Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:52:26 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 49: CỔ ĐẠO THIÊN HÀNH

Lăng Trần hít thở sâu, từng luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như mang theo bụi thời gian, tràn vào phổi hắn. Cánh cửa đá đã khép lại phía sau, cách ly hắn khỏi thế giới phàm tục đã từng giam hãm. Trước mắt hắn không phải là một tầng tháp khác như hắn dự đoán, mà là một hành lang dài vô tận, được khắc chạm những phù văn cổ xưa mà chỉ cần nhìn vào đã thấy choáng váng.

Hành lang không có ánh sáng tự nhiên, nhưng lại được chiếu rọi bởi những viên ngọc dạ minh châu khổng lồ khảm trên vòm đá, phát ra thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo. Mỗi viên châu đều lớn bằng đầu người, tỏa ra linh khí nồng đậm hơn cả một mạch linh thạch hạng nhất. Cảm giác linh khí dồi dào đến mức ngạt thở, không giống bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở thế giới trước. Đây chính là khởi đầu của “Dấu Tích Thời Gian” mà lời thì thầm từ Cổ Luân Tháp đã nhắc đến?

Hắn bước đi, bàn chân nhẹ như không chạm đất. Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm mà còn tinh khiết đến lạ, tự động thẩm thấu vào cơ thể, tẩy rửa tạp chất và củng cố kinh mạch. Mỗi bước chân là một sự thăng hoa vi diệu. Lăng Trần cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, không phải là đột phá cảnh giới, mà là một sự “thanh lọc” sâu sắc hơn, chuẩn bị cho một cấp độ tu luyện mới.

Khi đi hết hành lang, một cánh cổng đá khác lại hiện ra. Lần này, nó không đơn thuần là một cánh cửa, mà là một vách đá khổng lồ, được khắc họa một bức tranh phong cảnh hùng vĩ. Một dòng sông sao chảy qua bầu trời, những ngọn núi cao chọc trời bị bao phủ bởi mây mù, và những bóng dáng khổng lồ đang lướt đi giữa không trung. Lăng Trần đưa tay chạm vào. Cánh cổng không có bất kỳ cơ quan nào, nhưng khi hắn chạm vào, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng lấy thân ảnh hắn.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lăng Trần cảm thấy mình như đang rơi tự do, xuyên qua vô số lớp không gian. Cảm giác này kéo dài chỉ trong chốc lát, nhưng lại như trải qua hàng vạn năm. Khi thị giác trở lại, hắn đang đứng trên một ngọn đồi thoai thoải, dưới một bầu trời rực rỡ sắc màu, không có mặt trời hay mặt trăng, chỉ có những dải cực quang uốn lượn liên tục.

Toàn bộ thế giới trước mắt hắn toát lên một vẻ cổ kính và hùng vĩ không thể tả. Cây cối cao lớn đến mức ngọn cây chạm mây, thân cây to bằng cả một tòa thành. Linh khí ở đây đặc quánh lại thành từng sợi sương mù trắng xóa, trôi lãng đãng trong không khí. Hắn hít một hơi, cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch như được tưới tắm, tu vi đang dần được củng cố một cách tự nhiên.

“Đây chính là… Cổ Giới?” Lăng Trần lẩm bẩm, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc. Thế giới phàm tục hắn từng sống chỉ là một ao tù nhỏ bé so với đại dương mênh mông này.

Trong tâm hải, Cổ Luân Tháp khẽ rung động. Giọng nói cổ xưa, trầm thấp lại vang lên, không còn chế giễu mà mang theo một chút thâm ý:

“Ngươi đã đến rồi. Nơi này là một trong vô số tiểu thế giới bị phong ấn sau Đại Biến Cổ Giới. Linh khí dồi dào, nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm. Những kẻ tu luyện ở đây, dù chỉ là cấp thấp nhất, cũng mạnh hơn những ‘Tiên Sư’ của thế giới ngươi gấp trăm lần.”

Lăng Trần không kinh hãi, ngược lại, hắn cảm thấy phấn khích. Một thế giới mạnh mẽ hơn có nghĩa là có nhiều cơ hội hơn để hắn phát triển, để hắn tìm kiếm chân tướng. “Ta phải làm gì ở đây?”

