Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 78
Chương 78: Tiếng Vọng Hư Vô
Lăng Trần đứng đó, thân ảnh như hòa vào hư không, nhưng lại mang theo một trọng lượng ngàn cân, khiến cả Thiên Gia lão tổ cũng phải cúi đầu. Lời cổ huấn về “Thiên Đạo Luân Hồi” và “kẻ nghịch Thiên Đạo” vang vọng trong tâm trí vị lão tổ, cùng với cảm giác choáng ngợp trước khí tức nguyên thủy mà Lăng Trần vừa phô bày. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, thiếu niên này không phải là người phàm, cũng không đơn thuần là một thiên tài tu luyện. Hắn là một phần của đại cục, một nhân tố có thể xoay chuyển càn khôn.
Đối với Lăng Trần, khoảnh khắc đó là một sự thức tỉnh hỗn loạn. Mảnh ký ức vừa hé mở, dù chỉ là một thoáng, nhưng lại như một cánh cửa mở ra vực thẳm. “Lời nguyền cổ xưa đã giam cầm Luân Hồi… Vực Sâu Hư Vô nơi chân tướng bị che giấu…” Những từ ngữ đó không chỉ là ký ức, chúng là một gánh nặng, một lời kêu gọi từ một quá khứ bị lãng quên, một trách nhiệm không thể chối từ.
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm hải, những mảnh vụn ký ức chắp vá bắt đầu xoay chuyển, tựa như các vì sao trong một thiên hà hỗn loạn. Hắn thấy một vòng xoáy đen kịt, không phải là hư không thông thường, mà là một sự trống rỗng ăn mòn cả ánh sáng và thời gian. Đó phải chăng là “Vực Sâu Hư Vô”? Rồi lại có những sợi xích vô hình, trong suốt như không khí, nhưng lại nặng nề hơn cả núi non, trói buộc lấy một thực thể khổng lồ, phát ra ánh sáng lung linh của sự sống và cái chết – Luân Hồi. Một lời nguyền, đúng vậy, một lời nguyền đã bóp méo, giam cầm Luân Hồi, khiến nó không còn vận hành một cách tự nhiên nữa.
“Thiên Đạo Luân Hồi, vạn vật đều có số. Kẻ nghịch Thiên Đạo, tất sẽ bị đào thải.” Lời nói của Thiên Gia lão tổ lại vang lên, nhưng giờ đây, Lăng Trần lại nhìn thấy nó dưới một góc độ khác. Kẻ nghịch Thiên Đạo? Hay là kẻ muốn sửa chữa Thiên Đạo đã bị biến chất? Nếu Thiên Đạo đã không còn nguyên bản, nếu Luân Hồi đã bị giam cầm, vậy thì “nghịch” lại cái Thiên Đạo giả tạo đó, có phải là thuận theo chân lý nguyên thủy không?
“Tiền bối Thiên Gia,” Lăng Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vạn cổ, “ngài có biết gì về ‘Vực Sâu Hư Vô’ hay một ‘lời nguyền’ nào đã tác động đến Luân Hồi không?”
Thiên Gia lão tổ giật mình, run rẩy lắc đầu. “Vực Sâu Hư Vô? Lời nguyền Luân Hồi? Lão phu… lão phu chưa từng nghe qua. Những điều này… đã vượt xa phạm trù hiểu biết của phàm nhân chúng ta. Gia tộc Thiên Gia chúng ta chỉ là những kẻ canh giữ một phần nhỏ của thời gian, không dám mạo phạm đến những bí mật tối thượng của vũ trụ.” Hắn dừng lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. “Tuy nhiên… có một truyền thuyết cổ xưa, được truyền miệng trong số ít những tông môn lâu đời nhất ở Cổ Giới này. Họ nói về một ‘Kỷ Nguyên Hư Vô’, một thời đại mà Luân Hồi từng ngừng vận chuyển, và vạn vật không còn khả năng luân hồi, chỉ có thể hóa thành cát bụi. Đó là một nỗi kinh hoàng mà không ai muốn nhắc đến. Sau đó, Luân Hồi lại hoạt động trở lại, nhưng có vẻ… không còn như xưa. Nhiều người tin rằng, đó là lúc Thiên Đạo bị biến chất, và một số linh hồn vĩnh viễn bị mắc kẹt, không thể siêu thoát.”
Kỷ Nguyên Hư Vô… Một thời đại mà Luân Hồi ngừng vận chuyển. Điều đó phù hợp với ký ức về lời nguyền và Vực Sâu Hư Vô của Lăng Trần. Có lẽ, trong Kỷ Nguyên Hư Vô đó, một thế lực nào đó đã can thiệp, giam cầm Luân Hồi và biến chất Thiên Đạo. Nhưng ai? Và vì sao?
“Tiền bối Thiên Gia,” Lăng Trần nói, giọng trầm ổn, “ngài có biết những tông môn nào nắm giữ những truyền thuyết cổ xưa nhất, hoặc những nơi nào có thể cất giấu bí mật về Kỷ Nguyên Hư Vô đó không?”
Thiên Gia lão tổ suy tư. “Có một nơi, nó không phải là tông môn, mà là một di tích cổ xưa, được gọi là ‘Thư Các Vạn Pháp’. Truyền thuyết kể rằng, nó được một vị Tiên Tôn đã siêu thoát để lại, chứa đựng vô số điển tịch từ thời Thái Cổ. Tuy nhiên, nó nằm trong một bí cảnh bị phong ấn hàng vạn năm, chỉ mở ra mỗi nghìn năm một lần, và lần gần nhất nó mở ra là cách đây đã bảy trăm năm rồi. Lần kế tiếp sẽ phải chờ thêm ba trăm năm nữa.”
Ba trăm năm? Quá lâu. Lăng Trần không có thời gian để chờ đợi. Cảm giác cấp bách trong lòng hắn ngày càng lớn, như một lời thúc giục từ vận mệnh.
“Có cách nào khác để mở nó không?” Lăng Trần hỏi.
Thiên Gia lão tổ lắc đầu. “Chỉ có chìa khóa đặc biệt, hay một sức mạnh đủ để phá vỡ phong ấn của Tiên Tôn. Mà phong ấn của Tiên Tôn thì… ngay cả Tiên Vương cũng khó lòng lay chuyển.”
Lăng Trần trầm mặc. Sức mạnh đủ để phá vỡ phong ấn Tiên Tôn. Hắn hiện tại đang ở Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, tuy có thể lực chiến nghịch thiên, nhưng để đối đầu với phong ấn của Tiên Tôn thì vẫn còn một khoảng cách rất xa. Tuy nhiên, điều này cũng không làm hắn nản lòng. Mỗi khi một mảnh ký ức thức tỉnh, sức mạnh của hắn lại tăng vọt, và hắn cảm nhận được, giới hạn của hắn không nằm ở cảnh giới hiện tại.
“Thiên Gia lão tổ,” Lăng Trần nói, ánh mắt kiên định, “ta muốn biết tất cả về Thư Các Vạn Pháp, vị Tiên Tôn đã để lại nó, và bất kỳ thông tin nào liên quan đến Kỷ Nguyên Hư Vô mà ngài có thể thu thập được. Gia tộc Thiên Gia của ngài, với khả năng truy vết và thu thập thông tin, chắc chắn có thể giúp ta.”
Thiên Gia lão tổ không chút do dự. “Lão phu nguyện dốc toàn lực. Gia tộc Thiên Gia từ nay sẽ quy phục dưới trướng Lăng Trần công tử. Ngài là người duy nhất lão phu thấy có thể mang lại hy vọng cho vận mệnh đã bị định sẵn của vạn giới.” Hắn hiểu rằng, sự quy phục này không phải là sự yếu kém, mà là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Đứng về phía Lăng Trần, đứng về phía sự sửa chữa Thiên Đạo, chính là đứng về phía tương lai.
Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí Lăng Trần. “Tiền bối Thiên Gia, ngài vừa nhắc đến ‘chìa khóa’ để mở Thư Các Vạn Pháp. Chìa khóa đó là gì?”
“Chìa khóa đó là một truyền thuyết, một bí ẩn còn hơn cả bản thân Thư Các,” Thiên Gia lão tổ đáp, “người ta nói đó là ‘Linh Hồn Chi Khí’ của vị Tiên Tôn đã phong ấn nó, hoặc là một ‘Thần Vật’ nào đó có liên hệ mật thiết với Thiên Đạo nguyên thủy. Nhưng chưa từng có ai tìm thấy nó.”
“Linh Hồn Chi Khí… Thần Vật liên hệ với Thiên Đạo nguyên thủy…” Lăng Trần lẩm bẩm. Hắn nhớ lại Cửu Trọng Thiên Tháp trong thức hải của mình, và những mảnh vỡ của Thiên Đạo mà hắn đã thu thập được. Liệu có liên quan?
Quyết định đã được đưa ra. Lăng Trần cần phải tìm đến Thư Các Vạn Pháp, không chỉ để giải mã những ký ức của mình, mà còn để hiểu rõ hơn về lời nguyền đã giam cầm Luân Hồi và Vực Sâu Hư Vô. Con đường này chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Trách nhiệm của một Luân Hồi Giả, của một mảnh ghép Thiên Đạo nguyên thủy, đang đè nặng lên vai hắn.
Trước khi rời đi, Lăng Trần còn hỏi Thiên Gia lão tổ một câu cuối cùng. “Tiền bối, theo ngài, trong Cổ Giới này, còn có những thế lực nào đang ‘canh giữ’ hoặc ‘lợi dụng’ Thiên Đạo và Luân Hồi không?”
Thiên Gia lão tổ trầm ngâm hồi lâu. “Có một số tông môn cổ xưa, họ tự xưng là ‘Người Hộ Vệ Luân Hồi’, nhưng hành động của họ lại rất kỳ lạ. Họ săn lùng những linh hồn có ‘mệnh cách đặc biệt’, nói là để ‘bảo vệ trật tự’, nhưng thực chất là để giam cầm hoặc lợi dụng chúng. Đặc biệt, có một thế lực bí ẩn gọi là ‘Thiên Mệnh Điện’, họ dường như có khả năng dự đoán vận mệnh, nhưng những lời dự đoán của họ lại luôn hướng đến việc duy trì một trật tự nhất định, một trật tự có vẻ… không hề công bằng với những linh hồn có tiềm năng phá vỡ nó.”
Thiên Mệnh Điện. Người Hộ Vệ Luân Hồi. Những cái tên đó khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần. Những thế lực này, rất có thể, chính là những kẻ đang cố gắng thao túng hoặc che giấu sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi, như đã được đề cập trong La Bàn Cốt Truyện. Hắn biết, con đường phía trước không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là đối đầu với những kẻ đã biến chất Thiên Đạo, những kẻ đang lợi dụng sự giả tạo để duy trì quyền lực của mình.
Với sự giúp đỡ của Thiên Gia, Lăng Trần bắt đầu thu thập thông tin về Thư Các Vạn Pháp và các thế lực bí ẩn. Hắn cũng tiếp tục tu luyện, không ngừng củng cố căn cơ và tìm hiểu sâu hơn về những mảnh ký ức vừa thức tỉnh. Mỗi ngày trôi qua, hắn càng cảm nhận rõ hơn sự liên kết giữa mình và Luân Hồi, giữa mình và Thiên Đạo nguyên thủy. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của kiếp này, mà là một Luân Hồi Giả gánh vác vận mệnh của vạn giới. Và ở sâu trong linh hồn hắn, tiếng vọng từ “Vực Sâu Hư Vô” ngày càng rõ ràng hơn, như một lời thì thầm của chân tướng đang chờ được vén màn. Con đường đến Thư Các Vạn Pháp, cũng chính là con đường đến với sự thật cuối cùng.