Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 51
Lăng Trần đứng trước cửa sổ của biệt viện Mộc gia, ánh mắt xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, nhìn về phía chân trời xa xăm. Lời nói của Mộc Viễn vẫn văng vẳng bên tai. Thiên Đạo Thần Giáo, một thế lực tưởng chừng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng như một ngọn núi chắn ngang con đường hắn đi. Hắn đã đến Cổ Giới, một thế giới tu chân rộng lớn hơn, nhưng sự phức tạp và nguy hiểm cũng tăng lên gấp bội.
Mộc gia quả nhiên là một gia tộc cổ xưa, có nền tảng sâu rộng. Ngay ngày hôm sau, Mộc Viễn đã sắp xếp cho Lăng Trần một biệt viện riêng biệt, cung cấp các loại đan dược, linh thạch và công pháp tu luyện phù hợp với cảnh giới hiện tại của hắn. Quan trọng hơn, Mộc Viễn còn mở kho tàng thư tịch cổ của Mộc gia, cho phép Lăng Trần tự do tìm hiểu về lịch sử, địa lý và đặc biệt là những thông tin ít ỏi về Thiên Đạo Thần Giáo.
“Thiên Đạo Thần Giáo… bọn chúng quả thật thần bí,” Mộc Viễn thở dài khi nói chuyện với Lăng Trần trong thư phòng. “Không ai biết nguồn gốc chính xác của chúng. Chúng xuất hiện từ hàng vạn năm trước, tự xưng là người đại diện cho Thiên Đạo, nắm giữ quyền phán xét vạn vật. Chúng không trực tiếp can thiệp vào các tranh chấp thế lực lớn, nhưng lại ngấm ngầm kiểm soát các mạch khoáng, các bí cảnh quan trọng, và đặc biệt là… những người có tiềm năng thức tỉnh ký ức Luân Hồi.”
Lăng Trần nhíu mày. “Kiểm soát những người có tiềm năng thức tỉnh ký ức Luân Hồi?”
Mộc Viễn gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chính xác. Mộc gia chúng ta đã từng chứng kiến vài trường hợp. Có những thiên tài đột nhiên bộc lộ sức mạnh dị thường, hoặc có những hành động kỳ lạ, sau đó đều biến mất không dấu vết. Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng chúng ta tin rằng Thiên Đạo Thần Giáo có liên quan. Chúng coi đó là ‘dị đoan’, cần phải ‘thanh tẩy’.”
Lăng Trần cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn chính là một người mang ký ức Luân Hồi. Điều này có nghĩa là hắn đã nằm trong tầm ngắm của Thiên Đạo Thần Giáo từ lâu, chỉ là chúng chưa phát hiện ra hoặc chưa ra tay mà thôi.
“Vậy bọn chúng dùng cách gì để kiểm soát?” Lăng Trần hỏi.
“Không rõ ràng,” Mộc Viễn lắc đầu. “Có thể là thông qua các loại thuật pháp cấm kỵ, hoặc thậm chí là… tẩy não. Điều đáng sợ là, chúng không giết chết những người đó ngay lập tức, mà thường biến họ thành những con rối, những kẻ cuồng tín phục vụ cho mục đích của chúng.”
Sau cuộc trò chuyện với Mộc Viễn, Lăng Trần dành phần lớn thời gian để tu luyện. Hắn hiểu rằng, đối mặt với một thế lực bí ẩn và tàn độc như Thiên Đạo Thần Giáo, sức mạnh cá nhân là điều kiện tiên quyết.
Công pháp hắn tu luyện là “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết”, một công pháp đặc biệt mà hắn vô thức thức tỉnh. Mỗi khi vận chuyển công pháp, không chỉ linh lực trong cơ thể hắn được tinh luyện, mà những mảnh ký ức mơ hồ cũng dần hiện rõ hơn.
Trong một lần nhập định sâu, Lăng Trần cảm thấy linh hồn mình như được kéo vào một vực sâu không đáy. Trước mắt hắn hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng: một cung điện nguy nga đổ nát, những chiến trường nhuộm máu, và một bóng người cao lớn, khoác áo bào trắng, đứng giữa hư không, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống vạn vật. Bóng người đó không ngừng thì thầm những lời lẽ khó hiểu, nhưng Lăng Trần cảm nhận được sự cao ngạo và khinh thường ẩn chứa trong từng từ ngữ.
“Thiên Đạo… là do ta định đoạt…”
Giật mình tỉnh lại, Lăng Trần thở hổn hển. Trán hắn lấm tấm mồ hôi. Hắn biết, đó không phải là một giấc mơ đơn thuần. Đó là một mảnh ký ức từ kiếp trước, một đoạn hồi ức về một tồn tại vĩ đại nào đó, hoặc một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra. Bóng người áo bào trắng kia… có phải là kẻ thù của hắn trong kiếp trước? Hay là một phần của “Thiên Đạo” đã bị biến chất?
Hắn cảm thấy “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết” trong cơ thể mình như được kích hoạt mạnh mẽ hơn sau mảnh ký ức đó. Linh lực cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, đẩy tu vi của hắn tiến thêm một bước. Hắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, một cảnh giới mà ở thế giới phàm tục trước đây, hắn không dám mơ tới. Nhưng ở Cổ Giới này, Hóa Thần chỉ là bước khởi đầu.
Vài ngày sau, Mộc Viễn triệu tập Lăng Trần.
