một bức tranh mờ ảo nhưng đầy lôi cuốn, hé lộ một con đường mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim. Quyết tâm bùng cháy trong ánh mắt. Hắn cần sức mạnh. Sức mạnh để sinh tồn trong thế giới phàm trần đầy rẫy tranh đấu này, sức mạnh để tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu của chân lý, và sức mạnh để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi hắn trên con đường Vấn Đạo Chi Lộ.
Dù tâm hồn đã vươn tới những tầng cao hơn, nhưng thể xác hắn vẫn đang ở Phàm Trần. Bước đi đầu tiên phải thật vững chắc. Lạc Trần ngồi xếp bằng trên giường, tập trung tinh thần vào việc tu luyện. Hắn vận chuyển linh khí theo “Lạc Gia Căn Quyết”, công pháp cơ bản nhất của gia tộc. Trước đây, mỗi lần tu luyện là một sự tra tấn, linh khí trong cơ thể hắn như bị kẹt lại, khó khăn lắm mới lưu chuyển được một chút. Kinh mạch yếu ớt bẩm sinh là lời nguyền khiến hắn luôn bị bỏ lại phía sau.
Nhưng hôm nay thì khác. Ngay khi hắn bắt đầu hấp thu linh khí, phiến ngọc phù trong lòng bàn tay lại rung động nhẹ. Một luồng khí tức ấm áp, thanh khiết từ ngọc phù thẩm thấu vào cơ thể hắn, hòa lẫn với linh khí bên ngoài. Linh khí dồi dào hơn, thuần khiết hơn, và quan trọng nhất là, nó dễ dàng được kinh mạch của hắn tiếp nhận. Những nút thắt tưởng chừng như vĩnh viễn trong kinh mạch Lạc Trần dần dần được nới lỏng, từng điểm tắc nghẽn được khai thông như dòng suối bị chặn nay tìm được lối thoát. Hắn cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt chỉ trong vài khắc, nhanh hơn cả một tháng tu luyện trước kia.
Cứ như vậy, hắn chìm đắm trong trạng thái tu luyện, quên đi thời gian. Linh khí cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần được tái tạo, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng chảy linh khí. “Thiếu gia Lạc Trần, đã đến giờ dùng bữa sáng rồi.” Giọng nói của quản gia Lý, người luôn giữ thái độ xa cách, thậm chí có phần khinh thường Lạc Trần vì sự yếu kém của hắn. Lạc Trần mở mắt, một tia sáng sắc bén thoáng qua. Tinh thần hắn sảng khoái, đôi mắt trong veo hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, cất phiến ngọc phù vào chiếc túi vải cũ kỹ, giấu kín bên trong áo.
Tại đại sảnh Lạc gia, không khí luôn trầm lắng, đặc biệt là quanh chỗ ngồi của Lạc Trần. Hắn là một trong những thành viên yếu kém nhất, luôn bị xếp ngồi ở một góc khuất, như một sự hiện diện không đáng kể. Hắn lặng lẽ dùng bữa, lắng nghe những câu chuyện phiếm về việc các thiếu niên khác đã đạt đến tầng cảnh giới nào, hay ai đã được ban cho những tài nguyên tu luyện quý giá. Gia tộc nhỏ bé này luôn đề cao sức mạnh và thiên phú, và Lạc Trần đã từng là hiện thân của sự thất bại.
Hôm nay, chủ đề chính xoay quanh Lạc Phong, con trai trưởng của Đại trưởng lão, người được coi là thiên tài số một của Lạc gia. Lạc Phong đã đạt đến Luyện Khí tầng năm ở tuổi mười sáu, một thành tựu đáng kinh ngạc trong thế giới phàm nhân. Lạc Trần chỉ mới Luyện Khí tầng hai, một khoảng cách xa vời vợi. Tuy nhiên, hắn không còn cảm thấy tự ti hay ghen tị. Hắn biết mình đang đi trên một con đường khác, một con đường vĩ đại hơn nhiều. Nhưng để đi xa trên con đường đó, hắn cần tài nguyên. Lạc gia Căn Quyết tuy là công pháp cơ bản, nhưng để đột phá và vươn lên, hắn cần linh thảo, đan dược, và những công pháp cao cấp hơn.
Sau bữa sáng, Lạc Trần tìm đến Thư Các của gia tộc. Nơi đây chứa đựng những công pháp, võ kỹ và kiến thức về thế giới phàm trần, từ lịch sử địa phương đến những truyền thuyết xa xôi. Hắn muốn tìm kiếm những gì có thể giúp hắn nhanh chóng mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, Thư Các cũng có phân cấp rõ ràng. Những công pháp cao cấp đều bị khóa lại, chỉ những thành viên có cống hiến hoặc thiên phú vượt trội mới được phép tiếp cận.
Hắn lướt qua những giá sách cũ kỹ, bụi bặm, nơi chứa đựng những cuốn sách mà ít ai thèm để ý. Bỗng nhiên, một cuốn sách cổ nhỏ bé nằm khuất trong một góc tối, thu hút sự chú ý của hắn một cách kỳ lạ. Cuốn sách không có tên, bìa đã ngả màu ố vàng, có vẻ đã bị lãng quên từ rất lâu, bị che khuất bởi những cuốn sách khác không quan trọng.
Lạc Trần chạm vào nó. Ngay lập tức, phiến ngọc phù trong lòng hắn lại rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết. Một luồng khí tức cổ xưa, quen thuộc nhưng cũng xa lạ lan tỏa từ cuốn sách, cộng hưởng với ngọc phù. Đây không phải là khí tức của Thiên Đạo trực tiếp, mà là một thứ gì đó liên quan mật thiết, một dấu hiệu của sự kết nối sâu xa.
