Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:06:36 | Lượt xem: 4

Lăng Trần bước ra khỏi tòa tháp băng, không gian xung quanh vẫn lạnh lẽo thấu xương, nhưng không còn cái cảm giác áp bức, vặn vẹo như khi hắn còn ở sâu trong lòng cổ mộ. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lẽo chạy dọc kinh mạch, mang theo một cảm giác sảng khoái đến lạ thường. Băng Thần Chi Tâm đã hoàn toàn hòa nhập vào linh hồn hắn, không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một phần không thể tách rời, tựa như một trái tim thứ hai đập cùng nhịp với huyết mạch Luân Hồi của hắn.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cơ thể. Linh lực cuộn trào, thuần khiết và mạnh mẽ hơn gấp bội. Một lớp băng mỏng vô hình bao phủ quanh người hắn, khiến nhiệt độ xung quanh tự động hạ xuống vài độ. Điều quan trọng hơn, không phải là sức mạnh vật chất đơn thuần, mà là sự minh triết trong tâm hồn. Những ký ức chắp vá của Băng Thần Tôn Giả không còn là những mảnh vỡ rời rạc, mà đã kết nối lại thành một dòng chảy liền mạch, mặc dù vẫn còn nhiều khoảng trống cần được lấp đầy.

Lăng Trần nhắm mắt lại, một bức tranh hùng vĩ hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới cổ xưa bị nhấn chìm trong băng tuyết, những sinh linh vĩ đại bị giam cầm trong vòng Luân Hồi méo mó, và một bóng dáng cô độc đứng trên đỉnh núi băng, chống lại Thiên Đạo đã bị bẻ cong. Đó là Băng Thần Tôn Giả, với ý chí kiên cường và nỗi đau khôn nguôi. Giờ đây, nỗi đau đó, ý chí đó, đã trở thành một phần của Lăng Trần.

Cũng từ những ký ức này, Lăng Trần biết được một sự thật khủng khiếp: Cổ mộ băng này chỉ là một trong số rất nhiều “điểm nút” trong mạng lưới Luân Hồi đã bị thao túng. Có những thế lực bí ẩn, mạnh mẽ đến mức có thể can thiệp vào vận hành của Thiên Đạo, bẻ cong Luân Hồi để phục vụ mục đích riêng của chúng. Băng Thần Tôn Giả đã cố gắng phá vỡ xiềng xích, nhưng cuối cùng lại bị phong ấn, trở thành một phần của “nút thắt” này.

Mục tiêu tiếp theo của Lăng Trần đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cần tìm kiếm những điểm nút khác, thu thập các mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, và khám phá ra chân tướng của kẻ đứng sau tất cả. Ký ức của Băng Thần Tôn Giả đã chỉ dẫn hắn đến một nơi gọi là “Thương Lan Cổ Vực” – một vùng đất hoang tàn, cổ xưa, nơi được cho là chứa đựng một “Thiên Đạo Chi Mảnh” quan trọng và một điểm nút Luân Hồi khác.

Hắn thử vận dụng sức mạnh mới. Một luồng linh lực băng giá thoát ra từ lòng bàn tay, ngưng tụ thành một mũi tên băng sắc lẹm, xuyên thẳng qua một tảng đá lớn phía xa, để lại một lỗ thủng hoàn hảo. Sức mạnh này vượt xa những gì hắn từng có. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt ở thế giới phàm tục, mà là một tu sĩ chân chính, mang trong mình dòng chảy của Luân Hồi và ý chí của một vị Tôn Giả cổ xưa.

Lăng Trần bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát. Hắn rời khỏi khu vực cổ mộ băng, tiến sâu hơn vào những dãy núi hiểm trở. Bầu trời vẫn bị bao phủ bởi mây mù và tuyết, nhưng phía xa, hắn có thể thấy một vệt sáng mờ ảo, báo hiệu sự kết thúc của vùng đất cấm. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy nguy hiểm và thử thách, nhưng Lăng Trần không hề nao núng. Hắn đã chịu đựng quá nhiều, đã mất mát quá nhiều, và giờ đây, hắn có một mục đích cao cả hơn cả sự sống còn của bản thân.

Vài ngày sau, Lăng Trần đã thoát khỏi vùng đất băng giá, đặt chân đến một khu vực có khí hậu ôn hòa hơn, nơi cây cối đã bắt đầu xanh tốt trở lại. Đây là rìa của “Huyền Vũ Giới”, một tiểu thế giới tu chân nằm gần với vùng đất cấm. Tuy không phải là một trong những Tiên Vực lớn, nhưng Huyền Vũ Giới cũng có các tông môn hùng mạnh và gia tộc cổ xưa, nơi các tu sĩ từ khắp nơi tụ hội để tìm kiếm cơ duyên và sức mạnh.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Lăng Trần không hề yên bình. Vùng đất cấm quanh cổ mộ băng vốn là một khu vực hiểm địa, ít ai dám đặt chân vào, trừ những kẻ liều mạng hoặc những tông môn hùng mạnh muốn tìm kiếm bảo vật. Việc Lăng Trần xuất hiện từ đó, với khí chất khác lạ, lập tức thu hút sự chú ý.

Khi hắn đi ngang qua một thị trấn nhỏ nằm dưới chân núi, một nhóm tu sĩ vận trang phục màu xám tro, ngực thêu hình một con rắn hổ mang đang nuốt mặt trăng, bất ngờ chặn đường hắn. Nhóm này có khoảng mười người, tu vi đều ở khoảng Trúc Cơ kỳ, kẻ cầm đầu là một nam tử trung niên, ánh mắt sắc bén, trên tay cầm một thanh đại đao sáng loáng.

