Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 7
Chương 7: Thức Tỉnh Linh Căn
Ánh trăng vằng vặc đêm qua dường như đã khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần một quyết tâm sắt đá. Y không còn là thiếu niên mông lung về tương lai, mà đã trở thành người mang trên vai gánh nặng của quá khứ và sự thôi thúc của vận mệnh. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Lăng Trần đã thức dậy, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết dòng năng lượng lạ lẫm đang luân chuyển trong cơ thể.
Công pháp Vô Danh mà y vô tình kích hoạt không giống bất kỳ loại công pháp nào mà y từng nghe. Nó không chỉ hấp thu linh khí trời đất, mà còn dường như hòa tan vào tâm hồn, kích thích những ký ức chôn vùi sâu thẳm. Mỗi khi y vận chuyển, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng lại dâng lên, như thể y đã từng tu luyện nó qua hàng ngàn kiếp.
Tại Thanh Mộc Phái, một tông môn nhỏ nằm ẩn mình trong thâm sơn, việc tu luyện vẫn diễn ra theo nếp cũ. Các đệ tử thường tập trung tại quảng trường để luyện công, hoặc được các trưởng lão giảng giải về các tầng cảnh giới cơ bản. Lăng Trần, với tư chất “phế vật” được định sẵn, thường bị lãng quên ở một góc khuất, tự mình tập luyện những chiêu thức kiếm pháp cơ bản mà không ai buồn để mắt tới. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Y bắt đầu cảm nhận được linh khí, không phải là những sợi mỏng manh như miêu tả trong sách vở, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, cuộn trào như thác lũ. Khi y ngồi xuống, nhắm mắt lại, chỉ trong khoảnh khắc, linh khí xung quanh dường như bị một lực hút vô hình kéo vào cơ thể y, điên cuồng tẩy rửa kinh mạch, củng cố đan điền.
Sự tiến bộ của Lăng Trần nhanh chóng một cách khó tin. Chỉ trong vài ngày, y đã đột phá từ Luyện Khí tầng một lên Luyện Khí tầng ba, một tốc độ mà ngay cả những thiên tài của Thanh Mộc Phái cũng phải mất hàng tháng, thậm chí cả năm trời. Y cố gắng che giấu sự thay đổi này, thu liễm khí tức để không gây chú ý. Tuy nhiên, một số khác biệt nhỏ vẫn khó lòng che giấu.
“Lăng Trần, ngươi sao lại đứng đó ngây người?”
Một giọng nói chói tai vang lên. Đó là Triệu Cương, một đệ tử ngoại môn lớn hơn Lăng Trần vài tuổi, nhưng lại có tu vi cao hơn nhiều, đã đạt đến Luyện Khí tầng năm. Triệu Cương vốn không ưa gì Lăng Trần vì y luôn im lặng, không giao tiếp, và đặc biệt là vẻ ngoài thư sinh, yếu ớt của Lăng Trần luôn khiến Triệu Cương khó chịu.
“Ta đang tu luyện,” Lăng Trần đáp, giọng nói bình thản. Y không muốn gây sự, nhưng cũng không muốn nhún nhường.
Triệu Cương cười khẩy, liếc nhìn Lăng Trần từ đầu đến chân. “Tu luyện? Ngươi một tên phế vật không có linh căn, tu luyện cái gì? Chẳng lẽ ngươi nghĩ mình có thể đột phá à? Ngươi nên quay về mà chăm sóc dược điền thì hơn, đó mới là nơi phù hợp với ngươi.”
Xung quanh, vài đệ tử khác cũng khúc khích cười. Ở Thanh Mộc Phái, những người không có linh căn hoặc linh căn quá yếu thường bị coi là gánh nặng, chỉ có thể làm tạp dịch hoặc chăm sóc dược điền. Lăng Trần đã quen với những lời chế giễu này, nhưng hôm nay, chúng lại mang một ý nghĩa khác. Y biết mình không còn là kẻ yếu đuối đó nữa.
