Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 86
Chương 86: Thái Cổ Hồi Ức – Tàn Khúc Chiến Trường
Lăng Trần sải bước sâu hơn vào Thái Cổ Tàn Giới, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo mùi vị của bụi bặm thời gian và năng lượng hỗn loạn đã ngưng đọng hàng triệu năm. Ánh sáng xanh biếc mờ ảo không đủ xua đi vẻ u ám của những tàn tích đổ nát, nơi những ngọn núi đổ sập thành từng khối đá khổng lồ, những dòng sông cạn khô chỉ còn là khe nứt sâu hoắm, và những tòa thành vĩ đại ngày nào giờ chỉ còn là những bức tường đổ nát không còn nhận ra hình dạng.
Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ bao trùm, một sự im lặng không phải của cái chết, mà là của sự chờ đợi. Nơi đây, mọi thứ dường như đang chờ đợi một tiếng gọi, một sự thức tỉnh. Linh hồn Lăng Trần không ngừng rung động, như thể đang hòa mình vào tiếng vọng của quá khứ, những mảnh ký ức chắp vá vẫn tiếp tục tuôn về, không ngừng thúc giục hắn tìm kiếm, tìm kiếm những gì đã mất.
Đi qua một thung lũng bị xé toạc bởi vết nứt khổng lồ, Lăng Trần dừng lại trước một cảnh tượng gây chấn động. Đó là một chiến trường cổ xưa, nơi vô số binh khí đã gỉ sét, những bộ xương khổng lồ của dị thú và cả những hài cốt của Thần Ma đã hóa đá, nằm rải rác trên mặt đất. Không khí nơi đây đặc quánh sát khí và oán niệm, ngay cả sau vô vàn năm, chúng vẫn không tan biến, tạo thành một trường lực vô hình đè nén mọi sinh linh.
Giữa chiến trường hoang tàn đó, một tàn tích của một cung điện cổ xưa thu hút sự chú ý của Lăng Trần. Nó không phải là một tòa tháp cao ngất trời, mà là một phế tích nằm khuất dưới lòng đất, chỉ còn lộ ra một phần mái vòm bị vỡ nát. Một luồng khí tức quen thuộc, đầy bi thương và bất khuất, tỏa ra từ nơi đó, thu hút linh hồn hắn.
Hắn cẩn trọng tiến vào bên trong, xuyên qua những hành lang đổ nát, tránh né những cạm bẫy cổ xưa đã mục nát. Càng vào sâu, áp lực vô hình càng lớn, như thể có hàng vạn linh hồn đang gào thét. Cuối cùng, hắn đến một đại điện trung tâm, nơi từng là nơi tụ họp của những cường giả Thái Cổ. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là một đống hoang tàn, nhưng chính giữa đại điện, một bệ đá cổ xưa vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ.
Trên bệ đá, một vật thể màu xanh lục sẫm, tựa như một viên ngọc bội cổ xưa, đang phát ra ánh sáng mờ nhạt. Viên ngọc bội chỉ còn là một nửa, phần còn lại dường như đã vỡ nát từ lâu. Tuy nhiên, từ viên ngọc đó, Lăng Trần cảm nhận được một luồng sinh mệnh yếu ớt, nhưng kiên cường, và vô số ký ức đang ngủ yên.
Khi ngón tay Lăng Trần chạm vào viên ngọc bội, một luồng điện giật mạnh truyền khắp cơ thể hắn. Không phải là sự tấn công, mà là sự cộng hưởng. Viên ngọc bội rung lên dữ dội, ánh sáng xanh lục bùng lên, và vô số hình ảnh cùng âm thanh ập vào tâm trí Lăng Trần, mạnh mẽ hơn bất kỳ ký ức nào hắn từng trải qua.
Hắn thấy mình, trong một hình hài khác, cao lớn và uy nghiêm hơn, mặc giáp trụ sáng loáng, đứng trên một chiến trường rực lửa. Xung quanh hắn, vô số chiến binh Tiên Thần đang giao tranh ác liệt với những sinh vật quỷ dị, thân hình khổng lồ, tỏa ra khí tức hủy diệt. Bầu trời nứt toạc, những vì sao rơi rụng như mưa, và cả Thiên Đạo dường như đang gào thét trong đau đớn.
Một giọng nói trầm hùng vang lên bên tai hắn, giọng nói đó đầy vẻ kiên nghị nhưng cũng không giấu được sự tuyệt vọng: “Tôn Chủ! Chúng ta không thể cầm cự được nữa! Thiên Đạo đã bị vặn vẹo, Luân Hồi bị phong tỏa. Những kẻ đó… chúng quá mạnh!”
Lăng Trần quay đầu nhìn. Người nói là một nam nhân trung niên, thân hình vạm vỡ, đôi mắt rực lửa. Hắn cũng mặc giáp trụ, trên ngực có khắc hình một con hươu thần, đó là Thần Tướng Lộc Uyên, một trong những cánh tay đắc lực của hắn trong kiếp Thái Cổ. Khuôn mặt Lộc Uyên lấm lem máu và bụi bặm, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trung thành tuyệt đối.