“Tìm kiếm. Tìm kiếm những mảnh vỡ của ký ức, những dấu tích của Luân Hồi Chân Giải, và những kẻ thù đã từng vây hãm ngươi trong vô số kiếp.” Giọng nói của Cổ Luân Tháp dần tắt lịm, như thể nó chỉ là một người dẫn đường chứ không phải một trợ thủ.

Lăng Trần bắt đầu hành trình. Hắn không có mục tiêu cụ thể, chỉ dựa vào trực giác và cảm giác thôi thúc trong linh hồn. Hắn đi qua những khu rừng nguyên sinh, nơi những linh thú khổng lồ lướt đi như những ngọn núi di động. Hắn chứng kiến những trận chiến giữa các chủng tộc kỳ lạ, những pháp thuật và thần thông mà hắn chưa từng thấy. Mỗi ngày trôi qua, tầm nhìn của hắn lại được mở rộng thêm một chút.

Sau vài ngày lang thang, hắn phát hiện ra một dấu vết của con người. Đó là một con đường mòn cổ kính, được lát bằng những phiến đá xanh rêu phong, dẫn sâu vào một thung lũng. Dọc theo con đường là những cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê như những chiếc ô khổng lồ. Linh khí ở đây càng trở nên nồng đậm, phảng phất một mùi hương thảo mộc thanh thoát.

Theo con đường mòn, Lăng Trần đi đến một thung lũng rộng lớn, nơi có một dòng suối trong vắt chảy qua. Bên bờ suối là một vài căn nhà gỗ đơn sơ, nhưng lại toát lên vẻ cổ kính và hài hòa với thiên nhiên. Một ngôi làng nhỏ, nhưng không có vẻ gì là phàm tục. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí dao động mạnh mẽ từ bên trong những căn nhà đó, chứng tỏ nơi đây có các tu sĩ sinh sống.

Hắn ẩn mình trong bụi cây, quan sát. Từ một căn nhà gỗ, một thiếu nữ bước ra. Nàng mặc bộ y phục màu xanh ngọc, tóc đen dài như thác đổ, dung nhan thanh tú tựa tiên tử. Điều khiến Lăng Trần chú ý không phải là vẻ đẹp của nàng, mà là luồng linh khí thuần khiết và mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể nàng. Nàng đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, một cảnh giới mà ở thế giới cũ của Lăng Trần, chỉ có những lão tổ tông ẩn mình mới có thể đạt tới. Và nàng, chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi!

Thiếu nữ đi đến bên dòng suối, lấy một chiếc bình ngọc ra hứng nước. Động tác của nàng uyển chuyển, tự nhiên, như một phần của cảnh vật. Bỗng nhiên, một luồng kiếm quang sắc lạnh xé gió lao đến, nhắm thẳng vào lưng nàng. Đó là một đòn tấn công lén lút, hiểm độc.

Lăng Trần nheo mắt. Hắn không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng có điều gì đó không ổn. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí quen thuộc, một sự tàn nhẫn đã từng khắc sâu vào ký ức mơ hồ của hắn. Như thể hắn đã từng đối mặt với loại người này trong một kiếp sống xa xưa.

Thiếu nữ phản ứng cực nhanh. Nàng xoay người, tay áo vung lên, một luồng thanh quang bùng nổ, dễ dàng chặn đứng kiếm quang. Một tiếng “keng” vang lên chói tai. Từ lùm cây đối diện, ba người đàn ông mặc hắc y lao ra, trên tay cầm trường kiếm sáng loáng. Khuôn mặt bọn chúng bị che khuất bởi mặt nạ quỷ, nhưng sát khí thì không thể che giấu.

“Mộc Lan tiểu thư, giao Lôi Linh Quả ra đây, chúng ta có thể tha cho cô một mạng!” Một tên hắc y lên tiếng, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ đe dọa.

