Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:11:17 | Lượt xem: 4

Lăng Trần đứng lặng, viên Thiên Đạo Dẫn trong lòng bàn tay nặng trĩu. Không phải là sức nặng vật lý, mà là gánh nặng của vận mệnh, của những lời tiên tri bí ẩn và những ký ức đang dần thức tỉnh. Lão già đã tan biến, không để lại dấu vết, chỉ có một luồng khí tức cổ xưa còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện phi thường của ông ta. Hắn ngước nhìn ngọn núi đá khổng lồ. Nó sừng sững giữa không gian cổ giới hoang tàn, một ngọn tháp tự nhiên được kiến tạo từ những khối đá xám xịt, vươn cao chạm tới tầng mây vần vũ, nơi những tia sét xanh tím đôi khi xé toạc màn trời u ám.

Ngọn núi không chỉ đơn thuần là một kiến tạo địa chất. Lăng Trần cảm nhận được từ nó một luồng năng lượng trầm mặc, cổ kính, như thể chính nó là một sinh thể đang ngủ say qua hàng vạn năm. Viên Thiên Đạo Dẫn trong tay hắn bỗng nhiên ấm lên, một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt lan tỏa, hòa cùng nhịp đập phập phồng từ sâu thẳm trong núi. Những tiếng gọi của quá khứ mà lão già nhắc đến, giờ đây không còn là những lời thì thầm mơ hồ, mà là một sự cộng hưởng rõ ràng, kéo Lăng Trần về phía vực sâu của thời gian.

Không chần chừ, Lăng Trần bắt đầu hành trình leo núi. Mỗi bước chân của hắn đều như xuyên qua một lớp màn thời gian vô hình. Con đường mòn lẩn khuất, được tạo nên bởi vô số thế hệ đã từng đặt chân đến đây, giờ đây đã bị rêu phong và những loài thực vật kỳ dị bao phủ. Những cây cổ thụ hóa đá, cành lá khô quắt vươn ra như những ngón tay xương xẩu, tạo nên một khung cảnh hoang liêu đến rợn người. Gió thổi qua khe đá, mang theo những âm thanh như tiếng thở dài của các linh hồn, hay tiếng vọng của những trận chiến đã bị lãng quên.

Càng lên cao, áp lực vô hình càng đè nặng. Đây không phải là áp lực của trọng lực, mà là của ý chí, của những quy tắc cổ xưa. Khí tức từ viên Thiên Đạo Dẫn trở nên mạnh mẽ hơn, dẫn dắt hắn đi qua những con đường hiểm trở, những vực sâu không đáy. Đột nhiên, hắn dừng lại trước một vách đá thẳng đứng, nơi một thác nước trắng xóa tuôn chảy, tạo thành một màn sương mờ ảo. Phía sau màn nước, viên Thiên Đạo Dẫn trong tay hắn rung lên bần bật, ánh sáng xanh lam bùng lên rực rỡ.

Lăng Trần đưa tay xuyên qua màn nước. Cảm giác lạnh buốt ban đầu nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp, như thể hắn đang bước vào một thế giới khác. Màn nước không phải là nước, mà là một kết giới năng lượng được ngụy trang tinh vi. Hắn bước qua, và trước mắt hắn hiện ra một hang động khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo đến mức khó tin. Không phải là hang động tự nhiên, mà là một công trình kiến trúc vĩ đại, ẩn sâu trong lòng núi.

Bên trong hang động, không khí khô ráo và ấm áp lạ thường. Những cột đá khổng lồ, được khắc chạm hoa văn cổ xưa, chống đỡ trần hang cao vút. Ánh sáng le lói từ những tinh thể phát sáng trên vách đá chiếu rọi xuống, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Trên những bức tường đá, những bức bích họa khổng lồ mô tả một câu chuyện dài. Lăng Trần tiến lại gần, đôi mắt hắn quét qua từng chi tiết.

Những bức bích họa kể về một kỷ nguyên vàng son, nơi các vị thần và tiên nhân cùng tồn tại, nơi Thiên Đạo vận hành hài hòa và Luân Hồi luân chuyển công bằng. Rồi sau đó là những hình ảnh của một tai ương khủng khiếp: bầu trời nứt toác, các vì sao rơi rụng, những sinh linh khổng lồ giao chiến, và một thực thể bóng tối khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng ánh sáng. Thiên Đạo bị tổn thương, bị xé vụn thành vô số mảnh, và vòng Luân Hồi trở nên méo mó, bị thao túng. Có những hình ảnh mơ hồ về một vị thần tiên mang theo ánh sáng, cố gắng hàn gắn những vết nứt, nhưng cuối cùng cũng bị bóng tối nhấn chìm. Viên Thiên Đạo Dẫn trong tay Lăng Trần cộng hưởng mạnh mẽ với những hình ảnh này, như thể nó đang cố gắng tái hiện lại những khoảnh khắc bi tráng đó trong tâm trí hắn.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, những mảnh ký ức chắp vá từ kiếp trước lại ùa về. Những gương mặt quen thuộc, những trận chiến khốc liệt, và một cảm giác mất mát không thể tả. Hắn lờ mờ nhận ra rằng, vị thần tiên trong bích họa, người đã cố gắng chống lại bóng tối, có lẽ là chính hắn trong một kiếp sống nào đó.

