Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:56:17 | Lượt xem: 4

Cánh cổng đá cổ xưa, ẩn mình sâu trong khe núi, đột ngột rung chuyển. Những đường vân chạm khắc trên bề mặt, vốn đã mờ nhạt theo năm tháng, bỗng nhiên phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh vĩ đại. Lăng Trần đứng đầu, cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn độn nhưng đầy hấp dẫn đang tuôn trào ra từ bên trong. Đó không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ giữa năng lượng thiên địa và một thứ khí tức cổ xưa, nặng nề, mang theo dấu ấn của thời gian.

“Cảnh giới này… không bình thường,” Từ Trường Phong khẽ cau mày, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển, sẵn sàng ứng phó. Tô Nguyệt Nhi cũng siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt cảnh giác quét qua những tảng đá rêu phong xung quanh. Duy chỉ có Lý Vân Thiên là mặt mày tái mét, lùi lại một bước nhỏ.

“Hừ, ta đã nói rồi, mấy cái bí cảnh này toàn là nơi chết chóc!” Hắn lẩm bẩm, nhưng giọng điệu đã không còn mạnh mẽ như trước.

Lăng Trần phớt lờ hắn. Ánh mắt hắn xuyên qua cánh cổng đang dần hé mở, nhìn vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không gian bên trong như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, được vẽ nên bởi những gam màu trầm mặc. Từng cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến nỗi cần cả chục người ôm mới xuể, lá cây úa vàng hoặc đỏ thẫm, rơi rụng lả tả như những giọt mưa vàng son, tạo nên một tấm thảm mềm mại trên mặt đất. Màn sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế, chỉ có thể thấy rõ ràng trong phạm vi vài chục trượng. Linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng lại mang một cảm giác thâm trầm, cổ kính, khiến cho người ta có cảm giác như đang bước vào một giấc mộng vĩnh cửu.

Một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và hương thơm kỳ lạ của những loài thực vật không rõ tên. Lăng Trần bước vào trước, không chút do dự. Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng quen thuộc, một tiếng gọi mơ hồ từ sâu thẳm linh hồn. Nơi đây, có thứ mà hắn đang tìm kiếm.

Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi theo sau. Lý Vân Thiên do dự một lát, rồi cũng nghiến răng đi vào, không quên lẩm bẩm nguyền rủa vận đen của mình.

Ngay khi cả bốn người bước qua ngưỡng cửa, cánh cổng đá sau lưng họ đột ngột khép lại, không một tiếng động, như thể nó chưa từng tồn tại. Một cảm giác bị cô lập lập tức bao trùm lấy họ.

“Mẹ kiếp! Cánh cửa đóng rồi!” Lý Vân Thiên hoảng hốt kêu lên.

“Bình tĩnh,” Lăng Trần khẽ nói, ánh mắt vẫn quét nhìn xung quanh. “Đây là chuyện bình thường khi tiến vào bí cảnh. Lạc Diệp Mật Cảnh đã tồn tại hàng vạn năm, những cấm chế này tự nhiên sẽ phức tạp.”

Hắn không hề lo lắng, vì linh giác của hắn đang mách bảo rằng cánh cửa sẽ tự mở lại khi thời gian quy định kết thúc, hoặc khi họ tìm được lối ra khác. Điều quan trọng hơn lúc này là khám phá những gì ẩn chứa bên trong.

Cả nhóm bắt đầu đi sâu vào khu rừng cổ kính. Bước chân của họ tạo ra những tiếng sột soạt nhẹ trên thảm lá khô. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió xào xạc và đôi khi là tiếng chim kêu văng vẳng từ xa. Nhưng tiếng kêu đó không hề trong trẻo, mà mang một vẻ u buồn, cô độc.

Lăng Trần cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Đó không phải là áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của thời gian, của lịch sử. Hắn dường như có thể nghe thấy những tiếng vọng từ quá khứ, những câu chuyện đã bị lãng quên từ hàng vạn năm về trước, đang thì thầm trong gió.

Đột nhiên, Từ Trường Phong đưa tay ra hiệu dừng lại. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi màn sương mù bỗng trở nên dày đặc hơn. Một mùi tanh nồng xộc vào mũi họ, không phải mùi máu tươi, mà là mùi bùn đất và xác mục.

“Cẩn thận,” Từ Trường Phong nói nhỏ. “Có thứ gì đó đang đến.”