“Không! Chúng ta chưa thua!” Lăng Trần (trong ký ức) gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, mang theo một ý chí không thể lay chuyển. “Chừng nào linh hồn chúng ta còn chưa khuất phục, chừng nào ngọn lửa hy vọng còn chưa tắt, chúng ta vẫn sẽ chiến đấu! Luân Hồi có thể bị bóp méo, nhưng ý chí của vạn linh không thể bị giam cầm! Ta sẽ… ta sẽ tìm ra cách phục hồi Thiên Đạo, tái tạo Luân Hồi!”
Hình ảnh chuyển động nhanh chóng. Lăng Trần thấy mình cùng Lộc Uyên và những chiến hữu khác lao vào những trận chiến không hồi kết. Hắn thấy những nụ cười cuối cùng, những cái ôm vội vã, những lời thề nguyền vĩnh cửu. Rồi hắn thấy Lộc Uyên, bị bao vây bởi hàng chục sinh vật quỷ dị, vẫn kiên cường chiến đấu, miệng gầm lên một tiếng không cam lòng trước khi bị một luồng năng lượng hắc ám nuốt chửng.
“Tôn Chủ… hãy nhớ… viên ngọc bội này… là chìa khóa… đến… Thiên Tôn Điện… nơi cất giữ… bí mật của… Thiên Đạo Nguyên Thủy…” Lộc Uyên thều thào, giơ cao nửa viên ngọc bội, trước khi thân thể hắn vỡ tan thành ánh sáng, một phần linh hồn hóa thành ánh sáng xanh lục bay về phía Lăng Trần.
Ký ức chợt dừng lại. Lăng Trần giật mình thoát ra khỏi dòng xoáy quá khứ, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Hắn ôm lấy nửa viên ngọc bội, cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn, sự mất mát và cả gánh nặng trách nhiệm từ kiếp trước ập đến. Nửa viên ngọc bội kia, đã được Lộc Uyên dùng tàn hồn cuối cùng của mình phong ấn vào, giờ đây đang tan chảy, hòa vào linh hồn Lăng Trần, mang theo một phần tàn hồn của Thần Tướng Lộc Uyên.
Với sự dung hợp này, một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ chảy khắp cơ thể Lăng Trần. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình tăng lên đáng kể, không chỉ là tu vi, mà là sự thấu hiểu về Đạo Pháp, về chiến tranh, về sự sống và cái chết. Hắn cảm nhận được một phần nhỏ của ý chí của Lộc Uyên, một lời thề không bao giờ khuất phục, một khát vọng được phục hưng Thiên Đạo.
Cùng với đó, những mảnh ký ức về “Thiên Tôn Điện” và “Thiên Đạo Nguyên Thủy” trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Đây không chỉ là một địa điểm, mà là một khái niệm, một nơi cất giữ chân lý tối cao của vũ trụ, nơi Thiên Đạo chưa từng bị vặn vẹo, nơi Luân Hồi vận hành theo quy luật tự nhiên nhất. Và viên ngọc bội này, hay chính xác hơn là sự dung hợp của nó vào linh hồn Lăng Trần, là chìa khóa để tiến vào đó.
Lăng Trần hít sâu một hơi, nỗi đau và sự bi ai đã qua đi, chỉ còn lại sự kiên định. Hắn giờ đây không chỉ tìm kiếm ký ức, mà là đang thu thập lại những tàn hồn, những di sản của những người đã từng chiến đấu bên cạnh hắn. Mỗi một mảnh ghép, mỗi một tàn hồn, đều là một phần của sức mạnh, một phần của quá khứ huy hoàng nhưng đầy bi tráng mà hắn cần phải tái hiện.
Hắn ngước nhìn lên trần đại điện đổ nát, xuyên qua những khe hở, thấy được bầu trời xanh biếc mờ ảo của Thái Cổ Tàn Giới. Mục tiêu giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết: tìm kiếm Thiên Tôn Điện, giải mã bí mật của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và đối mặt với những kẻ đã dám bóp méo Luân Hồi. Con đường này không chỉ là sự trả thù, mà là sự cứu rỗi cho vạn vật, cho chính bản thân hắn.
Với một quyết tâm mới, Lăng Trần rời khỏi đại điện, bước ra chiến trường cổ xưa. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự kiên nghị và một ngọn lửa rực cháy của ý chí chiến đấu. Hắn sẽ không cô độc. Những ký ức, những tàn hồn của cố nhân, đang dần thức tỉnh và sẽ đồng hành cùng hắn trên con đường tái tạo Thiên Đạo, phục hưng Luân Hồi.
Hắn tiến về phía trước, sâu hơn nữa vào Thái Cổ Tàn Giới, nơi những bí ẩn vĩ đại và những hiểm nguy khôn lường đang chờ đợi, mỗi bước chân đều là một lời thề không bao giờ khuất phục.