Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 58
Chương 58: Thiên Kiếm Tông – Dị Tượng Luân Hồi
Dưới sự dẫn đường của ba vị đệ tử Thiên Kiếm Tông, Lăng Trần bay vút lên không trung, xuyên qua tầng mây dày đặc. Khung cảnh Tiên Vực hiện ra trước mắt hắn không khỏi khiến tâm cảnh chấn động. Nơi đây không phải là những tiểu thế giới tu chân tàn tạ hay phàm giới tầm thường mà hắn từng đặt chân đến. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi Tiên Khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù lượn lờ giữa những dãy núi hùng vĩ, những dòng sông Tiên chảy cuồn cuộn và những tòa thành lơ lửng trên không trung được chạm khắc từ ngọc thạch và vàng ròng.
Mỗi ngọn cỏ, mỗi phiến đá nơi đây dường như đều ẩn chứa một tia Đạo Vận, khiến linh hồn cảm thấy được gột rửa và thăng hoa. Các sinh linh Tiên Giới có vẻ ngoài thanh thoát, khí chất siêu phàm, và tu vi của họ hiển nhiên vượt xa những gì Lăng Trần từng thấy ở những thế giới thấp hơn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những Tiên Nhân cấp thấp cho đến Tiên Quân, Tiên Vương ẩn mình trong những ngọn núi mây phủ, toát ra khí tức uy áp ngập trời.
Tuy nhiên, trong sự hùng vĩ và tráng lệ ấy, Lăng Trần lại cảm nhận được một điều gì đó bất thường. Thiên Đạo ở Tiên Vực dường như mạnh mẽ và hoàn chỉnh hơn nhiều so với phàm giới, nhưng lại có một sự “gò bó” vô hình. Nó không giống như dòng chảy tự nhiên của vũ trụ mà hắn từng cảm nhận được trong những khoảnh khắc thức tỉnh ký ức, mà giống như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành theo một quy luật cứng nhắc, thiếu đi sự linh hoạt và sinh động. Đây chính là cái “méo mó” mà hắn đã lờ mờ nhận ra.
Ba vị đệ tử Thiên Kiếm Tông, với tu vi Tiên Nhân cảnh giới trung kỳ, dẫn Lăng Trần đi qua vô số tầng không gian, vượt qua những kết giới Tiên gia được bố trí tinh vi. Tốc độ của họ nhanh đến kinh người, nhưng Lăng Trần vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, dường như không hề cảm thấy mệt mỏi hay choáng ngợp. Điều này khiến ba người họ càng thêm kiêng kỵ.
“Thiên Kiếm Tông tọa lạc tại Thiên Kiếm Thần Sơn, là một trong Thập Đại Tiên Tông của Tiên Vực,” vị đệ tử dẫn đầu, Lý Nguyên, giới thiệu với giọng điệu kiêu hãnh. “Tông môn chúng ta đã tồn tại từ thời Thái Cổ, trải qua vô số kỷ nguyên, là nơi quy tụ của các Tiên Vương, Tiên Tôn.”
Lăng Trần khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt lướt qua những ngọn núi cao vút, những thác nước Tiên khí đổ xuống như dải ngân hà, và những kiến trúc cổ kính ẩn hiện trong mây. Thiên Kiếm Tông, quả nhiên không hổ danh là Tiên Tông đứng đầu. Hắn cảm nhận được hàng vạn luồng thần thức mạnh mẽ đang quét qua, thăm dò sự hiện diện của hắn, nhưng không ai dám hành động lỗ mãng.
Cuối cùng, họ đáp xuống một quảng trường rộng lớn được lát bằng Tiên ngọc, nằm giữa lòng Thiên Kiếm Thần Sơn. Nơi đây đã có một nhóm Tiên Nhân đang chờ sẵn. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí chất như kiếm sắc bén, ánh mắt thâm thúy như biển sao. Bên cạnh ông là hai vị Tiên Vương và vài Tiên Quân, tất cả đều mang theo vẻ nghiêm nghị, xen lẫn sự tò mò không che giấu.
“Tham kiến Đại Trưởng Lão, chư vị Trưởng Lão!” Lý Nguyên và hai đệ tử kia lập tức quỳ một gối hành lễ.
Lăng Trần đứng thẳng, không hề có ý định cúi đầu. Hắn cảm nhận được luồng khí tức của Đại Trưởng Lão kia đã đạt đến cảnh giới Tiên Tôn, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai hắn từng đối mặt. Nhưng hắn không sợ hãi, chỉ cảm thấy một sự quen thuộc mơ hồ từ khí tức đó, như thể đã từng gặp một tồn tại tương tự trong vô số kiếp Luân Hồi.
