Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 83
Chương 83: Tiếng Vọng Cổ Thiên
Lăng Trần lao mình vào khe nứt, cảm giác đầu tiên không phải là rơi tự do, mà là một sự tan rã và tái cấu trúc đầy kỳ lạ. Không gian xung quanh hắn biến thành một dòng xoáy hỗn độn của ánh sáng và bóng tối, những mảnh vỡ thời gian dường như trôi nổi vô định, lướt qua tầm mắt hắn như những ảo ảnh chớp nhoáng. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo căng, rồi lại co rút, như thể đang trải qua hàng ngàn năm trong khoảnh khắc. Viên ngọc vẫn lơ lửng trước ngực, phát ra một thứ ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình, giúp hắn chống lại sự xé rách của không gian và thời gian hỗn loạn này.
Không biết đã trôi qua bao lâu, có thể chỉ là một hơi thở, cũng có thể là vạn cổ, dòng xoáy hỗn độn dần lắng xuống. Lăng Trần cảm thấy chân mình chạm đất. Hắn mở mắt ra, một khung cảnh hoang tàn và hùng vĩ hiện ra trước mắt.
Đây không phải là một hang động hay một bí cảnh thông thường. Đây là một thế giới bị lãng quên. Bầu trời trên cao bị bao phủ bởi một màu xám xịt vĩnh cửu, không có mặt trời, không có trăng sao, chỉ có những quầng sáng yếu ớt mờ ảo từ những tinh thể khổng lồ treo lơ lửng như những giọt nước mắt đóng băng. Mặt đất nứt nẻ, gồ ghề, trải dài đến tận chân trời là những tàn tích của các công trình kiến trúc cổ xưa, đồ sộ đến mức không tưởng. Những cột đá khổng lồ chạm khắc tinh xảo đã đổ nát, những bức tường thành cao vút giờ chỉ còn là những khối đá vụn, và những cung điện tráng lệ giờ chỉ là những đống đổ nát bị rêu phong phủ kín. Khí tức cổ xưa, nặng nề và u uất bao trùm khắp nơi, khiến cho linh lực trong cơ thể Lăng Trần cũng trở nên trì trệ.
“Đây chính là Phong Ấn Chi Địa…” Lăng Trần lẩm bẩm, giọng nói của hắn lạc đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn có cảm giác như mình đã bước vào một giấc mơ, hoặc một di tích của một kỷ nguyên đã chết từ rất lâu.
Viên ngọc trong tay hắn chợt rung nhẹ, ánh sáng xanh biếc lóe lên mạnh hơn, rồi bắn ra một tia sáng mỏng manh, dẫn lối đi về phía một ngọn núi đá sừng sững ở phía xa. Ngọn núi này không có vẻ gì đặc biệt so với những tàn tích khác, nhưng Lăng Trần cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, như một nhịp đập yếu ớt của sự sống, đang ẩn chứa sâu bên trong nó.
Hắn bắt đầu hành trình, bước chân vững chãi trên nền đất hoang tàn. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa đang thẩm thấu vào cơ thể, mang theo những mảnh ký ức vụn vặt, như những làn gió thoảng qua tâm trí. Đó là những hình ảnh mơ hồ về những trận chiến long trời lở đất, những vị thần linh đứng trên mây xanh, những lời thề non hẹn biển, và cả những tiếng kêu gào thảm thiết của sự diệt vong. Những mảnh ký ức này không rõ ràng, nhưng chúng khiến cho trái tim Lăng Trần đập nhanh hơn, một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy.
Khi đến gần ngọn núi, Lăng Trần nhận ra nó không phải là một ngọn núi tự nhiên. Đó là một bức tượng khổng lồ, điêu khắc hình một vị thần với vẻ mặt trang nghiêm, hai tay chấp lại trước ngực. Tuy nhiên, bức tượng đã bị phá hủy nặng nề, phần đầu và vai đã sụp đổ, chỉ còn lại phần thân và chân đứng vững. Trên ngực của bức tượng, nơi hai bàn tay chấp lại, có một vết nứt lớn, từ đó phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt.
Viên ngọc trong tay Lăng Trần đột nhiên nóng lên, kéo hắn đến gần vết nứt. Khi hắn chạm tay vào đó, một luồng năng lượng khổng lồ bỗng tuôn trào, hút lấy hắn vào bên trong. Một lần nữa, Lăng Trần cảm thấy mình bị kéo vào một dòng xoáy, nhưng lần này không phải là hỗn độn, mà là một dòng chảy ký ức.
Hắn thấy mình đứng trong một không gian hư vô, nơi vô số vì sao lấp lánh như những hạt bụi vàng. Trước mặt hắn, một hình ảnh khổng lồ dần hiện rõ. Đó là một vòng xoáy khổng lồ của ánh sáng và năng lượng, tựa như một bánh xe khổng lồ đang từ từ vận chuyển – Vòng Luân Hồi.
Nhưng Vòng Luân Hồi này không hoàn hảo. Ở một góc của nó, có một vết rạn nứt sâu, từ đó những luồng khí đen u ám đang không ngừng tuôn ra, vặn vẹo và bóp méo những linh hồn đang cố gắng đi qua. Lăng Trần cảm thấy một cơn đau thấu xương trong lòng ngực, như thể chính linh hồn hắn cũng đang bị ảnh hưởng bởi vết rạn đó.
