Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:57:29 | Lượt xem: 4

Chương 55: Vô Gian Hồi Hưởng

Lăng Trần giật mình mở mắt, con ngươi đen láy như chứa đựng cả tinh hà, phản chiếu sự cảnh giác cao độ. Luồng khí tức âm lãnh mà hắn cảm nhận được không chỉ là một sự đe dọa, mà còn là một dấu hiệu. Một dấu hiệu của sự mục nát, của thời gian đã bị vặn vẹo, và một sức mạnh vượt xa bất kỳ thứ gì hắn từng đối mặt trong thế giới phàm tục hay các tiểu thế giới tu chân này. Nó không thuộc về một sinh linh bình thường, mà giống như một phần của chính cõi giới này, một vết sẹo cổ xưa đang dần thức tỉnh.

Hắn đứng giữa một khu rừng đá cổ quái, nơi những thân cây hóa thạch vươn mình lên trời như những ngón tay xương xẩu. Không gian xung quanh bỗng trở nên nặng nề, như thể hàng ngàn ngọn núi vô hình đang đè nén. Ánh sáng của mặt trời trên cao bị nuốt chửng, bầu trời trong xanh chuyển sang một màu xám xịt, rồi dần dần ngả sang tím đen. Một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, mang theo mùi của đất mục, của tro tàn và của những linh hồn đã bị lãng quên.

“Ngươi đã thức tỉnh quá sớm, tiểu tử.”

Một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang vọng từ mọi hướng, không đến từ bất kỳ cơ thể hữu hình nào, mà như phát ra từ chính không gian, từ những kẽ nứt của thời gian. Giọng nói ấy chứa đựng sự uy nghiêm của một bậc đế vương và sự tàn nhẫn của một kẻ đã chứng kiến vô số kiếp diệt vong.

Trước mặt Lăng Trần, không khí bắt đầu xoắn vặn. Một bóng hình khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, dần dần hiện ra. Đó không phải là một sinh vật có da có thịt, mà là một khối hình thù quái dị được tạo thành từ vô số mảnh vỡ của không gian, của hư ảnh và của thứ ánh sáng âm u. Đôi mắt của nó, nếu có thể gọi đó là mắt, là hai hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và cảm xúc. Khí tức mục nát tỏa ra từ nó khiến mọi vật xung quanh đều khô héo, hóa thành cát bụi.

Đây chính là kẻ đã phong ấn Thiên Đạo, hay ít nhất là một phần ý chí của nó. Hắn cảm nhận được sự liên kết sâu sắc giữa thực thể này và những ký ức chắp vá về Luân Hồi bị bóp méo mà hắn từng trải qua. Đây là hiện thân của sự vặn vẹo, của một trật tự giả tạo.

“Ngươi là ai?” Lăng Trần khẽ nhíu mày, Linh lực trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Bóng hình khổng lồ kia bỗng “cười” một tiếng, âm thanh đó như tiếng đá vụn cọ xát vào nhau, khiến tâm trí người nghe chấn động. “Ta là ai ư? Ta là kẻ đã chứng kiến Thiên Đạo sụp đổ, là người đã định hình lại Luân Hồi theo ý chí của mình. Ngươi có thể gọi ta là Vô Gian Thức Chủ, kẻ cai quản những vòng lặp vô tận của sự quên lãng.”

Vô Gian Thức Chủ! Cái tên này vừa lọt vào tai Lăng Trần, một mảnh ký ức mơ hồ khác lại chợt lóe lên trong đầu hắn, như một tia sét xé toạc màn đêm. Hắn từng nghe qua cái tên này, trong một kiếp sống xa xăm nào đó. Một tồn tại cổ xưa, một ác mộng của vô số thế giới, kẻ đã từng bị phong ấn nhưng giờ đây lại thức tỉnh.

“Ngươi đã can thiệp vào Luân Hồi, bóp méo Thiên Đạo!” Lăng Trần gằn giọng, sự tức giận dâng trào trong lòng. Những mất mát, những bi kịch trong các kiếp sống của hắn, tất cả đều có thể liên quan đến kẻ này.

