Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 70
Chương 70: Huyết Ấn Chi Tâm
Cơn đau đớn cuộn trào, không phải từ thể xác, mà từ tận sâu linh hồn Lăng Trần. Nó không phải là một vết thương vật lý, mà là một sự thiêu đốt âm ỉ, một ngọn lửa vô hình đang gặm nhấm từng mảnh ký ức, từng sợi thần hồn của hắn. Huyết Ấn Lam Diễm, ngọn lửa ma quái đó, giờ đây không còn chỉ là một dị tượng xa xôi. Nó đã trở thành một phần của hắn, một dấu ấn không thể chối bỏ, và mỗi nhịp đập của trái tim Lăng Trần đều cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ nó.
Ánh mắt hắn nhìn về phía ngọn lửa lam diễm đang bốc cao ngút trời, xuyên qua màn sương mù dày đặc của Cổ Giới. Nơi đây, không gian dường như bị bóp méo, thời gian chảy trôi chậm rãi một cách kỳ lạ. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không chỉ vì áp lực vô hình từ không gian, mà còn vì gánh nặng của những ký ức mơ hồ đang dần thức tỉnh. Những mảnh vỡ của một quá khứ huy hoàng, nhưng cũng đầy bi kịch, lướt qua tâm trí hắn như những bóng ma, khiến hắn vừa khao khát vừa sợ hãi.
“Một tồn tại cổ xưa, bị giam cầm bởi chính Luân Hồi…” Lăng Trần lẩm bẩm, âm thanh khàn đặc. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, như một lời nguyền, một lời giải đáp, và cũng là một câu hỏi. Luân Hồi, vốn dĩ là vòng tuần hoàn của sinh tử, sự tái sinh của vạn vật, tại sao lại có thể giam cầm một sinh linh? Điều đó chỉ có thể xảy ra nếu Luân Hồi đã bị biến chất, bị thao túng, như hắn vẫn luôn nghi ngờ.
Hắn hít một hơi thật sâu, dồn nén cơn đau đang cuộn xoáy trong linh hồn. Ngọn lửa lam diễm kia, nó không chỉ là một lời cảnh cáo, mà còn là một lời mời gọi. Một lời mời gọi đến từ một kẻ bị mắc kẹt, một tiếng kêu cứu khẩn thiết, hay một cái bẫy chết người? Lăng Trần không biết, nhưng hắn biết mình không thể lùi bước. Con đường “Cổ Giới Vấn Đạo” này đã dẫn hắn đến đây, đến tận cùng của sự thật, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi vén màn được tất cả.
Quyết tâm đã định, Lăng Trần bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều để lại một vệt sáng mờ ảo trên mặt đất cổ kính. Hắn không còn cố gắng che giấu khí tức của mình nữa. Ngọn lửa lam diễm đã tìm thấy hắn, và hắn sẽ đường hoàng đối mặt với nó. Càng tiến sâu vào trong Cổ Giới, không khí càng trở nên đặc quánh, mang theo mùi của thời gian mục nát và một năng lượng âm u, lạnh lẽo. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức cả chục người ôm không xuể, nhưng tất cả đều đã hóa đá, như những bức tượng khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn.
Dọc đường đi, Lăng Trần gặp phải vô số cấm chế và trận pháp cổ xưa. Chúng không còn hoạt động hoàn chỉnh, nhưng tàn dư của chúng vẫn đủ để gây ra phiền toái cho bất kỳ tu sĩ nào. Tuy nhiên, mỗi khi hắn đến gần một cấm chế, Huyết Ấn Lam Diễm trong linh hồn hắn lại phát ra một dao động kỳ lạ, như một chỉ dẫn vô hình, giúp hắn dễ dàng vượt qua hoặc vô hiệu hóa chúng. Có vẻ như, tồn tại bị giam cầm kia đang dẫn đường cho hắn, hoặc chính nó đã tạo ra những cấm chế này từ rất lâu về trước.