Đại Trưởng Lão Thiên Kiếm Tông, Mộ Dung Phá Thiên, ánh mắt như hai lưỡi kiếm sắc bén quét qua Lăng Trần. Ông không nói gì, chỉ đứng đó, khí thế ép người, như muốn xuyên thấu tâm can Lăng Trần.
Lăng Trần vẫn bình tĩnh, đôi mắt đen nhánh đối diện thẳng với ánh mắt của Mộ Dung Phá Thiên, không hề né tránh. Một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh mịch nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh, khẽ lan tỏa quanh hắn, đối chọi lại áp lực của Tiên Tôn.
“Quả nhiên là dị tượng Luân Hồi.” Sau một hồi lâu trầm mặc, Mộ Dung Phá Thiên mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng chuông cổ vang vọng khắp quảng trường. “Ngươi là ai? Từ đâu đến? Tại sao lại mang theo khí tức Luân Hồi Nguyên Thủy đậm đặc như vậy?”
Lăng Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Vãn bối Lăng Trần. Đến từ hạ giới. Còn về Luân Hồi Nguyên Thủy… vãn bối cũng đang muốn tìm câu trả lời.”
“Hạ giới?” Một vị Tiên Vương bên cạnh Mộ Dung Phá Thiên nhíu mày. “Không thể nào. Một kẻ từ hạ giới làm sao có thể mang theo khí tức Luân Hồi Nguyên Thủy, thậm chí còn chưa đột phá Tiên Nhân cảnh giới mà có thể vượt qua kết giới Tiên Vực mà không bị phát hiện?”
Lăng Trần không giải thích. Hắn biết những lời nói đó vô ích. Điều quan trọng là hành động và sức mạnh. Hắn không cần phải chứng minh mình là ai, chỉ cần cho họ thấy hắn không dễ bị khống chế.
Mộ Dung Phá Thiên giơ tay ra hiệu cho vị Tiên Vương im lặng. Ông nhìn Lăng Trần, ánh mắt lóe lên những tia sáng phức tạp. “Khí tức của ngươi rất đặc biệt. Nó không thuộc về bất kỳ một Tiên giới nào ta từng biết, cũng không phải là tàn dư của một Luân Hồi giả thông thường. Nó giống như… một khởi nguyên.”
Ông ta dừng lại, hít sâu một hơi. “Ngươi có biết về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ không?”
Lăng Trần hơi nhíu mày. “Vãn bối chưa từng nghe qua.”
Mộ Dung Phá Thiên nhìn hắn chằm chằm, như muốn tìm kiếm sự thật trong ánh mắt hắn. “Thiên Đạo Vết Nứt… là một sự kiện xảy ra từ rất lâu rồi, khi một phần của Thiên Đạo bị vỡ vụn, khiến Luân Hồi trở nên không hoàn chỉnh. Từ đó, Tiên Vực mất đi khả năng sinh ra các Tiên Tôn mới bằng con đường chính thống, và những Luân Hồi giả cũng dần trở nên yếu ớt, không còn khả năng thức tỉnh ký ức trọn vẹn. Ngươi… là một ngoại lệ.”
Lăng Trần trong lòng chấn động. “Thiên Đạo Vết Nứt”? Điều này khớp với những gì hắn cảm nhận được về sự “méo mó” của Thiên Đạo ở Tiên Vực. Hóa ra, việc Luân Hồi bị can thiệp, bị biến đổi không phải là suy đoán của riêng hắn, mà là một sự thật được biết đến ở cấp độ Tiên Tôn.
“Chúng ta đã theo dõi ngươi từ khi ngươi đặt chân vào Tiên Vực. Luồng khí tức cổ xưa đó đã gây ra chấn động khắp Tiên giới, khiến các Tiên Tôn khác cũng phải chú ý,” Mộ Dung Phá Thiên tiếp tục. “Một Luân Hồi giả đặc biệt như ngươi, xuất hiện vào thời điểm này, không thể không khiến chúng ta nghi ngờ.”
“Nghi ngờ điều gì?” Lăng Trần hỏi.
“Nghi ngờ ngươi có phải là chìa khóa để chữa lành Thiên Đạo Vết Nứt, hay là một tồn tại sẽ gây ra tai họa lớn hơn,” Mộ Dung Phá Thiên lạnh lùng đáp. “Hoặc có lẽ, ngươi là một quân cờ của ‘Ám Chi Thiên Đạo’.”