“Can thiệp? Bóp méo?” Vô Gian Thức Chủ lại phát ra âm thanh như tiếng cười. “Ngươi quá ngây thơ, tiểu tử. Thiên Đạo vốn đã mục nát, Luân Hồi vốn đã hỗn loạn. Ta chỉ là đã ban cho chúng một trật tự mới, một sự ổn định vĩnh cửu. Ngươi, kẻ mang theo dấu ấn của Thiên Đạo nguyên thủy, là một sai sót. Một hạt mầm của sự hỗn loạn cần phải bị nhổ bỏ.”

Nói đoạn, Vô Gian Thức Chủ chậm rãi giơ lên một cánh tay khổng lồ, không rõ hình dạng, như một đám mây đen đặc quánh. Từ trong lòng bàn tay nó, một luồng ánh sáng đen kịt bắn ra, không có nhiệt độ, không có sức mạnh hủy diệt rõ ràng, nhưng lại mang theo một lực hút đáng sợ, như muốn kéo cả linh hồn Lăng Trần vào vực sâu vô tận.

Lăng Trần không do dự. Hắn biết, đối mặt với tồn tại này, một chút chần chừ cũng có thể là cái chết. Hắn hét lớn một tiếng, toàn thân bỗng hóa thành một đạo cầu vồng, xông thẳng lên trời. “Thiên Cương Kiếm Quyết!”

Vô số kiếm ảnh màu vàng kim lóe lên, như những vì sao băng xé toạc màn đêm. Mỗi một kiếm ảnh đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, mang theo ý chí bất khuất của Lăng Trần. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới hiện tại, và đây là tất cả những gì hắn có thể làm.

Kiếm ảnh va chạm với luồng sáng đen của Vô Gian Thức Chủ. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sóng xung kích phá hủy vạn vật. Thay vào đó, những kiếm ảnh màu vàng kim mạnh mẽ của Lăng Trần chỉ như những con thiêu thân lao vào lửa, chúng bị nuốt chửng không tiếng động, biến mất vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Lăng Trần. Sức mạnh này… quá kinh khủng! Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến khó khăn, nhưng hắn không ngờ rằng khoảng cách lại lớn đến thế. Năng lực của hắn, dù đã được tôi luyện qua vô số thử thách, vẫn chỉ là một trò đùa trước sự vĩ đại của Vô Gian Thức Chủ.

“Ngươi đã thấy chưa, tiểu tử?” Giọng nói của Vô Gian Thức Chủ mang theo chút chế giễu. “Ý chí của ngươi mạnh mẽ, nhưng sức mạnh của ngươi quá yếu ớt. Ngươi không thể phá vỡ trật tự mà ta đã thiết lập.”

Vô Gian Thức Chủ lại vung tay, lần này không phải là ánh sáng đen, mà là vô số những sợi xích vô hình, được dệt nên từ những mảnh vỡ của thời gian và không gian. Chúng từ bốn phương tám hướng siết chặt lấy Lăng Trần, khóa chặt mọi đường lui, mọi khả năng phản kháng. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị hàng ngàn ngọn núi đè ép, linh lực trong đan điền bị phong tỏa, không thể vận chuyển.

Đạo tâm của Lăng Trần bị thử thách đến cực hạn. Hắn đã từng đối mặt với cái chết vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy bất lực đến vậy. Có lẽ nào, tất cả những nỗ lực của hắn, những ký ức hắn đã tìm lại, đều vô nghĩa? Có lẽ nào, số phận của hắn đã được định sẵn, rằng hắn chỉ là một con rối trong vòng luân hồi do kẻ khác thao túng?

Đúng lúc đó, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ sâu thẳm trong linh hồn Lăng Trần. Đó không phải là sức mạnh thể chất, cũng không phải là linh lực, mà là một ý chí bất khuất, một ngọn lửa không bao giờ tắt. Hắn nhớ lại những lời thề đã hứa, những người thân yêu mà hắn muốn bảo vệ, những kiếp sống đầy bi kịch mà hắn muốn thay đổi.

