Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 59
CHƯƠNG 59: HÀN SƯƠNG BÍ ẨN
Biệt viện thanh tịnh mà Lạc Thiên Tiên Vương dẫn Lăng Trần đến ẩn mình sâu trong một khu rừng trúc bích lục, cách xa những đỉnh núi hùng vĩ, những đại điện nguy nga của Thiên Kiếm Tông. Nơi này khí tức tiên linh dồi dào, thanh khiết đến lạ thường, nhưng lại mang một vẻ tĩnh mịch, hiu quạnh như bị thời gian lãng quên. Dưới ánh trăng rằm vằng vặc, những cây trúc ngả bóng dài, tạo thành một mê cung xanh thẫm, khiến lòng người khó tránh khỏi cảm giác cô độc.
“Đây là Diệu Nguyệt Các, từ nay sẽ là nơi tu luyện và cư ngụ của ngươi,” Lạc Thiên Tiên Vương khẽ nói, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm của một vị Tiên Vương. “Thiên Kiếm Tông ta tuy rộng lớn, nhưng mỗi khu vực đều có quy tắc riêng. Ngươi cứ an tâm tu luyện, mọi nhu cầu tu sĩ sẽ có người sắp xếp. Nếu có bất kỳ điều gì cần hỏi, có thể đến Diệu Nguyệt Phong tìm ta. Tuy nhiên, trong thời gian đầu, ta khuyên ngươi nên giữ mình, tập trung củng cố tu vi.”
Lăng Trần khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng phiến đá lát, từng bức tường rêu phong của biệt viện. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, không phải là phong trần của năm tháng, mà là một sự trầm lắng, như thể nơi này đã chứng kiến vô vàn bí mật. Hắn không nói gì, chỉ cúi người hành lễ với Lạc Thiên Tiên Vương, rồi bước vào trong.
Căn phòng bài trí đơn giản nhưng tinh tế, một giường đá ngọc, một bàn trà gỗ trầm hương, và một bồ đoàn đặt giữa phòng. Linh khí tràn ngập, cuộn xoáy quanh bồ đoàn, tạo thành một vòng xoáy nhạt màu. Lăng Trần đặt Tàn Kiếm xuống bên cạnh, đưa tay chạm vào phiến đá ngọc lạnh lẽt. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng ập đến, như thể hắn đã từng sống ở một nơi tương tự, trải qua vô số đêm dài tu luyện trong sự cô độc.
Lạc Thiên Tiên Vương đứng ngoài cửa một lúc, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Lăng Trần, rồi khẽ thở dài, xoay người rời đi. Hắn biết Mộ Dung Phá Thiên đã gửi gắm một trọng trách lớn lao, và cũng tự hỏi, liệu cái tên Lăng Trần này, có thật sự là chìa khóa mở ra cánh cửa của một kỷ nguyên mới, hay là ngọn nguồn của một tai ương khác?
Bên trong Diệu Nguyệt Các, Lăng Trần khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ cơ thể, để linh khí của Tiên Vực len lỏi vào từng kinh mạch, từng tế bào. Khác với linh khí phàm giới, linh khí Tiên Vực tinh thuần hơn gấp vạn lần, mang theo một tầng ý niệm sâu xa, như những lời thì thầm của một tồn tại vĩ đại nào đó. Lăng Trần cảm thấy tu vi của mình đang được củng cố nhanh chóng, những vết nứt vô hình trong cơ thể do quá trình đột phá cưỡng ép nay cũng đang được hàn gắn.
Nhưng hắn không chỉ đơn thuần tu luyện. Ý thức hắn lan tỏa, dò xét từng ngóc ngách của biệt viện, thậm chí xuyên qua lớp vỏ bọc bằng trận pháp của rừng trúc. Hắn muốn tìm kiếm, muốn cảm nhận, muốn biết điều gì đang thực sự ẩn giấu ở đây. Những lời của Mộ Dung Phá Thiên về “Ám Chi Thiên Đạo” vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn. Nếu Thiên Đạo đã bị biến chất, thì Tiên Vực này, nơi lẽ ra phải là cội nguồn của sự thanh khiết và trật tự, liệu có phải là nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất?