Sau đó, hình ảnh thay đổi. Hắn thấy một bóng người khổng lồ, toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ, đang cố gắng dùng hai tay che chắn vết rạn nứt đó. Bóng người đó dường như đang chịu đựng một nỗi đau vô hạn, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ. Tiếng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một cảm thức trực tiếp, một nỗi tuyệt vọng và một lời cảnh báo:
“…Luân Hồi… bị bóp méo… Thiên Đạo… bị thương tổn… Kẻ phá hoại… đã xuất hiện… Tìm kiếm… Thiên Đạo Chi Tâm… Phục hồi… Chân Lý Luân Hồi…”
Hình ảnh và âm thanh mờ dần, rồi tan biến. Lăng Trần thấy mình trở lại vị trí cũ, tay vẫn đặt trên vết nứt của bức tượng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hơi thở hắn gấp gáp. Những gì hắn vừa thấy không phải là ảo ảnh, mà là một mảnh ký ức, một sự thật kinh hoàng.
Vòng Luân Hồi đã bị tổn thương. Thiên Đạo đã bị bóp méo. Và có một “kẻ phá hoại” nào đó đã gây ra tất cả. Hình ảnh bóng người khổng lồ cố gắng che chắn vết rạn nứt kia… phải chăng đó là một tiền nhân của hắn? Hay chính là hắn ở một kiếp nào đó?
Viên ngọc trong tay hắn lúc này đã mất đi ánh sáng, trở nên ấm áp và nặng trĩu. Lăng Trần cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với nó. Nó không chỉ là một vật dẫn lối, mà còn là một chìa khóa, một mảnh ghép của chân tướng.
Đột nhiên, từ sâu bên trong bức tượng, một tiếng rít ghê rợn vang lên, kéo Lăng Trần trở về thực tại. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan rộng trên bức tượng. Từ bên trong vết nứt trên ngực bức tượng, một luồng khí đen đậm đặc tuôn trào, ngưng tụ lại thành một hình thù quái dị. Đó là một sinh vật khổng lồ, thân hình làm từ khí đen, với đôi mắt đỏ rực như máu và những chiếc vuốt sắc nhọn. Nó không có hình dáng cụ thể, mà liên tục biến đổi, mang theo một luồng khí tức tử vong và oán hận nồng nặc.
“Kẻ xâm nhập! Ngươi dám đánh thức ta khỏi giấc ngủ vĩnh hằng!” Tiếng nói khàn đặc, đầy oán khí vang vọng, như hàng vạn linh hồn đang gào thét. “Ngươi đã nhìn thấy những gì không nên thấy! Ngươi phải chết!”
Lăng Trần lập tức nhận ra. Đây là những tàn dư của “Ám Chi Thiên Đạo”, hoặc những linh hồn bị bóp méo bởi vết rạn của Luân Hồi, những thứ được sinh ra từ sự mục nát của Thiên Đạo. Chúng là những kẻ bảo vệ trật tự giả tạo, hoặc đơn giản là những con quái vật bị sự thống khổ vĩnh cửu làm cho điên loạn. Chúng không cho phép bất kỳ ai chạm vào sự thật.
Không chút sợ hãi, Lăng Trần vận chuyển linh lực. Hắn đã chuẩn bị cho những thử thách như thế này. Hắn không chỉ tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ bản thân, mà còn để vén màn chân tướng. Nếu đây là một phần của sự che giấu, hắn sẽ phá vỡ nó.
Hắc khí quái vật lao đến, những chiếc vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, mang theo âm thanh chói tai. Lăng Trần không né tránh, hắn vung tay, Long Hồn Kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, phát ra tiếng kiếm ngân vang vọng khắp Phong Ấn Chi Địa.
“Ta đến đây để tìm kiếm sự thật, không phải để chết!” Lăng Trần gầm lên, ánh mắt kiên định. “Nếu ngươi là kẻ canh giữ sự giả dối, vậy ta sẽ đánh bại ngươi!”
Kiếm khí cuồn cuộn bùng nổ, mang theo sức mạnh của Long Hồn và ý chí kiên cường của Lăng Trần. Hắn lao vào trận chiến, không chỉ là vì sinh tồn, mà còn là để khẳng định quyết tâm của mình. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sự phẫn nộ trước sự bóp méo của Thiên Đạo, và khao khát cháy bỏng muốn phục hồi Luân Hồi. Trận chiến đầu tiên trong Phong Ấn Chi Địa đã bắt đầu, và nó sẽ là một thử thách nghiệt ngã cho cả cơ thể lẫn đạo tâm của Lăng Trần.
Trong sâu thẳm tâm trí, những mảnh ký ức vụn vặt về Vòng Luân Hồi bị rạn nứt, về bóng người khổng lồ che chắn, và về tiếng nói cảnh báo vẫn còn vang vọng. Chúng là gánh nặng, nhưng cũng là động lực mạnh mẽ nhất, thúc đẩy Lăng Trần tiến về phía trước, không ngừng nghỉ.