Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:53:10 | Lượt xem: 4

Chương 50: Mộc Gia Cổ Trấn và Thiên Đạo Ám Ảnh

Lăng Trần bước chân vào Mộc gia, một ngôi làng cổ kính ẩn mình giữa những dãy núi xanh rì của Cổ Giới. Khác xa với thế giới phàm tục nơi hắn từng sinh sống, nơi đây tràn ngập một luồng linh khí dồi dào, thanh khiết, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác sảng khoái, tu vi trong cơ thể như được tưới tắm. Những ngôi nhà ở đây được xây bằng gỗ cổ thụ và đá xanh, mang đậm dấu ấn của thời gian, với những họa tiết chạm khắc tinh xảo đã phai màu, kể lại vô vàn câu chuyện của những thế hệ trước.

Dọc theo những con đường lát đá rêu phong, Lăng Trần cảm nhận được những ánh mắt tò mò, kính trọng xen lẫn cảnh giác từ các tộc nhân Mộc gia. Họ có vẻ ngoài hiền lành, chất phác, nhưng ẩn chứa trong mỗi người là một chút khí tức tu luyện, dù không mạnh mẽ nhưng đủ để nhận ra sự khác biệt rõ rệt so với phàm nhân. Rõ ràng, nơi đây là một tiểu thế giới tu chân, và Mộc gia là một trong những gia tộc đã bén rễ và tồn tại qua bao đời.

Mộc Lan dẫn Lăng Trần đến một căn phòng khách rộng rãi, trang nhã, nơi một tách trà thơm lừng được đặt sẵn trên bàn. “Công tử cứ nghỉ ngơi, thiếp sẽ đi bẩm báo trưởng lão ngay lập tức.” Nàng nói, giọng vẫn giữ sự cung kính, nhưng trong đôi mắt đen láy lại ánh lên sự phức tạp khó tả. Nàng biết, sự xuất hiện của Lăng Trần, một người lạ mặt sở hữu sức mạnh kinh người và cả Lôi Linh Quả, chắc chắn sẽ gây ra một làn sóng chấn động trong Mộc gia.

Trong lúc chờ đợi, Lăng Trần ngồi xuống, nhấp một ngụm trà. Hương vị trà thanh mát, sảng khoái, không chỉ làm dịu cổ họng mà còn giúp tinh thần trở nên minh mẫn. Hắn khẽ thở ra, cảm nhận dòng linh khí trong phòng đang nhẹ nhàng luân chuyển trong kinh mạch. Đây chính là môi trường tu luyện lý tưởng mà hắn từng mơ ước ở thế giới phàm tục.

Tuy nhiên, sự yên bình này chỉ là bề ngoài. Lăng Trần biết rõ, mình đã bước vào một thế giới mới, nơi quy tắc và hiểm nguy khác biệt hoàn toàn. Thiên Đạo Thần Giáo, Lôi Linh Quả, và những mảnh ghép ký ức về Luân Hồi đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn – tất cả đều là những dấu hiệu cho thấy một cuộc hành trình đầy thử thách đang chờ đợi.

Không lâu sau, Mộc Lan quay lại, theo sau là hai vị lão giả. Một người râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, toát ra khí chất uy nghiêm của người đứng đầu. Người còn lại có vẻ trẻ hơn một chút, dáng người gầy gò, đôi mắt tinh anh luôn quan sát mọi thứ xung quanh. Lăng Trần lập tức nhận ra, đây chính là những cường giả của Mộc gia, có tu vi vượt xa những gì hắn từng thấy ở thế giới phàm tục.

“Vị tiểu hữu đây chính là Lăng Trần công tử, ân nhân đã cứu Mộc Lan và mang về Lôi Linh Quả quý giá.” Mộc Lan giới thiệu, giọng đầy tôn kính.