“Tiểu tử, ngươi từ đâu đến? Lại còn dám ngang nhiên đi ra từ vùng đất cấm?” Gã nam tử trung niên lên tiếng, giọng nói đầy vẻ hống hách. “Nhìn khí chất của ngươi, chắc hẳn đã có thu hoạch không nhỏ trong đó chứ? Ngoan ngoãn giao ra toàn bộ bảo vật, có lẽ chúng ta còn có thể tha cho ngươi một con đường sống.”

Lăng Trần dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt quét qua đám người. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để bất cứ ai cản đường. “Ta không có bảo vật gì đáng giá với các ngươi. Tránh ra.”

“Ha! Khí phách không nhỏ!” Một tên tu sĩ khác cười khẩy. “Vào được vùng đất cấm mà lại nói không có bảo vật? Ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc sao? Huynh trưởng, cứ bắt hắn lại, lục soát một phen là rõ!”

Nam tử trung niên nhếch mép cười lạnh, vẫy tay ra hiệu. Lập tức, hai tu sĩ ở phía sau xông lên, một kẻ vung kiếm, một kẻ tung chưởng, cả hai đều nhắm vào những điểm yếu trên người Lăng Trần.

Lăng Trần khẽ lắc đầu. “Không biết sống chết.”

Một luồng hàn khí cực độ bùng phát từ cơ thể hắn. Hai tu sĩ đang xông tới bỗng nhiên cảm thấy một cơn lạnh thấu xương, động tác của bọn chúng chậm lại rõ rệt. Trước khi chúng kịp phản ứng, Lăng Trần đã vung tay. Hai luồng băng tiễn vô hình bắn ra, xuyên thẳng qua vai của hai kẻ tấn công. Chúng rên lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất, vai bị đóng băng hoàn toàn, máu tươi đông cứng lại.

Cả nhóm tu sĩ còn lại sững sờ. Sức mạnh này hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của bọn chúng. Chúng không ngờ một thiếu niên thoạt nhìn có vẻ yếu ớt lại có thể dễ dàng đánh bại hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ như vậy.

“Ngươi… ngươi là ai?” Nam tử trung niên cầm đầu lắp bắp, khuôn mặt tái mét. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ từ Lăng Trần, không phải là uy áp của một tu sĩ bình thường.

“Ta là người các ngươi không nên chọc vào.” Lăng Trần đáp, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút lạnh lẽo của băng tuyết. “Nếu còn muốn sống, thì cút đi.”

Nam tử trung niên nhìn đồng bọn đang quằn quại trên đất, rồi lại nhìn Lăng Trần. Hắn nuốt nước bọt, biết rằng mình đã đá phải một khối sắt thép. “Rút! Rút lui!” Hắn hô lớn, rồi vội vàng cùng những kẻ còn lại bỏ chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Lăng Trần không đuổi theo. Hắn biết, đây chỉ là một sự cố nhỏ trên con đường dài phía trước. Sức mạnh mới của hắn đã được kiểm chứng, nhưng hắn không thể lãng phí thời gian vào những trận chiến vô nghĩa.

Khi hắn tiếp tục hành trình, đi qua một con hẻm vắng vẻ trong thị trấn, Lăng Trần bỗng cảm thấy một ánh mắt lạ lùng đang dõi theo mình. Hắn quay đầu lại, bắt gặp một bóng dáng mờ ảo. Đó là một lão nhân, thân hình gầy gò, tóc bạc trắng như tuyết, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm một cây trượng cổ xưa. Ánh mắt lão nhân sâu thẳm như biển cả, ẩn chứa vô vàn tang thương và trí tuệ.

Khi ánh mắt hai người giao nhau, Lăng Trần cảm thấy một luồng sóng chấn động nhẹ trong linh hồn. Một mảnh ký ức mơ hồ vụt qua tâm trí hắn, nhưng quá nhanh để hắn có thể nắm bắt. Là một cánh đồng hoa tím trải dài đến vô tận, là một lời hứa hẹn đã bị lãng quên, hay là một tiếng thở dài dưới ánh trăng cô độc?

Lão nhân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều hàm ý. Lão không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ một cái, rồi quay mặt đi, hòa vào bóng tối của con hẻm. Lăng Trần đứng yên tại chỗ, cảm giác khó hiểu dâng trào trong lòng.

“Đó là… ai?” Hắn tự hỏi. Một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể đã từng gặp lão nhân này từ rất lâu, rất lâu rồi, ở một kiếp sống nào đó mà hắn vẫn chưa thể nhớ lại hoàn toàn.

Cái cảm giác đó không kéo dài lâu, nhưng nó để lại một vết hằn sâu trong tâm trí Lăng Trần. Hắn biết, mình đang tiến gần hơn đến những bí mật của Luân Hồi. Mỗi bước đi, mỗi cuộc gặp gỡ, đều có thể là một mảnh ghép của bức tranh vận mệnh vĩ đại. Lão nhân kia, liệu có phải là một “cố nhân” từ kiếp trước, hay là một người gác cổng của một bí mật nào đó?

Thương Lan Cổ Vực. Cái tên này vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, kéo hắn ra khỏi suy nghĩ miên man. Đó là đích đến tiếp theo của hắn, nơi mà những ký ức của Băng Thần Tôn Giả chỉ dẫn, nơi mà một phần của Thiên Đạo bị bẻ cong đang chờ đợi. Hắn lại tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” của hắn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8