Trong sâu thẳm linh hồn, những mảnh ký ức chắp vá lại hiện lên. Những hình ảnh về một chiến trường tan hoang, những vị Thần Tôn ngã xuống, một vòng xoáy khổng lồ nuốt chửng vạn vật, và một giọng nói đầy bi thương: “Luân Hồi bị giam cầm… Thiên Đạo méo mó…” Những hình ảnh đó rõ ràng hơn, sống động hơn mỗi khi hắn tiếp xúc với linh khí Tiên Vực. Như thể Tiên Vực chính là một phần của bức tranh vĩ đại đó, và linh khí của nó đang dần đánh thức những gì đã ngủ quên trong hắn.
Đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén lướt qua ý thức hắn. Không phải là sát ý, mà là một sự cảnh báo, một sự dò xét. Lăng Trần mở bừng mắt. Hắn cảm nhận được có một người đang đứng ngoài biệt viện, giữa rừng trúc. Người đó không ẩn giấu khí tức hoàn toàn, nhưng lại hòa mình vào thiên nhiên một cách hoàn hảo, như một bóng ma.
Lăng Trần đứng dậy, bước ra ngoài. Ánh trăng đổ xuống khu rừng, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo. Giữa những thân trúc cao vút, một bóng hình mảnh mai hiện ra. Đó là một nữ nhân, khoác trên mình bộ y phục trắng như tuyết, tóc đen như mực buông xõa đến eo. Dung nhan nàng bị che khuất bởi một tấm lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước ngàn năm không đáy. Trong tay nàng, một thanh kiếm băng mỏng manh đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nhưng lại không hề mang theo sát khí.
“Ngươi là Lăng Trần?” Giọng nói của nàng thanh thoát như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, như những bông tuyết đầu mùa. “Ngươi có vẻ không giống những gì ta nghe đồn.”
Lăng Trần lặng lẽ quan sát nàng. Hắn không thể cảm nhận rõ ràng cảnh giới của nàng, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây là một đối thủ mạnh mẽ, thậm chí có thể sánh ngang với các Tiên Vương. Điều đặc biệt là, đôi mắt nàng… chúng khiến Lăng Trần có cảm giác quen thuộc đến lạ. Không phải là ký ức rõ ràng, mà là một nỗi day dứt mơ hồ, như thể hắn đã từng nhìn thấy đôi mắt này trong một giấc mộng nào đó, hoặc trong một kiếp sống xa xăm.
“Ta là Lăng Trần. Ngươi là ai?” Hắn đáp, giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi hay kinh ngạc.
Nữ nhân khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn hiện sau tấm lụa mỏng càng tăng thêm vẻ bí ẩn. “Ta là Hàn Sương. Ngươi có thể gọi ta là Tiên Tử Hàn Sương. Ta đến đây… chỉ là muốn xem thử, kẻ được Tiên Vương Mộ Dung Phá Thiên đích thân dẫn về, lại còn khiến các trưởng lão Tiên Vực bàn tán không ngớt, rốt cuộc có bản lĩnh gì.”
“Ngươi muốn thử ta?” Lăng Trần hỏi thẳng, ánh mắt sắc như dao.
Hàn Sương không đáp lời, chỉ khẽ nhấc tay. Thanh kiếm băng trong tay nàng đột nhiên hóa thành hàng vạn mảnh băng nhỏ, xoáy tròn quanh nàng, rồi đột ngột lao về phía Lăng Trần với tốc độ kinh hồn. Mỗi mảnh băng đều mang theo một luồng kiếm ý sắc bén, có thể xuyên phá hư không. Đây không phải là một đòn tấn công thăm dò thông thường, mà là một đòn sát chiêu thực sự.
