Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 56
CHƯƠNG 56: TIÊN VỰC SƠ LÂM
Lăng Trần lơ lửng giữa không trung, cảm giác đau nhức từ trận chiến sinh tử vừa rồi vẫn còn quấn lấy thân thể hắn. Hắn thở dốc, từng thớ thịt, từng kinh mạch như bị xé toạc, nhưng một luồng sinh lực mạnh mẽ đến khó tin đang tuôn trào trong huyết quản, chữa lành những vết thương với tốc độ kinh người. Đây là sức mạnh của Tiên Giới, hay là sự thức tỉnh sâu hơn của huyết mạch Luân Hồi trong hắn?
Trước mắt hắn, một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ đến ngạt thở trải ra. Bầu trời không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một dải lụa ngũ sắc uốn lượn, nơi những đám mây tiên khí cuồn cuộn như những dòng sông bạc. Những ngọn núi sừng sững, cao vút chạm trời, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, trông như những cột trụ chống đỡ cả vũ trụ. Cỏ cây hoa lá nơi đây đều phát ra ánh sáng nhàn nhạt, từng chiếc lá, từng cánh hoa đều như được tẩm nhuộm linh khí, tỏa ra mùi hương thanh khiết khiến tinh thần hắn lập tức sảng khoái.
Đất dưới chân hắn là một phiến đá cổ kính, rêu phong phủ kín, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng khó tả, khiến hắn cảm thấy mình đang đứng trên một cỗ máy khổng lồ, đang vận hành theo một quy luật nào đó. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù, từng hơi thở của hắn đều như nuốt trọn vô vàn tinh hoa, khiến tu vi đang suy yếu của hắn được bổ sung nhanh chóng.
“Đây chính là Tiên Vực sao…” Lăng Trần lẩm bẩm, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc. Hắn đã từng nghe về Tiên Giới qua những truyền thuyết mơ hồ, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Mọi thứ ở đây đều vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân, một thế giới tràn ngập cơ duyên và cũng đầy rẫy hiểm nguy.
Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Lăng Trần. Không phải là nguy hiểm, mà là một sự rung động sâu thẳm, như thể có điều gì đó trong hắn đang cộng hưởng với mảnh đất này. Những mảnh ký ức chắp vá, mơ hồ về kiếp trước lại một lần nữa ùa về, nhưng vẫn chỉ là những hình ảnh vụn vặt, không rõ ràng. Hắn thấy mình đang đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống vạn vật, sau đó là một ánh sáng chói lòa, và rồi… sự trống rỗng.
Cảm giác này khiến hắn hơi choáng váng. Hắn biết, Tiên Vực này chắc chắn có liên quan mật thiết đến thân phận và quá khứ của hắn. Nhưng trước mắt, điều quan trọng nhất là phải hồi phục sức lực.
Hắn hạ xuống một vách đá cheo leo, tìm một hang động nhỏ khuất tầm mắt để ẩn mình. Vừa đặt chân xuống, hắn đã cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ mặt đất, như thể nơi đây có một trọng lực lớn hơn rất nhiều so với thế giới phàm tục. Điều này giải thích tại sao hắn lại lơ lửng một cách khó khăn. Hắn nhanh chóng ngồi xuống, vận chuyển công pháp Cổ Thần Quyết, hấp thu linh khí xung quanh để chữa thương và khôi phục Tiên Nguyên đang cạn kiệt.
Khi Tiên Nguyên dần được bổ sung, Lăng Trần cảm thấy cơ thể mình như được gột rửa, sức mạnh tăng lên đáng kể. Hắn không còn là phàm nhân nữa, hắn đã bước vào cảnh giới của Tiên nhân. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một điều kỳ lạ. Linh khí Tiên Vực tuy nồng đậm, nhưng lại mang một chút gì đó “méo mó”, không thuần khiết như hắn vẫn tưởng. Nó giống như một dòng sông bị nhiễm bẩn nhẹ, vẫn hùng vĩ nhưng ẩn chứa một sự bất thường. Điều này khiến hắn nhớ đến những gợi ý về “Thiên Đạo không hoàn hảo” mà hắn từng cảm nhận được ở thế giới phàm tục.
Trong lúc Lăng Trần đang chìm đắm vào việc hồi phục, một làn sóng thần thức quét qua khu vực hắn ẩn nấp. Lăng Trần lập tức giật mình, ý thức cảnh giác tăng cao. Hắn đã cố gắng che giấu khí tức, nhưng dường như vẫn không thể thoát khỏi sự chú ý của những tồn tại ở nơi này.