“Lăng Trần công tử, Mộc gia vừa nhận được tin tức. Một bí cảnh cổ xưa, ‘Lạc Diệp Mật Cảnh’, sắp mở ra. Bí cảnh này chứa đựng vô số cơ duyên, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Điều quan trọng là, Thiên Đạo Thần Giáo cũng đã phái người đến đó.”
Lạc Diệp Mật Cảnh. Cái tên này dường như đánh thức một điều gì đó trong Lăng Trần. Hắn mơ hồ nhớ lại một nơi tương tự trong một mảnh ký ức nào đó, một nơi gắn liền với sự mất mát và hối tiếc.
“Lạc Diệp Mật Cảnh… Tại sao Thiên Đạo Thần Giáo lại quan tâm đến nó?” Lăng Trần hỏi.
Mộc Viễn lắc đầu. “Không ai biết rõ. Nhưng có tin đồn rằng bên trong mật cảnh có một ‘Tàn Phiến Thiên Thư’, một vật phẩm cực kỳ quý hiếm, được cho là chứa đựng bí mật về Thiên Đạo nguyên thủy.”
Tàn Phiến Thiên Thư! Lăng Trần cảm thấy tim đập mạnh. Đây chính là cơ hội để hắn tìm hiểu sâu hơn về Thiên Đạo và Luân Hồi.
“Mộc gia cũng sẽ cử một đội ngũ tinh anh vào mật cảnh. Ta muốn Lăng Trần công tử đi cùng bọn họ. Một là để rèn luyện, hai là để thu thập thông tin về Thiên Đạo Thần Giáo, và nếu có thể… tìm hiểu về Tàn Phiến Thiên Thư.”
Lăng Trần không do dự. “Ta đồng ý.”
Đây là cơ hội. Cơ hội để hắn đối mặt trực diện với Thiên Đạo Thần Giáo, cơ hội để hắn vén màn bí mật về Tàn Phiến Thiên Thư, và quan trọng hơn, cơ hội để hắn tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn thiếu.
Trước khi lên đường, Lăng Trần đã dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng bản đồ của Lạc Diệp Mật Cảnh do Mộc gia cung cấp. Mật cảnh này được hình thành từ tàn tích của một chiến trường cổ đại, đầy rẫy cấm chế và yêu thú mạnh mẽ.
Trong lúc chuẩn bị, một cô gái trẻ tuổi bước vào biệt viện của Lăng Trần. Đó là Mộc Thanh Lam, cháu gái của Mộc Viễn, cũng là người sẽ tham gia vào đội ngũ tiến vào mật cảnh. Cô có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa sự kiên nghị.
“Lăng Trần công tử,” Mộc Thanh Lam khẽ cúi đầu. “Gia gia đã dặn dò ta phối hợp cùng công tử trong chuyến đi này. Ta là Mộc Thanh Lam, cảnh giới Hóa Thần trung kỳ.”
Lăng Trần mỉm cười. “Mộc cô nương không cần khách sáo. Ta là Lăng Trần.”
Mộc Thanh Lam quan sát Lăng Trần một cách cẩn thận. Cô nghe nhiều về sự xuất hiện bí ẩn của hắn, về việc hắn được gia gia đặc biệt trọng dụng. Hóa Thần sơ kỳ… nhưng cô cảm nhận được một luồng khí tức sâu thẳm, mạnh mẽ ẩn giấu bên trong hắn, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể cô đã từng gặp hắn ở một nơi nào đó, trong một thời điểm nào đó rất xa xôi. Một thoáng rung động nhẹ chạy qua trái tim cô, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại.
“Lạc Diệp Mật Cảnh rất nguy hiểm, Lăng Trần công tử. Đặc biệt là khi có Thiên Đạo Thần Giáo nhúng tay vào,” Mộc Thanh Lam cảnh báo. “Bọn chúng thường có những thủ đoạn quỷ dị, không thể lường trước.”
“Ta hiểu,” Lăng Trần đáp. “Nhưng càng nguy hiểm, càng có nhiều cơ hội để tìm ra chân tướng.”
Mộc Thanh Lam gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Cô cảm thấy Lăng Trần không giống bất kỳ tu sĩ nào cô từng gặp. Hắn có một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, và một quyết tâm sắt đá.
Lăng Trần nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Mảnh ký ức về bóng người áo bào trắng, lời thì thầm “Thiên Đạo là do ta định đoạt” vẫn ám ảnh hắn. Có lẽ, Tàn Phiến Thiên Thư trong Lạc Diệp Mật Cảnh sẽ giải đáp một phần câu hỏi đó.
Hắn phải mạnh hơn nữa. Mạnh hơn để bảo vệ Mộc gia, những người đã tin tưởng hắn. Mạnh hơn để bảo vệ Mộc Thanh Lam, người mà hắn cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình. Mạnh hơn để vén màn chân tướng, tìm lại thân phận thật sự của mình, và quan trọng nhất, mạnh hơn để định hình lại Thiên Đạo Luân Hồi, để nó không còn bị bóp méo bởi ý chí của bất kỳ kẻ nào.
Đại Cảnh Giới “Dấu Tích Thời Gian” đã thực sự mở ra. Lạc Diệp Mật Cảnh chỉ là bước khởi đầu. Một cuộc hành trình đầy gian nan, nhưng cũng đầy hứa hẹn, đang chờ đợi Lăng Trần.
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng tràn đầy ý chí chiến đấu.
Hết Chương 51.