Lão giả râu bạc gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn dò xét. “Lão phu là Mộc Thiên, tộc trưởng Mộc gia. Vị này là Mộc Viễn, đại trưởng lão.” Ông ta chắp tay. “Cảm ơn tiểu hữu đã ra tay nghĩa hiệp, cứu mạng cháu gái ta và giúp Mộc gia có được Lôi Linh Quả. Ân tình này, Mộc gia chúng ta xin khắc cốt ghi tâm.”

Lăng Trần đứng dậy đáp lễ. “Tộc trưởng khách khí rồi. Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ là lẽ thường. Về phần Lôi Linh Quả, ta cũng chỉ là tình cờ mà có được, xem như duyên phận với Mộc gia.” Hắn nói một cách khiêm tốn, nhưng trong lòng lại đang đánh giá hai vị trưởng lão. Tu vi của họ đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh kỳ, thậm chí là Hóa Thần sơ kỳ, mạnh hơn hắn rất nhiều ở thời điểm hiện tại.

Mộc Thiên mời Lăng Trần ngồi xuống. “Tiểu hữu có vẻ không phải người của Cổ Giới này?” Ông ta hỏi thẳng, ánh mắt dò xét. Với kinh nghiệm sống lâu năm, ông ta có thể cảm nhận được sự khác biệt trong khí chất của Lăng Trần, một sự thanh khiết chưa bị nhiễm bụi trần của Cổ Giới.

Lăng Trần không giấu giếm. “Quả thật, ta đến từ một thế giới phàm tục. Vô tình lạc bước đến đây.” Hắn nói, nhưng không tiết lộ quá nhiều về hành trình của mình, cũng như bí mật về Lôi Linh Quả.

Mộc Viễn, đại trưởng lão, lên tiếng, giọng trầm hơn. “Thế giới phàm tục sao… Đã lâu lắm rồi Cổ Giới chúng ta mới có người từ hạ giới đến.” Ông ta nhìn Lăng Trần đầy vẻ suy tư. “Tiểu hữu có thể kể rõ hơn về việc làm sao tiểu hữu lại có được Lôi Linh Quả, và tại sao lại bị Thiên Đạo Thần Giáo truy đuổi không?”

Lăng Trần gật đầu, đây chính là cơ hội để hắn thu thập thông tin. “Ta tình cờ phát hiện ra một bí cảnh cổ xưa, nơi ẩn chứa Lôi Linh Quả. Khi ta đang thu thập, bất ngờ một nhóm người mặc đạo bào đen xuất hiện, tự xưng là Thiên Đạo Thần Giáo. Họ nói Lôi Linh Quả là vật của họ và ra tay cướp đoạt. Ta chỉ là tự vệ mà thôi.” Hắn lược bỏ chi tiết về việc hắn hấp thụ một phần sức mạnh của Lôi Linh Quả, cũng như việc hắn đã dễ dàng đánh bại những kẻ đó như thế nào.

Nghe đến Thiên Đạo Thần Giáo, sắc mặt của hai vị trưởng lão trở nên nghiêm trọng. Mộc Thiên thở dài. “Thiên Đạo Thần Giáo… Đúng là tai họa của Cổ Giới chúng ta. Chúng là một thế lực tà ác, hành sự quỷ dị, chuyên đi cướp đoạt tài nguyên tu luyện và bí pháp cổ xưa. Chúng tự xưng là đại diện của ‘Thiên Đạo’, và mọi hành động của chúng đều là ‘ý chỉ của Thiên Đạo’.”

Lăng Trần nhíu mày. “Thiên Đạo? Họ thực sự tin vào điều đó sao?” Trong ký ức chắp vá của hắn, khái niệm Thiên Đạo luôn là một sự tồn tại tối cao, công bằng và khách quan. Nhưng qua lời kể của Mộc Thiên, Thiên Đạo Thần Giáo lại sử dụng danh nghĩa đó để làm điều xấu xa.