“Có kẻ nào đó!” Một giọng nói thô bạo vang lên từ bên ngoài hang động. “Khí tức lạ lùng. Không phải Tiên tộc ta!”
Lăng Trần nhíu mày. Hắn không ngờ mình lại bị phát hiện nhanh đến vậy. Hắn biết, thân phận “Luân Hồi Giả” của hắn có thể phát ra một loại khí tức đặc biệt, nhưng hắn không nghĩ nó lại rõ ràng đến thế. Hắn đứng dậy, Tiên Nguyên trong cơ thể vận chuyển, sẵn sàng đối phó.
Ba bóng người từ từ xuất hiện trước cửa hang. Họ đều mặc chiến giáp màu xanh lục, trên vai đeo phù hiệu hình một thanh kiếm vắt ngang qua mây, ánh mắt sắc bén, trên người tỏa ra khí tức của Tiên nhân cảnh giới Địa Tiên. Đối với Lăng Trần, một người vừa mới đột phá, ba Địa Tiên này không hề yếu.
“Ngươi là ai? Tại sao lại đột nhập vào cấm địa của Thiên Kiếm Tông ta?” Một tên Địa Tiên cao lớn, cầm đầu, gằn giọng hỏi. Ánh mắt hắn đầy vẻ nghi ngờ và khinh thường khi nhìn thấy Lăng Trần chỉ là một Tiên nhân sơ cấp.
Lăng Trần hơi ngạc nhiên. Hắn vừa đặt chân đến Tiên Vực đã vô tình lạc vào cấm địa của một tông môn? Quả nhiên không dễ dàng gì. Hắn bình tĩnh đáp: “Ta chỉ là một người qua đường, vô tình lạc vào đây. Không có ý mạo phạm.”
Tên Địa Tiên cười khẩy: “Vô tình lạc vào? Ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc sao? Cấm địa Thiên Kiếm Tông được bao bọc bởi trận pháp cổ xưa, ngay cả Tiên nhân cảnh giới Thiên Tiên cũng khó lòng đột nhập mà không gây động tĩnh. Ngươi một tên Tiên nhân sơ cấp, lại có thể xuất hiện từ hư không, còn mang theo khí tức hỗn tạp đến vậy. Ngươi đến từ hạ giới?”
Ánh mắt Lăng Trần lóe lên. Hắn không ngờ đối phương lại nhạy bén đến vậy, nhận ra thân phận của hắn. “Ta đến từ đâu không liên quan đến các ngươi. Ta sẽ rời đi ngay.”
“Rời đi?” Tên Địa Tiên cười lớn, hai tên đồng bọn của hắn cũng cười theo. “Ngươi nghĩ Tiên Vực này là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Một kẻ hạ giới đột nhập vào Tiên Vực, còn mang theo khí tức Luân Hồi cổ quái đó, chắc chắn có mục đích. Mau giao ra pháp bảo đưa ngươi lên đây, và khai báo hết mọi chuyện, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”
Khí tức Luân Hồi cổ quái? Lăng Trần ngạc nhiên. Dường như dấu ấn của “Luân Hồi Giả” trên người hắn không chỉ gây chấn động mà còn bị nhận ra một cách rõ ràng bởi những Tiên nhân ở đây. Điều này khiến hắn nhận ra tầm quan trọng của thân phận này ở Tiên Vực.
“Ta không có pháp bảo nào cả. Và ta cũng không có gì để khai báo.” Lăng Trần lạnh giọng nói. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để mình bị khinh thường và bắt nạt.
“Cứng đầu!” Tên Địa Tiên dẫn đầu hừ lạnh. “Vậy thì đừng trách bọn ta ra tay. Bắt lấy hắn! Mang về tông môn thẩm vấn!”
Ngay lập tức, ba tên Địa Tiên lao tới. Chúng không dùng toàn lực, chỉ muốn bắt sống Lăng Trần, nhưng chiêu thức vẫn vô cùng sắc bén và mạnh mẽ, mang theo sức nặng của Tiên Nguyên thuần túy.
Lăng Trần khẽ nhíu mày. Hắn vừa mới hồi phục được một chút, nhưng đối phó với ba Địa Tiên cùng lúc vẫn là một thử thách. Hắn vận chuyển Cổ Thần Quyết, thân pháp linh hoạt né tránh đòn tấn công của đối phương. Tay hắn lướt đi, một đạo chưởng phong mang theo Tiên Nguyên bùng nổ, đánh bật một tên Địa Tiên ra xa.
“Hửm? Khí tức Tiên Nguyên của ngươi… thật kỳ lạ!” Tên Địa Tiên bị đánh bật lùi lại, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc. “Không phải Tiên Nguyên bình thường. Dường như ẩn chứa một sức mạnh nguyên thủy nào đó.”