Lăng Trần cũng đã cảm nhận được. Bên cạnh mùi tanh, còn có một dao động linh lực rất yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa một sự hung bạo nguyên thủy. Hắn nhìn về phía trước, đồng tử thu nhỏ. Trong màn sương mù, những cái bóng lờ mờ bắt đầu hiện ra, hình dáng méo mó, không giống bất kỳ loài yêu thú nào mà họ từng biết.

Đó là những sinh vật có hình dạng giống như những khối bùn đất khổng lồ, được kết lại từ rễ cây và lá mục, nhưng lại có đôi mắt đỏ ngầu và những chi tiết giống như nanh vuốt sắc nhọn. Chúng di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Chúng không có khí tức rõ ràng, nhưng lại toát ra một sự mục ruỗng, ăn mòn.

“Yêu thực! Những yêu thực bị mục nát do linh khí hỗn tạp,” Tô Nguyệt Nhi nhận ra, giọng cô hơi run. “Chúng không có trí tuệ, nhưng thân thể cực kỳ cứng rắn, và mang theo độc tố ăn mòn linh lực!”

Lý Vân Thiên nghe vậy thì chân mềm nhũn. “Độc tố ăn mòn linh lực? Vậy thì làm sao mà đánh?”

“Không cần lo,” Lăng Trần nói, giọng bình tĩnh. Hắn đã thấy những loại yêu thú tương tự trong ký ức chắp vá của mình, hoặc ít nhất là những nguyên lý hình thành chúng. Chúng là sản phẩm của một môi trường linh khí bị biến chất nghiêm trọng, thường xuất hiện ở những bí cảnh cổ xưa, nơi cấm chế bị suy yếu hoặc bị tổn thương.

Hắn vươn tay, một luồng hỏa diễm màu xanh nhạt bùng lên trên lòng bàn tay. Đó là Lục Viêm Chân Hỏa, được tôi luyện từ Tiên Thiên Hỏa Linh. Ngọn lửa này không chỉ có khả năng đốt cháy vạn vật, mà còn có thể thanh lọc tà uế, hóa giải độc tố.

“Những thứ này, chỉ cần dùng lửa tinh thuần để đối phó,” Lăng Trần giải thích. “Chúng được tạo thành từ vật chất mục nát, sợ nhất là hỏa diễm có linh tính.”

Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi gật đầu, hiểu ra. Từ Trường Phong rút ra một thanh đại đao, thân đao tỏa ra linh quang màu vàng đất, nặng nề mà vững chắc. Tô Nguyệt Nhi thì ngưng tụ những mũi băng nhọn sắc bén ở đầu ngón tay.

Đám yêu thực đã tiến đến gần. Chúng phát ra những tiếng gầm gừ khàn đặc, rồi bất ngờ lao tới. Tốc độ của chúng không nhanh, nhưng số lượng lại đông đảo, ước chừng có hơn hai mươi con.

Lăng Trần không lùi bước. Hắn vung tay, Lục Viêm Chân Hỏa hóa thành một con hỏa long nhỏ, gầm thét lao vào đám yêu thực. Ngọn lửa xanh nhạt chạm vào thân thể bùn đất của chúng, lập tức bùng cháy dữ dội. Khói đen bốc lên nghi ngút, kèm theo tiếng xèo xèo khó chịu. Những yêu thực bị Lục Viêm Chân Hỏa đốt cháy không thể chống cự, thân thể chúng nhanh chóng hóa thành tro bụi, để lại một mùi khét lẹt trong không khí.

Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi cũng ra tay. Từ Trường Phong vung đại đao, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh ngàn cân, chém nát những yêu thực đang cố gắng tiếp cận. Mặc dù chúng cứng rắn, nhưng dưới sức mạnh tuyệt đối của hắn, vẫn không thể trụ vững. Tô Nguyệt Nhi linh hoạt hơn, những mũi băng của cô xuyên thủng thân thể yêu thực, làm chậm chúng lại, rồi kết hợp với kiếm pháp sắc bén của mình, cắt đôi chúng.

Lý Vân Thiên thì cố gắng giữ khoảng cách, dùng vài đạo pháp thuật tầm thường để hỗ trợ, nhưng rõ ràng là hắn yếu nhất trong nhóm. Lăng Trần thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, thấy hắn run rẩy né tránh, không khỏi lắc đầu. Với thái độ này, hắn sẽ không đi được xa trên con đường tu tiên.

Chỉ trong chốc lát, hơn hai mươi con yêu thực đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Khu rừng lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại mùi khét và những vệt tro đen trên mặt đất.