“Ta có linh căn hay không, không cần Triệu sư huynh quan tâm,” Lăng Trần nói, giọng điệu vẫn giữ sự bình thản nhưng ẩn chứa một sự lạnh nhạt hiếm thấy. “Ngươi nên lo lắng cho tu vi của mình thì hơn. Không khéo, một ngày nào đó, người bị bỏ lại phía sau lại không phải là ta.”
Lời nói của Lăng Trần khiến Triệu Cương sững sờ, rồi mặt hắn đỏ bừng vì giận dữ. Chưa bao giờ tên phế vật này dám bật lại hắn. “Ngươi nói cái gì? Tên vô dụng nhà ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?”
Triệu Cương vung tay, một luồng kình khí mỏng manh mang theo sức mạnh của Luyện Khí tầng năm lao thẳng vào Lăng Trần. Đó là một đòn đánh thăm dò, nhưng cũng đủ để khiến một người bình thường gãy xương. Các đệ tử xung quanh đều hít hà, nghĩ rằng Lăng Trần sẽ phải chịu một phen đau đớn.
Nhưng Lăng Trần chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát. Luồng kình khí sượt qua vai y, đánh vào một thân cây cổ thụ phía sau, khiến vỏ cây hơi bong ra. Triệu Cương nhíu mày. Thật bất ngờ, tên phế vật này lại có thể tránh được đòn của hắn.
“Triệu sư huynh, ngươi còn muốn đánh nữa sao?” Lăng Trần hỏi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Triệu Cương. Trong khoảnh khắc đó, Triệu Cương cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè lên mình, như thể đối phương không phải là một thiếu niên, mà là một ngọn núi sừng sững.
Triệu Cương bỗng rùng mình. Ánh mắt đó… không phải là ánh mắt của một tên phế vật. Hắn cảm thấy một sự e ngại khó hiểu, nhưng lòng kiêu ngạo không cho phép hắn lùi bước. “Hừ! Ngươi tránh được một đòn thì sao? Ta xem ngươi tránh được bao nhiêu đòn!”
Hắn lại lao lên, vận dụng thân pháp và công pháp của Thanh Mộc Phái, ra đòn liên tiếp. Những chiêu thức tuy thô sơ nhưng cũng có uy lực nhất định đối với các đệ tử Luyện Khí cảnh. Nhưng Lăng Trần lại di chuyển một cách kỳ lạ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lá, mỗi cái nghiêng người đều thoát hiểm trong gang tấc. Y không hề phản công, chỉ liên tục tránh né, nhưng lại khiến Triệu Cương không thể chạm tới dù chỉ một sợi tóc.
Các đệ tử xung quanh từ ngạc nhiên đến kinh hãi. Triệu Cương là một trong những đệ tử ngoại môn có tiếng, nhưng lại không thể hạ gục được Lăng Trần, kẻ mà họ luôn coi là phế vật? Điều này quá phi lý!
Trong lúc Triệu Cương đang điên cuồng công kích, Lăng Trần bỗng cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực dâng lên từ đan điền, lan tỏa khắp kinh mạch. Một hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí y: một vị đại năng đứng trên không trung, tay vung lên, vô số tia sáng ngũ sắc bắn ra, biến hóa thành vạn vật, rồi lại thu về, hóa thành hư vô. Cảm giác đó, là khống chế, là sáng tạo, là hủy diệt!
Cùng lúc đó, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng trong tâm hải của y: “Thiên Đạo bất toàn… Luân Hồi bị giam cầm… Ngươi, là chìa khóa…”
Lăng Trần khựng lại một nhịp, ánh mắt trở nên mơ màng. Hình ảnh quá khứ như một cơn sóng thần ập đến, khiến y mất đi sự tập trung. Triệu Cương nắm lấy cơ hội, tung một cú đấm cực mạnh vào ngực Lăng Trần.
“Cẩn thận!” Một giọng nói lo lắng vang lên.
Nhưng cú đấm chưa kịp chạm vào Lăng Trần, một luồng sức mạnh vô hình bỗng bùng phát từ cơ thể y. Đó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều. Luồng sức mạnh đó bao bọc lấy Lăng Trần, khiến cú đấm của Triệu Cương không thể xuyên qua, thậm chí còn bị phản chấn ngược lại.