Càng đi sâu, những mảnh ký ức trong tâm trí Lăng Trần càng trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn rất chắp vá. Hắn nhìn thấy những hình ảnh thoáng qua của một thế giới rực rỡ, những vị thần tiên với pháp lực vô biên, những trận chiến long trời lở đất, và một bóng hình quen thuộc, cao lớn và uy nghiêm, đứng giữa vũ trụ bao la. Bóng hình đó, có lúc giống hắn, có lúc lại hoàn toàn xa lạ, nhưng luôn mang theo một nỗi cô đơn tột cùng. Hắn cảm nhận được sự đau khổ, sự giằng xé của một tồn tại đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên, và bị phản bội bởi chính thứ mà mình tin tưởng.
“Thiên Đạo… Luân Hồi… tất cả đều là giả dối sao?” Một giọng nói khàn khàn vang vọng trong tâm trí hắn, không phải của hắn, mà của một tồn tại khác, một tồn tại đang bị giam cầm. Giọng nói đó đầy rẫy sự căm phẫn, sự tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
Lăng Trần dừng lại trước một vực sâu hun hút. Bên dưới vực là một dòng sông dung nham đỏ rực, nhưng kỳ lạ thay, lại bốc lên những cột khói màu lam diễm. Ngọn lửa lam diễm khổng lồ mà hắn vẫn theo đuổi chính là từ sâu trong lòng vực này bốc lên, chiếu sáng cả một vùng trời âm u. Cảm giác đau đớn trong linh hồn hắn đạt đến đỉnh điểm, nhưng cùng với đó là một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ, như thể hắn đang trở về nhà sau một cuộc hành trình dài.
Trên bờ vực, một tấm bia đá cổ kính sừng sững, cao hàng trăm trượng, chìm trong ánh sáng lam diễm mờ ảo. Trên tấm bia khắc đầy những phù văn cổ xưa, mà Lăng Trần có thể nhận ra một vài nét bút quen thuộc, dường như đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của hắn. Hắn đưa tay chạm vào tấm bia, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc cánh tay, và ngay lập tức, một dòng ký ức ồ ạt tràn vào tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Hắn nhìn thấy một vị Tiên Tôn hùng mạnh, áo bào trắng như tuyết, đứng trên đỉnh núi cao nhất của Tiên Giới, tay cầm một quyền trượng phát ra ánh sáng rực rỡ. Vị Tiên Tôn đó đang tranh luận kịch liệt với một thực thể vô hình, một “Ý Chí Thiên Đạo” lạnh lẽo và vô tình. Vị Tiên Tôn ấy đã cố gắng ngăn cản “Ý Chí Thiên Đạo” thay đổi quy tắc của Luân Hồi, để ngăn chặn sự tha hóa của vạn vật. Nhưng nỗ lực của ông đã thất bại. “Ý Chí Thiên Đạo” đã giáng xuống một lời nguyền khủng khiếp, biến Tiên Tôn thành một ngọn lửa vĩnh cửu, giam cầm ông dưới đáy vực sâu nhất của Cổ Giới, biến ông thành Huyết Ấn Lam Diễm.
Vị Tiên Tôn đó, chính là kiếp trước của Lăng Trần! Và kẻ đã giam cầm ông, chính là một phần của “Thiên Đạo” đã bị biến chất, một thực thể đang thao túng Luân Hồi để đạt được mục đích đen tối của mình.
Cơn đau đớn trong linh hồn Lăng Trần không còn là nỗi đau của sự thiêu đốt, mà là nỗi đau của sự nhớ lại. Nỗi đau của sự bất lực, của sự phản bội, của sự giam cầm kéo dài hàng vạn năm. Hắn quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng chịu đựng dòng ký ức đang cuộn xoáy như sóng thần. Lam Diễm từ vực sâu bỗng bùng lên dữ dội hơn, như thể cũng đang cảm nhận được sự thức tỉnh của chủ nhân nó.
“Ngươi… cuối cùng cũng đã trở lại…” Giọng nói khàn khàn lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo sự mừng rỡ lẫn uất hận. “Ta đã chờ đợi ngươi… chờ đợi hàng vạn năm trong bóng tối… chờ đợi một tia hy vọng để phá vỡ xiềng xích này!”