“Ta không tin!” Lăng Trần gầm lên. Hắn không thể để mình bị khuất phục. Dù có là Thiên Đạo, dù có là Luân Hồi, hắn cũng phải tìm ra con đường của riêng mình.

Trong khoảnh khắc ấy, một sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy hơn cả linh lực, bùng nổ từ sâu trong huyết mạch Lăng Trần. Đó là sức mạnh của Luân Hồi, của những kiếp sống đã bị lãng quên, được dung hợp và thức tỉnh trong cơ thể hắn. Những sợi xích vô hình của Vô Gian Thức Chủ bỗng nhiên run rẩy, như thể không thể chịu đựng nổi sức mạnh thuần túy này.

Một vòng xoáy màu tím đen xuất hiện quanh người Lăng Trần, không ngừng mở rộng. Nó không phải là một pháp thuật tấn công, mà là một cánh cửa, một đường hầm thời không đang hình thành một cách cưỡng bức. Sức mạnh Luân Hồi trong hắn đang tự động phản ứng, tìm kiếm một lối thoát, một con đường đến nơi mà Vô Gian Thức Chủ không thể chạm tới.

“Cái gì?” Ngay cả Vô Gian Thức Chủ cũng phải tỏ ra kinh ngạc. “Lực lượng của Luân Hồi Nguyên Thủy… Ngươi không phải là một Luân Hồi Giả bình thường! Ngươi là…”

Chưa kịp nói hết lời, vòng xoáy quanh Lăng Trần đã đạt đến cực đại, nuốt chửng cả thân thể hắn. Những sợi xích vô hình bị xé toạc, không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội. Trong một khoảnh khắc cuối cùng, Lăng Trần nhìn thấy ánh mắt đầy phẫn nộ và xen lẫn một chút lo lắng của Vô Gian Thức Chủ.

Hắn biết, mình đã thành công thoát thân. Nhưng không phải do sức mạnh của bản thân, mà do một lực lượng sâu thẳm hơn, một bản năng sinh tồn của Luân Hồi Nguyên Thủy trong hắn đã kích hoạt.

Khi tầm nhìn của Lăng Trần trở nên rõ ràng trở lại, hắn thấy mình đang đứng trên một không gian hoàn toàn xa lạ. Bầu trời nơi đây không còn là màu tím đen u ám, mà là một màu xanh thẳm đến mức khó tin, điểm xuyết bởi những dải ngân hà lấp lánh như được dệt từ ánh sáng tinh tú. Khí tức linh khí ở đây nồng đậm gấp vạn lần so với Cổ Giới, mỗi hơi thở đều khiến toàn thân hắn như được gột rửa.

Phía xa, những ngọn núi khổng lồ vươn mình lên tận mây xanh, không phải là núi đá trơ trọi mà là những khối kiến tạo khổng lồ được bao phủ bởi những loại cây cối cổ thụ rậm rạp, phát ra ánh sáng huyền ảo. Những tòa cung điện tráng lệ, lơ lửng giữa không trung, phát ra khí tức uy nghiêm và cổ kính.

Hắn đã đến một thế giới mới. Một thế giới mà hắn từng nghe nói đến trong những mảnh ký ức mơ hồ của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đặt chân tới sớm như vậy. Đây chính là Tiên Vực, nơi các Tiên Vương, Tiên Đế ngự trị. Nơi mà hắn, một kẻ đến từ thế giới phàm tục, vừa mới đặt chân tới sau một trận chiến thập tử nhất sinh.

Thân thể hắn vẫn còn đau nhức, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác phấn khích mãnh liệt. Hắn đã sống sót. Hắn đã vượt qua được một trong những thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Và quan trọng hơn, hắn đã tiến thêm một bước nữa trên con đường khám phá chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Cánh cửa của Đại Cảnh Giới 3, “Tiên Vực Luân Hồi Khúc”, đã chính thức mở ra trước mắt Lăng Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8