Hắn cẩn thận lấy cuốn sách ra và mở nó. Bên trong không phải là công pháp tu luyện như hắn mong đợi, mà là những ghi chép lộn xộn, những bức vẽ kỳ lạ về các biểu tượng cổ xưa, và những câu chuyện truyền thuyết rời rạc. Một số đoạn mô tả về “vòng luân hồi” và “người bảo vệ đạo”, cùng với khái niệm “Thiên Vận Luân Hồi Ấn” – một loại ấn ký được cho là có thể cảm nhận được quy luật luân hồi, và những người mang ấn ký đó có thể “nhìn thấy bóng hình của kiếp trước”.
Lạc Trần đọc ngấu nghiến từng chữ, từng câu. Những thông tin này, dù mơ hồ và không đầy đủ, lại cộng hưởng một cách hoàn hảo với những gì hắn đã thấy và cảm nhận được từ phiến ngọc phù. Nó không trực tiếp ban cho hắn sức mạnh, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn, xác nhận những nghi ngờ và thị kiến của hắn. Hắn nhận ra, những giấc mơ, những mảnh ký ức chập chờn mà hắn từng cho là ảo giác, không phải là vô nghĩa. Chúng chính là những “bóng hình của kiếp trước”, những dấu hiệu của “Thiên Vận Luân Hồi Ấn” mà hắn vô tình mang trong mình. Hắn không điên. Hắn là người được chọn.
Đúng lúc Lạc Trần đang chìm đắm trong những dòng chữ cổ xưa, một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ khinh thường vang lên, phá tan sự yên tĩnh của Thư Các.
“Lạc Trần, ngươi lại ở đây lãng phí thời gian sao? Thư Các là nơi dành cho những người có chí tiến thủ, không phải nơi cho kẻ yếu đuối đọc những thứ vô bổ.”
Lạc Trần ngẩng đầu. Là Lạc Phong, cùng với hai tên tùy tùng, Lạc Long và Lạc Hổ, đứng ngay cửa. Lạc Phong nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt, như thể Lạc Trần là một vết bẩn không đáng nhìn. Khuôn mặt hắn toát lên vẻ kiêu ngạo thường thấy, tự tin vào thiên phú và địa vị của mình trong gia tộc.
“Cha ta nói,” Lạc Phong tiếp tục, giọng điệu cao ngạo, “tháng sau sẽ có một cuộc khảo hạch nhỏ trong gia tộc. Ai vượt qua sẽ được ban thưởng một viên Bách Thảo Đan và một cuốn công pháp Luyện Khí tầng trung. Ngươi, tốt nhất là đừng có mơ mộng hão huyền. Với cảnh giới của ngươi, e rằng ngay cả tư cách tham gia cũng không có.”
Bách Thảo Đan! Đó là đan dược cực kỳ quý giá đối với Luyện Khí cảnh giới, có thể giúp người tu luyện tăng tốc đột phá. Và công pháp Luyện Khí tầng trung, đó là thứ mà Lạc Trần khao khát để thoát khỏi Lạc Gia Căn Quyết tầm thường. Lạc Trần biết, đó chính là cơ hội của hắn.
“Ta có mơ mộng hay không, không liên quan đến ngươi, Lạc Phong,” Lạc Trần đáp, giọng nói bình tĩnh lạ thường, không còn sự nhút nhát hay tự ti như trước. Ánh mắt hắn kiên định, không hề né tránh ánh nhìn đầy khinh bỉ của Lạc Phong.
Lạc Phong hơi bất ngờ trước sự thay đổi của Lạc Trần. Hắn nhướng mày, một tia kinh ngạc thoáng qua, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. “Ồ? Ngươi đã có chút gan dạ rồi sao? Tốt. Ta sẽ chờ xem ngươi làm được gì trong cuộc khảo hạch đó. Đừng để ta quá thất vọng.” Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy sự chế nhạo, rồi quay lưng bỏ đi, hai tên tùy tùng đi theo sau, để lại tiếng cười nhạo báng vọng lại khắp Thư Các trống trải.
Lạc Trần không để tâm. Hắn đã tìm thấy thứ mình cần. Cuốn sách cổ này không cho hắn sức mạnh ngay lập tức, nhưng nó cho hắn tri thức, cho hắn sự xác nhận về con đường mình đang đi. “Thiên Vận Luân Hồi Ấn,” hắn thầm nhủ. Hắn phải tìm hiểu thêm về nó, về cách kích hoạt và sử dụng nó để khám phá sâu hơn về bản chất của Luân Hồi và Thiên Đạo.
Cuộc khảo hạch gia tộc là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội. Một cơ hội để có được tài nguyên quý giá, để chứng minh bản thân không chỉ với Lạc gia, mà còn với chính hắn. Hắn sẽ không để bất cứ ai cản trở hành trình Vấn Đạo của mình. Hắn sẽ không còn là bụi trần vô danh, bị số phận vùi dập.
Lạc Trần rời Thư Các, mang theo cuốn sách cổ quý giá. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi, soi rõ con đường phía trước. Con đường Phàm Trần vẫn còn nhiều chông gai, đầy rẫy những âm mưu và tranh đấu. Nhưng giờ đây, mỗi bước chân của Lạc Trần đều mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn. Hắn không còn là bụi trần vô danh. Hắn là người được chọn, người mang trong mình hy vọng của một chu kỳ mới, một người đang từng bước vén màn bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi.