Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:13:03 | Lượt xem: 4

Chương 77: Dấu Vết Cổ Xưa và Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Lăng Trần đứng thẳng, từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể hắn như đang được gột rửa bởi một dòng năng lượng nguyên thủy, thanh khiết. Đạo Chi Nguyên, sau khi được giải phóng, không tan biến mà hòa nhập vào linh hồn và thể phách của hắn, như một phần bị thiếu hụt bấy lâu nay. Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với vạn vật, với những dòng chảy năng lượng vô hình của Thiên Địa, và cả với những mảnh ký ức đang cuộn trào trong tâm trí.

Những hình ảnh chớp nhoáng của một vị Thần Tôn uy nghi, một chiến trường máu lửa nơi các vì sao rơi rụng, và một lời thề bi tráng vang vọng qua các kiếp, tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn nhưng cũng đầy hùng vĩ. Hắn không còn là thiếu niên phàm tục của ngày xưa. Hắn là Lăng Trần, kẻ mang trong mình sứ mệnh của Luân Hồi Giả, gánh trên vai gánh nặng của một Thiên Đạo đã vỡ nát.

Hắn hít sâu một hơi. Cảm giác choáng váng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự minh mẫn chưa từng có. Linh hải của hắn đã mở rộng gấp bội, vô số đạo lý cổ xưa tự động hiển hiện, không cần hắn phải cố gắng lĩnh ngộ. Thể phách hắn rắn chắc như thép, mỗi tế bào đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Quan trọng hơn, hắn cảm thấy vòng xoáy luân hồi trong đan điền đã ổn định hơn, không còn mơ hồ như trước, và hắn có thể cảm nhận được những dòng chảy nghiệp lực, nhân quả đang luân chuyển quanh mình.

“Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, mang theo chút phong trần và kiên định. Hắn biết, việc Đạo Chi Nguyên thức tỉnh không chỉ mang lại cho hắn sức mạnh và ký ức, mà còn là một lời tuyên bố ngầm với những thế lực đã thao túng Thiên Đạo. Kẻ địch sẽ nhận ra sự thay đổi này. Hắn cần phải mạnh hơn, nhanh hơn, và tìm ra chân tướng trước khi mọi chuyện quá muộn.

Rời khỏi khu vực bí ẩn nơi Đạo Chi Nguyên được tìm thấy, Lăng Trần nhận ra mình đang ở sâu trong một Cổ Giới hoang tàn, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng vạn năm trước. Những kiến trúc đá cổ kính đổ nát, những cây cổ thụ khô héo vươn cành mục ruỗng lên bầu trời xám xịt, tất cả đều toát lên một vẻ tang thương và bí ẩn. Đây là một trong vô số tiểu thế giới bị phong ấn sau một tai ương Thái Cổ, một nơi mà các tu sĩ bình thường hiếm khi dám đặt chân đến.

Hắn cần phải tìm cách rời khỏi đây và tiếp tục hành trình của mình. Mục tiêu của hắn bây giờ không chỉ là tu luyện để mạnh mẽ hơn, mà còn là tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn thiếu, những manh mối về Thiên Đạo đã bị biến đổi, và những thế lực đang âm thầm thao túng vận mệnh vạn giới.

Khi Lăng Trần đang định hướng, một luồng khí tức mạnh mẽ đột ngột ập đến từ phía tây, kéo theo tiếng xé gió và những tiếng nói lớn. Hắn lập tức ẩn mình vào sau một tảng đá đổ nát, thu liễm toàn bộ khí tức. Với những ký ức vừa được giải phóng, hắn hiểu rằng việc hành động lỗ mãng trong Cổ Giới này có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.

Một nhóm hơn mười tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, cưỡi trên những linh thú phi hành uy mãnh, lướt qua bầu trời. Đi đầu là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, thân vận trường bào thêu hình rồng bạc, khí tức quanh thân đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ cách Độ Kiếp một bước. Hắn ta là một thiên tài hiếm có trong thế hệ này.

“Thiên thiếu gia, chúng ta đã tìm kiếm hơn ba ngày rồi, liệu Cổ Thần Tàng kia có thực sự tồn tại ở đây không?” một tu sĩ phụ cận hỏi với vẻ lo lắng.

Nam tử áo rồng bạc nhếch mép cười khẩy: “Hừ, lời đồn từ tổ tiên còn có thể sai sao? Đây là một trong ba mươi sáu Cổ Giới bị phong ấn. Lần này, nếu ta tìm được Thần Cốt của Thái Cổ Thần Ma, thế lực của gia tộc chúng ta chắc chắn sẽ vượt xa Tông Môn Huyền Thiên!”

Nghe đến “Thần Cốt Thái Cổ Thần Ma” và “Tổ tiên”, Lăng Trần trong lòng khẽ động. Những từ ngữ này dường như chạm vào một dây thần kinh nào đó trong ký ức của hắn. Hắn lờ mờ cảm thấy một sự quen thuộc không rõ ràng với nam tử áo rồng bạc kia, một cảm giác khó chịu nhưng cũng pha lẫn chút hoài niệm xa xăm, như đã từng đối đầu với kẻ này trong một tiền kiếp nào đó.

Đột nhiên, nam tử áo rồng bạc ngừng lại giữa không trung, ánh mắt sắc như dao quét qua khu vực Lăng Trần đang ẩn nấp. “Kẻ nào đang rình mò? Cút ra đây!”

Lăng Trần hơi ngạc nhiên. Khí tức của hắn đã được thu liễm đến mức tối đa, ngay cả cường giả Độ Kiếp cũng khó mà phát hiện. Nhưng nam tử này lại cảm nhận được? Hắn nhíu mày, đành bước ra.

Vừa thấy Lăng Trần, nam tử áo rồng bạc cùng tùy tùng của hắn đều lộ vẻ khinh thường. Lăng Trần lúc này chỉ mới là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, dù có vẻ vững chắc nhưng vẫn kém xa Hóa Thần đỉnh phong của đối phương.

“Ồ, ta còn tưởng là một con chuột lớn nào, hóa ra chỉ là một tiểu tu sĩ Nguyên Anh. Ngươi từ đâu đến, dám ẩn nấp theo dõi hành trình của Thiên gia ta?” nam tử áo rồng bạc hất hàm, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng.

Lăng Trần ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào đối phương. Hắn không phủ nhận, cái cảm giác quen thuộc này càng lúc càng rõ ràng. Có lẽ, trong một kiếp nào đó, kẻ này từng là đối thủ của hắn, hoặc một nhân vật có liên quan mật thiết đến vận mệnh của hắn.

“Ta chỉ đi ngang qua, không có ý quấy rầy. Nếu không có việc gì, xin cáo từ,” Lăng Trần đáp, không muốn gây sự.

“Đi ngang qua? Hừ, cái Cổ Giới này bị phong ấn hàng vạn năm, nơi nào có thể ‘đi ngang qua’ dễ dàng như vậy? Ngươi chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó, hoặc là đang âm thầm theo dõi chúng ta để tranh giành cơ duyên!” nam tử áo rồng bạc cười khẩy, không tin. “Nói, ngươi đã tìm thấy gì? Mau giao ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng!”

Lăng Trần thở dài. Hắn đã cố tránh rắc rối, nhưng xem ra không được. “Ta nói rồi, ta không tìm thấy gì. Nếu ngươi không tin, tùy ngươi.”

“Không tin?” Nam tử áo rồng bạc biến sắc, vẻ kiêu ngạo biến thành sự giận dữ. “Ngươi dám chống đối Thiên gia ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Thiên Kiêu, con trai trưởng của gia chủ Thiên Gia, một trong Tứ Đại Cổ Tộc ở Tiên Vực Hạ Giới! Ngươi một tiểu tu sĩ Nguyên Anh, dám nói chuyện như vậy với ta?”

“Thiên Kiêu…” Lăng Trần lẩm bẩm cái tên. Ngay lập tức, một tia điện xẹt qua tâm trí hắn. Một hình ảnh mờ nhạt hiện lên: một thiếu niên kiêu ngạo, cũng mang tên Thiên Kiêu, từng đối đầu với hắn trong một cuộc tranh giành bảo vật ở một bí cảnh cổ xưa. Hắn nhớ lại một trận chiến khốc liệt, kết thúc bằng việc Thiên Kiêu phải thảm bại, nhưng không chết. Mảnh ký ức đó rất mơ hồ, nhưng đủ để Lăng Trần nhận ra rằng, đây không phải là lần đầu tiên hắn và kẻ này giao chiến.

Cùng lúc đó, Thiên Kiêu cũng cảm thấy một sự rùng mình kỳ lạ. Ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm của Lăng Trần khiến hắn có một cảm giác khó tả, như thể hắn đã từng thua dưới tay kẻ này trong một giấc mơ. Một nỗi sợ hãi vô cớ dấy lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị sự kiêu ngạo của hắn đè nén.