“A!” Triệu Cương kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại vài bước, cánh tay hắn tê dại. Hắn nhìn Lăng Trần với vẻ mặt không thể tin được.
“Ngươi… ngươi vừa làm gì?” Hắn lắp bắp, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
Lăng Trần cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Y chỉ cảm thấy một cảm giác quen thuộc, như thể cơ thể y đã tự động phản ứng. Ánh mắt y trở nên trong suốt, nhìn thẳng vào Triệu Cương, không còn sự mờ mịt của ký ức.
“Ta không làm gì cả,” Lăng Trần nói, giọng nói của y vẫn bình thản, nhưng mang theo một sự uy nghiêm khó tả. “Có lẽ, Triệu sư huynh nên quay về tu luyện thêm.”
Triệu Cương ngây người, không dám nói thêm lời nào. Hắn biết mình đã đụng phải một bức tường. Tên phế vật này, không còn là tên phế vật nữa.
Sự việc nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Mộc Phái. Lăng Trần, tên đệ tử tạp dịch bị coi là phế vật, đã đánh bại Triệu Cương, một đệ tử ngoại môn có tiếng. Mặc dù Lăng Trần không hề ra tay, nhưng sự kiện đó đã đủ để thay đổi cái nhìn của mọi người về y. Có người cho rằng y may mắn, có người lại bắt đầu suy đoán về một loại dị thể ẩn giấu.
Nhưng Lăng Trần không quan tâm đến những lời đồn đại. Điều y quan tâm là giọng nói cổ xưa trong đầu và hình ảnh chớp nhoáng về vị đại năng kia. “Thiên Đạo bất toàn… Luân Hồi bị giam cầm… Ngươi, là chìa khóa…”
Những lời đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí y. Rốt cuộc, y là ai? Và y phải làm gì với cái “chìa khóa” này? Bí ẩn về nguồn gốc của y, về Cổ Di Tích, và về những ký ức chắp vá ngày càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng đồng thời cũng phức tạp hơn.
Y biết, việc tu luyện của y không chỉ là để mạnh lên, mà còn là để tìm ra sự thật. Sức mạnh mà y đang nắm giữ, nó có liên quan gì đến “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi bị giam cầm” hay không? Và liệu y có phải là một phần của sự can thiệp đó, hay là một hy vọng để sửa chữa nó?
Đêm đó, Lăng Trần không ngủ. Y ngồi thiền, cố gắng tìm kiếm lại luồng sức mạnh vô hình đã bộc phát khi nãy. Y cảm thấy nó vẫn tồn tại, ẩn sâu trong huyết mạch, như một con rồng đang ngủ say. Đồng thời, những mảnh ký ức lại ùa về, rõ ràng hơn một chút, về một thế giới rộng lớn hơn, về những trận chiến kinh thiên động địa, và về một lời hứa… một lời hứa đã bị lãng quên từ hàng vạn năm trước.
Y không biết lời hứa đó là gì, nhưng y cảm thấy nó đang thôi thúc y, dẫn dắt y trên con đường này. Con đường của một “Thiên Mệnh Chi Khởi”, một hạt mầm vô danh mang trong mình sứ mệnh định hình lại vận mệnh vũ trụ. Lăng Trần hít thở sâu, mở mắt. Ánh mắt y giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút trầm tư. Y sẽ tìm kiếm câu trả lời. Y sẽ khám phá ra bí mật của bản thân, của Cổ Di Tích, và của những điều kỳ lạ đang xảy ra xung quanh mình.
Y biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng y đã sẵn sàng. Con đường tu tiên của y, theo một cách không ai ngờ tới, đã chính thức bắt đầu, không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì một lời hứa, một bí ẩn về Luân Hồi và Thiên Đạo đang chờ y vén màn.
Một tia sáng lóe lên trong mắt y. Y sẽ không chỉ là Lăng Trần của kiếp này, mà còn là người nối tiếp một di sản cổ xưa, một người có khả năng thay đổi cả Thiên Đạo và Luân Hồi. Hành trình thực sự, giờ đây mới bắt đầu.