Mộc Viễn hừ lạnh. “Tin hay không thì chẳng ai biết. Chỉ biết rằng, chúng có một giáo chủ bí ẩn, thực lực kinh người, và dưới trướng có vô số cường giả. Chúng đã gây họa cho không ít gia tộc, tông môn ở Cổ Giới này. Chúng ta, Mộc gia, cũng đã từng là nạn nhân của chúng. Chúng cướp đi một phần công pháp gia truyền của chúng ta, và khiến Mộc gia suy yếu đi rất nhiều.”

Lăng Trần cảm thấy một luồng điện xẹt qua tâm trí. Công pháp gia truyền bị cướp đoạt? Điều này có vẻ quen thuộc đến kỳ lạ. Hắn chợt nhớ lại một mảnh ký ức mơ hồ, về một thế lực cũng từng lợi dụng danh nghĩa “Thiên Đạo” để thao túng vận mệnh, cướp đoạt bản nguyên của sinh linh. Phải chăng, Thiên Đạo Thần Giáo này chỉ là một nhánh nhỏ, một tàn dư của thế lực đó từ kiếp trước?

“Họ cướp công pháp gì của Mộc gia?” Lăng Trần không kìm được hỏi.

Mộc Thiên và Mộc Viễn nhìn nhau, do dự. Đây là bí mật của gia tộc, không dễ dàng tiết lộ cho người ngoài.

Thấy vậy, Lăng Trần nói. “Ta không có ý gì khác. Chỉ là, ta cảm thấy có một sự liên kết kỳ lạ giữa ta và khái niệm ‘Thiên Đạo’ mà họ nhắc đến. Ta đang tìm kiếm câu trả lời cho nguồn gốc của mình, và có lẽ, Thiên Đạo Thần Giáo là một manh mối quan trọng.” Hắn không thể nói ra về Luân Hồi, nhưng việc nhắc đến “nguồn gốc” và “Thiên Đạo” đã đủ để gây chú ý.

Mộc Thiên trầm ngâm một lát, rồi gật đầu. “Tiểu hữu đã là ân nhân của Mộc gia, cũng không cần giấu giếm. Công pháp mà chúng cướp đi là ‘Mộc Linh Hồi Sinh Quyết’, một bộ công pháp cổ xưa của Mộc gia, được cho là có khả năng khôi phục sinh cơ, thậm chí là đảo ngược tử vong trong một giới hạn nhất định. Nhưng điều quan trọng hơn, bộ công pháp này có liên quan đến một bí mật lớn hơn, một ‘Khế Ước Thiên Đạo’ mà tổ tiên Mộc gia đã ký kết từ thời Thái Cổ.”

“Khế Ước Thiên Đạo?” Lăng Trần thốt lên. Ngay lập tức, một luồng ký ức mạnh mẽ hơn ập đến, nhưng vẫn còn rất mơ hồ, như một tấm màn che phủ. Hắn thấy một hình ảnh chớp nhoáng về một cây cổ thụ khổng lồ vươn tới trời xanh, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, và những sợi xích ánh sáng đang trói buộc nó. Kèm theo đó là một cảm giác đau đớn, mất mát không thể tả.

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, che giấu sự chấn động trong lòng. “Khế Ước Thiên Đạo là gì?”

Mộc Viễn tiếp lời, giọng đầy vẻ hoài niệm và u buồn. “Theo lời tổ tiên để lại, Cổ Giới chúng ta từng là một phần của một kỷ nguyên vàng son, nơi Thiên Đạo nguyên thủy vận hành một cách hoàn hảo. Nhưng rồi một sự kiện chấn động đã xảy ra, khiến Thiên Đạo bị tổn thương, phân liệt. Rất nhiều thế giới bị ảnh hưởng, và Cổ Giới chúng ta là một trong số đó. Tổ tiên Mộc gia, cùng với một số gia tộc cổ xưa khác, đã ký kết một ‘Khế Ước Thiên Đạo’ để cố gắng duy trì sự cân bằng, bảo vệ những gì còn sót lại của Thiên Đạo nguyên thủy. Mộc Linh Hồi Sinh Quyết chính là chìa khóa để duy trì khế ước đó.”