Ám Chi Thiên Đạo! Lăng Trần nghe thấy cái tên này, trong lòng dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu. Nó không phải là một cái tên quen thuộc, nhưng lại gợi lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một ký ức bị phong ấn sâu thẳm.
“Vãn bối đến Tiên Vực chỉ để tìm kiếm con đường chân chính, tìm hiểu về Luân Hồi và nguồn gốc của mình. Nếu Thiên Kiếm Tông có thể giúp đỡ, vãn bối xin cảm kích,” Lăng Trần nói, giọng điệu không kiêu ngạo cũng không nhún nhường. “Còn về Ám Chi Thiên Đạo, vãn bối không liên quan.”
Mộ Dung Phá Thiên trầm ngâm một lát. Ông ta không hoàn toàn tin lời Lăng Trần, nhưng cũng không thể phủ nhận sự chân thành trong ánh mắt hắn. Hơn nữa, khí tức Luân Hồi Nguyên Thủy trên người Lăng Trần quá thuần khiết, không có dấu vết của sự tà ác hay biến chất.
“Tạm thời, ngươi sẽ ở lại Thiên Kiếm Tông với tư cách là khách quý,” Mộ Dung Phá Thiên quyết định. “Chúng ta sẽ cử người giám sát, đồng thời cũng sẽ cung cấp cho ngươi những tài liệu về Thiên Đạo Vết Nứt và lịch sử Luân Hồi của Tiên Vực. Đổi lại, ngươi phải hợp tác với chúng ta trong việc nghiên cứu dị tượng Luân Hồi của ngươi.”
“Được thôi,” Lăng Trần bình thản đáp. “Nếu điều đó có thể giúp ta tìm được câu trả lời, vãn bối sẽ không từ chối.”
Hắn biết đây là một hình thức giam lỏng trá hình, nhưng cũng là một cơ hội vàng. Tiếp cận trực tiếp Thiên Kiếm Tông, khám phá những bí mật của Tiên Vực, và có thể là cả những mảnh ghép ký ức về thân phận kiếp trước của mình. Ám Chi Thiên Đạo… cái tên này đã gieo một hạt mầm nghi vấn sâu sắc trong tâm trí hắn.
Mộ Dung Phá Thiên phất tay, một vị Tiên Vương tiến lên. “Trưởng Lão Lạc Thiên sẽ sắp xếp chỗ ở và hướng dẫn ngươi.”
Lăng Trần khẽ gật đầu, theo sau Lạc Thiên Tiên Vương. Hắn biết, từ giờ trở đi, cuộc sống của hắn ở Tiên Vực sẽ không còn yên bình nữa. Hắn đã chính thức bước vào một cuộc chơi lớn, nơi những Tiên Đế, Thần Chủ và bí mật của Thiên Đạo bị méo mó đang chờ đợi.
Khi Lăng Trần rời đi, Mộ Dung Phá Thiên lại nhìn về phía chân trời, ánh mắt u trầm. “Khí tức Luân Hồi Nguyên Thủy thuần khiết đến vậy… đã bao nhiêu vạn năm rồi không xuất hiện? Liệu hắn có phải là hy vọng, hay là điềm báo cho một tai ương khác?”
Một vị Tiên Quân bên cạnh khẽ hỏi, “Đại Trưởng Lão, nếu hắn là Ám Chi Thiên Đạo…”
“Nếu hắn thật sự là Ám Chi Thiên Đạo,” Mộ Dung Phá Thiên lạnh lùng ngắt lời, “thì toàn bộ Tiên Vực này, thậm chí là cả vũ trụ, đều sẽ phải đối mặt với một kiếp nạn chưa từng có. Nhưng ta cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt từ hắn, một ý chí bất khuất không thể bị bẻ gãy. Chúng ta sẽ theo dõi, và nếu cần, sẽ không ngần ngại ra tay.”
Trong khi đó, Lăng Trần đang được Lạc Thiên Tiên Vương dẫn đến một biệt viện thanh tịnh, ẩn mình giữa rừng trúc Tiên. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi bước chân hắn đi, dường như đều đang dò xét những bí ẩn ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hùng vĩ của Thiên Kiếm Tông. Hắn biết, cuộc hành trình này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là vén màn chân tướng của một Thiên Đạo đã bị biến chất, một Luân Hồi bị giam cầm. Và có lẽ, cả thân phận thật sự của chính hắn.