Lăng Trần không tránh né. Hắn biết nếu mình tránh, sẽ bị coi thường. Tàn Kiếm bất chợt rung lên trong tay hắn, một luồng kiếm khí đen kịt bùng nổ, không chứa sát ý, nhưng lại mang theo sự hủy diệt nguyên thủy. Hắn vung Tàn Kiếm, không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một nhát chém thẳng thắn, đơn giản nhưng lại bao hàm vô số đạo lý. Kiếm khí đen va chạm với hàng vạn mảnh băng, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, chấn động cả khu rừng trúc. Những thân trúc lay động dữ dội, lá trúc rụng như mưa, nhưng không một ai bị tổn hại.
Kiếm khí đen của Lăng Trần mạnh mẽ đến mức nghiền nát tất cả những mảnh băng thành hư vô, rồi tiếp tục lao về phía Hàn Sương. Nàng không chút nao núng, chỉ khẽ nhún người, thân ảnh hóa thành một làn khói trắng, nhẹ nhàng lùi lại, tránh thoát nhát kiếm sắc bén. Nàng đứng cách Lăng Trần vài trượng, đôi mắt phượng nhìn hắn với vẻ kinh ngạc rõ rệt.
“Quả nhiên không tầm thường,” nàng khẽ nói. “Ngươi có thể đỡ được Kiếm Ý Băng Phách của ta mà không hề hấn gì. Nhưng ngươi có biết, ta là ai không?”
Lăng Trần nhíu mày. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn dường như đã nghe thấy câu nói này ở đâu đó, trong một bối cảnh khác, với một giọng điệu khác. Một hình ảnh thoáng qua trong đầu hắn: một thiếu nữ mặc áo trắng, đứng trên đỉnh núi tuyết, tay cầm thanh kiếm băng, hỏi hắn câu tương tự, nhưng ánh mắt lúc đó lại tràn đầy sự ấm áp và ngưỡng mộ, chứ không phải sự lạnh lùng dò xét này.
“Ngươi… là ai?” Lăng Trần lặp lại, lần này giọng hắn mang theo một chút trầm tư, một chút hoài niệm khó hiểu.
Hàn Sương nhìn biểu cảm của hắn, đôi mắt nàng khẽ dao động. “Ta là đệ tử Thiên Kiếm Tông, là một trong Thất Tiên Tử của tông môn này. Ngươi không cần biết nhiều hơn. Nhưng nếu ngươi muốn sống sót ở Tiên Vực, tốt nhất đừng quá tin tưởng vào bất cứ điều gì ngươi nhìn thấy.”
Nói rồi, thân ảnh nàng chợt tan biến vào màn đêm, chỉ để lại một luồng khí tức lạnh lẽo phảng phất trong gió. Lăng Trần đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn về hướng nàng biến mất. “Thất Tiên Tử… Hàn Sương…” Hắn lẩm bẩm. Cái tên này, và cả đôi mắt đó, gợi lên trong hắn một nỗi băn khoăn khôn tả. Phải chăng đây là một trong những “cố nhân” từ kiếp trước mà hắn đang tìm kiếm? Nhưng nếu là cố nhân, tại sao nàng lại lạnh lùng và cảnh giác như vậy?
Hắn quay trở lại Diệu Nguyệt Các, ngồi xuống bồ đoàn một lần nữa. Mảnh ký ức vừa thoáng qua, về thiếu nữ trên đỉnh núi tuyết, cứ hiện rõ trong tâm trí hắn. Một sự kết nối vô hình, một sợi dây vô hình của luân hồi, dường như đang dần được thắt chặt. Hắn biết, Tiên Vực này không chỉ là nơi để hắn tìm kiếm sức mạnh, mà còn là nơi để hắn đối mặt với quá khứ, với những mảnh vỡ của một kiếp sống huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch. Và có lẽ, Hàn Sương Tiên Tử chỉ là khởi đầu.
“Thiên Đạo méo mó… Luân Hồi bị giam cầm…” Lăng Trần khẽ nhắm mắt, bàn tay siết chặt Tàn Kiếm. “Ta sẽ tìm ra sự thật. Bất kể ngươi là ai, Hàn Sương, hay ngươi là một phần của quá khứ ta, ta sẽ vén màn tất cả.”
Nơi rừng trúc bích lục, dưới ánh trăng bạc, một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà là một cuộc hành trình khám phá bản thân và định hình lại vận mệnh của cả vũ trụ.