Tiếp tục đi sâu vào trong, Lăng Trần đến một đại sảnh rộng lớn hơn. Trung tâm đại sảnh là một hồ nước trong vắt, nhưng lại phát ra một ánh sáng màu xanh lục kỳ lạ. Xung quanh hồ là những bệ đá cổ xưa, trên đó đặt những vật phẩm đã bị phong hóa theo thời gian: một thanh kiếm gãy, một chiếc nhẫn ngọc vỡ, và một sợi dây chuyền đã mục nát. Nhưng điều khiến Lăng Trần chú ý nhất là một luồng khí tức quen thuộc, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, phát ra từ một bệ đá riêng biệt nằm chếch về phía góc hồ.

Hắn tiến đến. Trên bệ đá đó, không có vật phẩm nào, chỉ có một vết lõm sâu, như thể đã từng có thứ gì đó rất quan trọng được đặt ở đó, và nó đã bị lấy đi, hoặc tan biến. Nhưng chính từ vết lõm đó, Lăng Trần cảm nhận được khí tức của Vô Trần, người bạn cũ của hắn. Đó là một luồng năng lượng độc đáo, pha trộn giữa sự thanh khiết của linh khí và một chút gì đó của sự mục nát, của sự thất vọng sâu sắc. Khí tức này không còn mạnh mẽ như khi hắn và Vô Trần cùng tu luyện, mà đã trở nên mỏng manh, tựa như một ngọn nến sắp tàn.

Một hình ảnh thoáng qua hiện lên trong tâm trí Lăng Trần: Vô Trần đứng trước hồ nước này, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng, tay ôm một vật thể phát sáng, rồi đột nhiên, một bóng đen khổng lồ từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Vô Trần. Ký ức vụt tắt, nhưng đủ để Lăng Trần biết rằng, Vô Trần đã từng ở đây, và số phận của hắn đã bị định đoạt tại chính nơi này.

Viên Thiên Đạo Dẫn trong tay Lăng Trần giờ đây không chỉ ấm, mà đã nóng rực, nó bắt đầu hút lấy luồng khí tức yếu ớt từ vết lõm trên bệ đá. Dần dần, một hình ảnh mờ ảo hiện ra trong hồ nước xanh lục: một cột sáng khổng lồ đang dần lụi tàn, và bên trong nó, một mảnh vỡ màu xanh thẫm đang trôi nổi, phát ra những gợn sóng năng lượng u uất. Đây chính là “mảnh ghép quan trọng khác của Thiên Đạo” mà lão già đã nói đến, nhưng nó không phải là một mảnh ghép hoàn chỉnh, mà là một “Tàn Khuyết Thiên Đạo Chi Nguyên”, một mảnh nguyên bản của Thiên Đạo đã bị phá vỡ và ô nhiễm.

Khi Lăng Trần đưa tay chạm vào mặt nước, muốn nắm lấy mảnh ghép đó, hồ nước đột nhiên gợn sóng dữ dội. Ánh sáng xanh lục bùng lên chói lóa, và từ sâu thẳm trong hồ, một luồng ý niệm cổ xưa trỗi dậy. Đó không phải là một sinh vật, mà là một ý chí, một linh hồn tàn dư của chính Cổ Giới này, bị ràng buộc và bảo vệ mảnh ghép Thiên Đạo. Ý chí đó mang theo nỗi đau đớn vô hạn, sự phẫn nộ chất chứa của hàng vạn năm bị phong ấn, và một tiếng gầm thét vang vọng khắp đại sảnh:

“Kẻ xâm nhập! Ngươi không xứng chạm vào vết thương của Thiên Đạo! Ngươi không thể cứu vãn được sự mục nát này!”

Cùng lúc đó, từ bốn phía đại sảnh, những bóng hình mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Chúng là những tàn hồn của các chiến binh cổ xưa, những người đã từng bảo vệ mảnh ghép Thiên Đạo này, giờ đây bị ý chí của Cổ Giới điều khiển, mang theo sát khí ngút trời, lao thẳng về phía Lăng Trần. Cuộc chiến để giành lấy “Tàn Khuyết Thiên Đạo Chi Nguyên” đã bắt đầu, và Lăng Trần biết, đây sẽ là một thử thách cam go, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và sự thấu hiểu chân lý của Luân Hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8