Lăng Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn đã nhớ lại. Hắn là Tiên Tôn Phá Thiên, người đã từng cố gắng chống lại sự biến chất của Thiên Đạo, và đã bị giam cầm dưới hình dạng Huyết Ấn Lam Diễm. Huyết Ấn Lam Diễm không phải là một dị vật, mà là chính bản thân hắn, một phần linh hồn bị tách rời và phong ấn trong vực sâu này. Sự đau đớn mà hắn cảm nhận được, chính là sự đau đớn của chính linh hồn hắn, bị giam hãm và thiêu đốt qua hàng vạn kiếp luân hồi.
“Ngươi muốn ta làm gì?” Lăng Trần hỏi, giọng nói trầm khàn. Hắn không còn là thiếu niên Lăng Trần của thế giới phàm tục nữa. Giờ đây, hắn là Tiên Tôn Phá Thiên, với ký ức và sức mạnh đang dần thức tỉnh. Nhưng hắn cũng là Lăng Trần, người đã trải qua vô số kiếp sống, mang theo những kinh nghiệm và bài học quý giá.
“Giải phóng ta! Giải phóng chính ngươi!” Giọng nói vang vọng, tràn đầy khao khát. “Chỉ khi ngươi hoàn toàn dung hợp với ngọn lửa này, với chính bản nguyên của ngươi, ngươi mới có thể đối mặt với kẻ đã giam cầm chúng ta. Kẻ đã biến chất Thiên Đạo, đã thao túng Luân Hồi!”
Lăng Trần nhìn xuống vực sâu, nơi ngọn lửa lam diễm đang vẫy gọi. Hắn hiểu. Cuộc hành trình này không chỉ là giải mã ký ức, mà là tái hợp bản thân, tái sinh một vị Tiên Tôn đã từng chống lại cả Thiên Đạo. Nó là một cuộc chiến định mệnh, một cuộc chiến mà hắn đã bắt đầu từ hàng vạn năm trước, và giờ đây, đã đến lúc kết thúc.
Hắn đứng dậy, bước đến mép vực. Gió từ vực sâu thổi lên mang theo hơi nóng rực và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Hắn nhìn xuống ngọn lửa lam diễm đang bùng cháy dữ dội, ánh mắt kiên định. Đây là bản nguyên của hắn, là sức mạnh và cũng là xiềng xích của hắn. Để phá vỡ xiềng xích của Luân Hồi, hắn phải chấp nhận ngọn lửa này, phải hoàn toàn dung hợp với nó.
Không chút do dự, Lăng Trần nhảy xuống vực sâu. Thân ảnh hắn chìm vào biển lửa lam diễm, tạo nên một cột sáng rực rỡ xé toạc màn đêm của Cổ Giới. Cơn đau lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết, như thể hàng ngàn lưỡi dao đang xé nát linh hồn hắn. Nhưng lần này, Lăng Trần không chống cự. Hắn chấp nhận, hắn dung hợp. Hắn cảm nhận được sức mạnh cổ xưa đang chảy vào từng mạch máu, từng tế bào, từng mảnh linh hồn. Ký ức của Tiên Tôn Phá Thiên đang hòa quyện với ký ức của Lăng Trần, tạo nên một thực thể hoàn toàn mới, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.
Trong biển lửa lam diễm, một tiếng gầm thét vang vọng, không phải vì đau đớn, mà là vì sự giải thoát, vì sự tái sinh. Thiên Đạo, kẻ đã giam cầm hắn, hãy chờ đấy. Luân Hồi đã bị biến chất, hắn sẽ là người chỉnh sửa nó. Cuộc chiến vĩ đại nhất, cuộc chiến để định hình lại vận mệnh của vũ trụ, chỉ mới thực sự bắt đầu.
Trên tấm bia đá cổ kính, những phù văn lam diễm bỗng chốc bùng cháy rực rỡ, sau đó nứt vỡ thành từng mảnh, rơi xuống vực sâu, biến mất trong biển lửa. Dấu ấn cuối cùng của sự phong ấn đã bị phá vỡ. Tiên Tôn Phá Thiên đã trở lại, mang theo hình hài của Lăng Trần, và một ngọn lửa báo thù đang bùng cháy trong huyết quản. Cổ Giới sẽ không bao giờ yên bình nữa.