“Không tệ,” Từ Trường Phong thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn Lăng Trần, ánh mắt phức tạp. Sức mạnh của Lục Viêm Chân Hỏa đã vượt xa tưởng tượng của hắn. Ngọn lửa đó không chỉ mạnh mẽ mà còn có vẻ tinh khiết, có thể khắc chế những loại tà vật một cách hoàn hảo.

“Đi thôi,” Lăng Trần không phí thời gian. “Những thứ này chỉ là vật canh cổng. Bí mật thực sự nằm sâu bên trong.”

Cả nhóm tiếp tục đi sâu vào mật cảnh. Càng vào sâu, những cây cổ thụ càng trở nên to lớn và kỳ dị hơn. Có những cây thân cây uốn lượn như rồng, cành lá rủ xuống như thác nước. Có những cây lại mọc ngược, rễ đâm lên trời, cành lá chôn sâu xuống đất. Linh khí xung quanh cũng dần trở nên nồng đậm hơn, nhưng vẫn mang theo một chút gì đó bất ổn, không hoàn toàn thuần khiết.

Lăng Trần cảm thấy những mảnh ký ức trong đầu hắn đang dần trở nên rõ ràng hơn, như những dòng sông băng đang tan chảy. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về những kiến trúc cổ đại, những trận pháp khổng lồ, và những bóng người vĩ đại đang chiến đấu trong một không gian vặn vẹo. Có vẻ như, nơi đây từng là một chiến trường, hoặc một nơi tu luyện của những cường giả siêu việt.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá lớn, bị rêu phong phủ kín. Bức tường này cao hàng trăm trượng, trải dài vô tận hai bên, chặn đứng con đường của họ. Trên bức tường, những đường nét chạm khắc cổ xưa ẩn hiện dưới lớp rêu xanh. Đó không phải là chữ viết, mà là những phù văn phức tạp, khó hiểu, mang theo một sức mạnh hùng vĩ, cổ xưa.

“Đây là… một phần của trận pháp,” Tô Nguyệt Nhi khẽ thốt lên. “Trận pháp này quá lớn, không biết đã tồn tại bao nhiêu vạn năm.”

“Đây là một phần của Cổ Thần Trận,” Lăng Trần trầm giọng nói, khiến cả Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi giật mình. “Nó được dùng để phong ấn hoặc bảo vệ một thứ gì đó. Hoặc cũng có thể, là để ngăn cản thứ gì đó thoát ra.”

Hắn đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh lẽo. Những phù văn cổ xưa bỗng nhiên phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, như đáp lại sự chạm vào của hắn. Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí Lăng Trần. Đó không phải là ký ức của hắn, mà là những mảnh ghép thông tin về lịch sử của trận pháp, về những người đã tạo ra nó, và về mục đích của nó.

Hắn thấy một thế giới cổ đại huy hoàng, nơi các cường giả có thể dễ dàng dời sông lấp biển, phá vỡ hư không. Hắn thấy một cuộc chiến tranh tàn khốc, nơi các vị thần và quỷ dữ giao tranh, khiến cho trời đất sụp đổ, Luân Hồi bị biến chất. Và hắn thấy, một mảnh vỡ của Thiên Đạo, bị phong ấn sâu dưới lớp đất đá này, đang phát ra tiếng gọi yếu ớt.

Đó là Tàn Phiến Thiên Thư!

Lăng Trần mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đồng tử. Hắn đã tìm thấy nó. Nhưng để lấy được nó, hắn phải vượt qua Cổ Thần Trận này.

Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi nhìn thấy biểu cảm của Lăng Trần, biết rằng hắn đã phát hiện ra điều gì đó quan trọng. Lý Vân Thiên thì vẫn đang lo sợ, không dám đến gần bức tường.

“Ngươi đã tìm thấy manh mối gì sao?” Từ Trường Phong hỏi, giọng điệu có phần kích động.

Lăng Trần gật đầu. “Trận pháp này ẩn chứa một lối vào. Bên trong, có thứ mà ta đang tìm kiếm.” Hắn nhìn vào những phù văn cổ xưa trên tường, trong đầu hắn, những kiến thức về trận pháp và cấm chế đang tự động sắp xếp lại. Những gì mà các tu sĩ bình thường phải mất hàng trăm năm nghiên cứu, đối với Lăng Trần lúc này, chỉ là một sự gợi nhớ.

Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Một tia sáng rực rỡ thoát ra từ đầu ngón tay hắn, vẽ nên những đường nét phức tạp trên không trung, mô phỏng lại những phù văn trên bức tường. Mỗi nét vẽ, mỗi điểm dừng đều chứa đựng sự huyền ảo của Thiên Địa Đại Đạo. Linh khí xung quanh bắt đầu dao động mạnh mẽ, như đang hưởng ứng với hành động của Lăng Trần.

Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi đứng nhìn, hoàn toàn sững sờ. Họ chưa từng thấy ai có thể giải mã trận pháp cổ xưa một cách dễ dàng và trực tiếp như vậy. Điều này không chỉ đòi hỏi kiến thức uyên thâm, mà còn cần một sự cảm ngộ sâu sắc về Đạo Pháp.

Lý Vân Thiên cũng trợn mắt há mồm. Dù hắn không hiểu gì về trận pháp, nhưng sự biến động của linh khí xung quanh và sự uy nghiêm toát ra từ Lăng Trần khiến hắn cảm thấy một áp lực lớn, không dám thở mạnh.

Khi Lăng Trần hoàn thành nét vẽ cuối cùng, một luồng sáng chói lòa bùng lên từ bức tường đá. Những phù văn cổ xưa như sống dậy, trôi nổi trong không trung, rồi dần dần hội tụ lại, tạo thành một cánh cổng hình xoắn ốc màu bạc. Bên trong cánh cổng, không phải là bóng tối, mà là một không gian lấp lánh như hàng vạn vì sao, ẩn chứa một sức hút kỳ lạ.

“Đây là cánh cổng không gian,” Lăng Trần nói, giọng hắn mang theo một chút phấn khích khó tả. “Nó dẫn đến nơi Tàn Phiến Thiên Thư đang bị phong ấn.”

Hắn quay lại nhìn ba người kia. “Bên trong sẽ còn nguy hiểm hơn nhiều. Các ngươi có chắc muốn đi cùng không?”

Từ Trường Phong hít sâu một hơi. “Đã đến nước này, không có đường lui. Hơn nữa, những cơ duyên lớn thường đi kèm với hiểm nguy. Ta tin vào phán đoán của ngươi.”

Tô Nguyệt Nhi cũng gật đầu. “Ta sẽ đi. Lăng Trần, ngươi cần người hỗ trợ.”

Lý Vân Thiên thì mặt mày trắng bệch, muốn từ chối nhưng lại không dám. Hắn biết nếu bỏ Lăng Trần lúc này, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt. Hắn cũng đã nhìn thấy sức mạnh của Lăng Trần, có lẽ đi theo hắn còn có cơ hội sống sót hơn là ở lại bí cảnh một mình. “Ta… ta cũng đi. Nhưng phải cẩn thận!”

Lăng Trần mỉm cười. “Vậy thì tốt.”

Hắn không nói thêm gì nữa, bước chân vào cánh cổng xoắn ốc màu bạc. Ba người còn lại theo sát phía sau. Ngay khi cả bốn người biến mất, cánh cổng không gian lập tức co rút lại, rồi hoàn toàn biến mất, để lại bức tường đá cổ xưa lại chìm trong sự im lặng vĩnh cửu của Lạc Diệp Mật Cảnh.

Lăng Trần cảm thấy một lực hút mạnh mẽ bao trùm lấy hắn. Không gian xung quanh vặn vẹo, kéo giãn, rồi đột ngột ổn định lại. Hắn mở mắt ra, và những gì hiện ra trước mắt hắn khiến hắn phải nín thở.

Họ đang đứng trên một mảnh đất lơ lửng trong một không gian hư vô rộng lớn. Xung quanh là vô số những tinh cầu nhỏ bé, lấp lánh ánh sáng yếu ớt, như những viên ngọc trai rải rác trong đêm đen. Phía xa xa, một cột sáng khổng lồ màu xanh thẫm vút lên trời, xuyên qua hàng ngàn dặm không gian, như một cây cầu nối liền các thế giới. Và từ cột sáng đó, Lăng Trần cảm nhận được một dao động vô cùng quen thuộc, một khí tức cổ xưa và vĩ đại, mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo.

Đó chính là Tàn Phiến Thiên Thư. Nhưng không chỉ là một mảnh, mà dường như là cả một phần cốt lõi của Thiên Đạo nguyên thủy, bị phong ấn tại đây!

Lăng Trần siết chặt nắm tay, trái tim đập thình thịch. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” của hắn, dường như vừa mới bắt đầu, nhưng lại đang dẫn hắn đến một chân tướng động trời hơn cả những gì hắn có thể tưởng tượng.

Hết Chương 53.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8