“Thiên Đạo Thần Giáo xuất hiện và muốn đoạt lấy công pháp đó, có lẽ là để phá vỡ hoặc lợi dụng Khế Ước Thiên Đạo, để đạt được mục đích của chúng.” Mộc Thiên nói thêm, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng muốn kiểm soát Thiên Đạo, định hình lại Luân Hồi theo ý chúng.”

Lăng Trần nghe đến đây, trong lòng đã có một sự khẳng định. Thiên Đạo Thần Giáo này không đơn thuần chỉ là một tổ chức tà giáo, mà chúng là một mắt xích quan trọng trong việc khám phá bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi. Những mảnh ghép ký ức của hắn, sự biến chất của Thiên Đạo, sự can thiệp vào Luân Hồi – tất cả đều đang hội tụ về đây.

Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Mộc Thiên và Mộc Viễn. “Tộc trưởng, đại trưởng lão. Ta có thể giúp Mộc gia. Ta không chỉ muốn tìm hiểu về Thiên Đạo Thần Giáo vì bản thân, mà còn vì ta cảm thấy mình có trách nhiệm phải ngăn chặn những kẻ đang cố gắng thao túng Thiên Đạo và Luân Hồi. Những gì họ đang làm, có thể ảnh hưởng đến vô số thế giới, vô số sinh linh.”

Mộc Thiên và Mộc Viễn ngạc nhiên nhìn Lăng Trần. Họ không ngờ một thiếu niên từ thế giới phàm tục lại có tầm nhìn và ý chí như vậy. Ánh mắt họ từ dò xét chuyển sang một tia hy vọng. Mộc gia đã suy yếu quá lâu, và họ đang cần một sự trợ giúp mạnh mẽ.

“Tiểu hữu có thể có những bí mật của riêng mình, nhưng tấm lòng này của tiểu hữu, Mộc gia chúng ta xin tin tưởng.” Mộc Thiên nói, rồi nhìn Mộc Viễn, người cũng gật đầu đồng tình. “Nếu tiểu hữu nguyện ý giúp đỡ, Mộc gia chúng ta sẽ dốc toàn lực hỗ trợ tiểu hữu. Chúng ta sẽ cung cấp tất cả những thông tin mà Mộc gia biết về Thiên Đạo Thần Giáo, và những bí mật về Khế Ước Thiên Đạo.”

Lăng Trần gật đầu. “Vậy thì tốt quá. Ta cũng cần một nơi để ẩn thân và tu luyện, đồng thời tìm hiểu thêm về Cổ Giới này.” Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và việc có được sự hỗ trợ từ một gia tộc cổ xưa như Mộc gia sẽ là một lợi thế không nhỏ.

Đại trưởng lão Mộc Viễn mỉm cười. “Vậy thì, Lăng Trần công tử cứ xem Mộc gia như nhà. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Thiên Đạo Thần Giáo, và vén màn những bí mật đã bị che giấu từ Thái Cổ.”

Lăng Trần cũng nở một nụ cười nhẹ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Những mảnh ghép ký ức về Luân Hồi, về Thiên Đạo đang chờ đợi hắn thu thập. Con đường tìm kiếm chân tướng của “Dấu Tích Thời Gian” đã chính thức mở ra, với Mộc gia là điểm tựa đầu tiên, và Thiên Đạo Thần Giáo là mục tiêu đầu tiên mà hắn phải đối mặt. Một cuộc chiến giữa ý chí cá nhân và vận mệnh vũ trụ, giữa trật tự giả tạo và bản nguyên chân chính, đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn.

Hắn phải mạnh hơn nữa. Mạnh hơn để bảo vệ những người hắn quan tâm, mạnh hơn để vén màn chân tướng, và mạnh hơn để định hình lại Thiên Đạo Luân Hồi.

Hết Chương 50.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8