“Không cần nhiều lời với hắn, Thiên thiếu gia! Cứ phế hắn đi, rồi lục soát thân thể hắn!” một tùy tùng vội vàng nói.

Thiên Kiêu gật đầu, sát ý bùng lên. “Đã vậy, thì đừng trách ta không khách khí! Thượng!”

Hàng loạt pháp bảo bay ra, linh khí cuồn cuộn. Các tu sĩ tùy tùng cùng nhau tấn công Lăng Trần. Lăng Trần không né tránh, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng. Hắn không còn là kẻ yếu đuối phải trốn chạy. Ký ức về Đạo Chi Nguyên và sứ mệnh Luân Hồi Giả đã cho hắn một sự tự tin tuyệt đối.

“Hừ!” Lăng Trần khẽ hừ lạnh. Một luồng khí tức nguyên thủy bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, mang theo hơi thở của Thiên Đạo nguyên thủy. Các pháp bảo vừa chạm vào luồng khí tức này lập tức bị ăn mòn, mất đi linh tính, rơi lả tả xuống đất.

Các tùy tùng hoảng sợ lùi lại. Thiên Kiêu cũng trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn chưa bao giờ thấy loại năng lượng nào quỷ dị như vậy, có thể dễ dàng hóa giải công kích của cường giả Hóa Thần.

Lăng Trần không nói thêm lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay. Một luồng lực vô hình quét qua, những tu sĩ tùy tùng kia lập tức kêu lên thảm thiết, thân thể bị đánh bay xa hàng trăm trượng, đập vào những vách đá, bất tỉnh nhân sự. Họ không chết, nhưng đã bị phế đi một nửa tu vi, không còn khả năng chiến đấu.

Chỉ còn lại Thiên Kiêu đứng giữa không trung, sắc mặt tái mét. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt không phải là một tiểu tu sĩ Nguyên Anh bình thường. Hắn ta ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, một loại sức mạnh mà ngay cả gia chủ Thiên Gia cũng chưa chắc đã sở hữu.

“Ngươi… rốt cuộc là ai? Ngươi không phải là tu sĩ của Cổ Giới này!” Thiên Kiêu run rẩy hỏi.

Lăng Trần ánh mắt sâu thẳm nhìn hắn, như nhìn xuyên qua vô số kiếp Luân Hồi. “Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi chỉ cần nhớ, có những thứ không thuộc về ngươi, đừng tham lam cố chấp. Nếu không, hậu quả sẽ là điều ngươi không thể gánh vác.”

Hắn không muốn giết Thiên Kiêu. Một phần vì ký ức mơ hồ về tiền kiếp, một phần vì hắn cảm thấy việc giết kẻ này bây giờ không có ý nghĩa gì. Hắn cần tập trung vào mục tiêu lớn hơn.

Nói rồi, Lăng Trần không thèm nhìn lại Thiên Kiêu đang hóa đá. Hắn xoay người, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất vào sâu trong Cổ Giới. Hắn cần tìm kiếm một địa điểm an toàn để hấp thụ hoàn toàn Đạo Chi Nguyên, đồng thời giải mã thêm những ký ức đang cuộn trào, và tìm hiểu thêm về những thế lực cổ xưa đang ẩn mình trong các Cổ Giới này.

Thiên Kiêu đứng sững giữa không trung, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ánh mắt Lăng Trần khi nãy, cái cảm giác quen thuộc đến rợn người, và sức mạnh kinh khủng của hắn ta… tất cả khiến Thiên Kiêu chìm vào một nỗi sợ hãi sâu sắc. Hắn biết, mình vừa đối mặt với một tồn tại vượt xa mọi hiểu biết của hắn, một tồn tại có thể định đoạt vận mệnh của cả gia tộc Thiên Gia. Hắn chợt nhớ đến một lời cổ huấn trong gia tộc: “Thiên Đạo Luân Hồi, vạn vật đều có số. Kẻ nghịch Thiên Đạo, tất sẽ bị đào thải.” Lời nói của Lăng Trần vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời cảnh báo từ tận kiếp trước.

Lăng Trần giờ đây không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc nữa. Hắn là một mảnh ghép của Luân Hồi, một sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại, mang theo hơi thở của Thiên Đạo nguyên thủy. Mỗi bước đi của hắn từ nay, đều sẽ rung chuyển vận mệnh vạn giới. Và ở sâu trong linh hồn hắn, một mảnh ký ức khác vừa hé mở, về một lời nguyền cổ xưa đã giam cầm Luân Hồi và một “Vực Sâu Hư Vô” nơi chân tướng bị che giấu. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn hiểm nguy hơn rất nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8