Lời này càng khiến hai tên Địa Tiên còn lại cảnh giác hơn. Chúng không ngờ một Tiên nhân sơ cấp lại có thể đánh bật được đồng bọn của mình. Chúng lập tức thay đổi chiến thuật, phối hợp chặt chẽ hơn, tạo thành một vòng vây, không cho Lăng Trần có cơ hội thoát ra.
Lăng Trần thở hắt ra. Hắn biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Hắn cần phải thoát khỏi đây càng sớm càng tốt để tìm hiểu thêm về Tiên Vực và hồi phục hoàn toàn. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những mảnh ký ức về một loại thần thông cổ xưa mà hắn từng mơ hồ thấy. Đó là một chiêu thức liên quan đến không gian, một loại độn pháp mà hắn chưa từng thực sự sử dụng.
Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy của hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Các ngươi muốn bắt ta? E là chưa đủ tư cách!”
Hắn quát lớn, Tiên Nguyên trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một luồng sóng xung kích đẩy lùi ba tên Địa Tiên. Cùng lúc đó, dưới chân hắn xuất hiện một vòng xoáy nhỏ, không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đây là lần đầu tiên hắn thử nghiệm loại thần thông này, không chắc chắn có thành công hay không.
“Cái gì?” Ba tên Địa Tiên kinh hãi. Chúng chưa từng thấy chiêu thức nào kỳ lạ như vậy. Vòng xoáy dưới chân Lăng Trần càng lúc càng lớn, nuốt chửng thân ảnh hắn vào trong.
“Ngăn hắn lại!” Tên cầm đầu hét lên, vung kiếm chém tới, nhưng đã quá muộn. Khi lưỡi kiếm chạm tới, Lăng Trần đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vòng xoáy không gian đang dần khép lại.
Ba tên Địa Tiên đứng sững sờ, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lăng Trần vừa biến mất. “Hắn… hắn dùng thần thông không gian để trốn thoát?”
“Một tên Tiên nhân sơ cấp lại có thể nắm giữ thần thông không gian cổ xưa như vậy? Tuyệt đối không phải người bình thường!”
Tên cầm đầu siết chặt kiếm trong tay, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Khí tức Luân Hồi, lại thêm thần thông không gian. Chuyện này phải bẩm báo lên tông chủ ngay lập tức. Ta e rằng, sự xuất hiện của kẻ này sẽ gây chấn động lớn cho Tiên Vực!”
…
Lăng Trần xuất hiện trở lại trong một khu rừng rậm rạp khác, cách xa hang động cũ hàng ngàn dặm. Hắn thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Chiêu thần thông không gian vừa rồi đã tiêu hao gần hết Tiên Nguyên của hắn, nhưng may mắn là hắn đã thành công.
“Xem ra, Tiên Vực này không hề hiền hòa như mình tưởng.” Lăng Trần lẩm bẩm. Hắn không chỉ phải đối mặt với những kẻ săn đuổi, mà còn phải đối mặt với sự bí ẩn của chính Tiên Vực này. Khí tức Luân Hồi trên người hắn là một dấu hiệu đặc biệt, có thể là cơ hội, nhưng cũng có thể là tai họa. Nó khiến hắn trở thành mục tiêu của những kẻ tò mò, hay thậm chí là những thế lực muốn lợi dụng hắn.
Nhưng trong lòng hắn, sự phấn khích vẫn còn đó. Hắn đã thực sự đặt chân lên Tiên Vực. Hắn đã sống sót sau trận chiến sinh tử, đột phá cảnh giới, và giờ đây, hắn đang ở một thế giới hoàn toàn mới, nơi những bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi có thể được hé lộ rõ ràng hơn.
“Thiên Kiếm Tông… Luân Hồi Giả… Thiên Đạo méo mó…” Lăng Trần lặp lại những từ ngữ mà hắn vừa nghe được, ghi nhớ chúng vào trong lòng. Hắn biết, hành trình của mình ở Tiên Vực chỉ mới bắt đầu. Những thử thách lớn hơn, những bí mật kinh thiên động địa hơn đang chờ đợi hắn phía trước.
Hắn nhìn lên bầu trời ngũ sắc, ánh mắt kiên định. Dù Tiên Vực có nguy hiểm đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ khám phá mọi bí ẩn, tìm ra chân tướng của Luân Hồi và Thiên Đạo, và định hình lại vận mệnh của chính mình.
Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Rất nhiều.
Cánh cửa của một hành trình vĩ đại đã thực sự mở ra.