Thiếu nữ tên Mộc Lan cười lạnh: “Chỉ bằng các ngươi? Muốn cướp Lôi Linh Quả của Mộc gia ta, e rằng chưa đủ tư cách!”

Ba tên hắc y không nói nhiều, đồng loạt lao vào tấn công. Cả ba đều là cường giả Hóa Thần kỳ, phối hợp ăn ý, mỗi chiêu đều hướng vào chỗ hiểm. Mộc Lan tuy mạnh, nhưng đối mặt với ba kẻ địch cùng cấp, lại bị đánh lén, nàng dần rơi vào thế hạ phong.

Lăng Trần quan sát trận chiến. Hắn nhận ra chiêu thức của bọn hắc y có một chút quen thuộc, một loại sát pháp cổ xưa, tàn nhẫn, dường như hắn đã từng nhìn thấy trong những mảnh ký ức vụn vặt. Đó không phải là một loại công pháp chính thống, mà là một tà công chuyên dùng để đoạt mệnh người khác, thu thập khí huyết.

Trong khoảnh khắc Mộc Lan sắp bị một kiếm xuyên tim, Lăng Trần không chần chừ nữa. Hắn vọt ra khỏi bụi cây, tốc độ nhanh như chớp. Một quyền đánh ra, không dùng bất kỳ pháp thuật nào, chỉ thuần túy là sức mạnh thể chất và linh khí cô đọng.

“Cút!”

Quyền phong mang theo một tiếng gầm nhẹ, thẳng thừng đánh trúng tên hắc y đang định kết liễu Mộc Lan. Tên đó không kịp phản ứng, bị một lực đạo kinh khủng đánh bay ra xa, đâm sầm vào một thân cây cổ thụ, thân thể nứt toác, máu tươi phun ra như suối, chết ngay lập tức.

Hai tên hắc y còn lại và Mộc Lan đều sững sờ. Bọn họ không ngờ lại có người xen vào, và càng không ngờ người này lại mạnh đến mức một quyền đã giết chết một cường giả Hóa Thần kỳ.

“Ngươi là ai?” Một tên hắc y gầm lên, ánh mắt đầy cảnh giác.

Lăng Trần không trả lời, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào hai tên còn lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những kẻ mặc hắc y tương tự đang mờ ảo hiện lên, những khuôn mặt bị che khuất, những tiếng cười khẩy tàn độc. Một cảm giác căm ghét dâng lên trong lòng hắn, không rõ lý do.

“Dám làm loạn trong địa bàn của ta, các ngươi tìm chết!” Lăng Trần lạnh lùng nói, linh khí quanh thân bùng nổ. Không còn là cái vẻ yếu ớt của một phàm nhân, mà là sự cường đại của một Luân Hồi Giả đang dần thức tỉnh.

Hai tên hắc y cảm nhận được khí tức đáng sợ từ Lăng Trần, trong lòng run sợ. Bọn chúng nhìn nhau, không dám liều mạng. “Rút lui!”

Chúng định bỏ chạy, nhưng Lăng Trần không cho phép. Hắn bước chân, thân hình như ảo ảnh, trong nháy mắt đã chặn đường một tên. Một chưởng vỗ ra, không có hoa mỹ, chỉ là linh khí tinh thuần hội tụ. Tên hắc y bị đánh bay, nhưng lần này Lăng Trần không giết chết hắn, chỉ đánh trọng thương. Hắn muốn tra hỏi.

Tên còn lại thấy đồng bọn bị khống chế, không dám chần chừ, liều mạng thi triển độn pháp bỏ chạy. Lăng Trần không đuổi theo, hắn nhìn tên hắc y bị thương nặng đang nằm trên đất.

Mộc Lan lúc này mới hoàn hồn, nàng nhìn Lăng Trần với vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng chưa từng thấy ai mạnh đến mức này ở Cổ Giới này, đặc biệt là một thiếu niên lạ mặt. “Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp.”

Lăng Trần quay sang nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp. “Cô là người của Mộc gia?”

“Đúng vậy. Thiếp là Mộc Lan.” Nàng trả lời, giọng nói thanh thoát.

Lăng Trần gật đầu, sau đó ánh mắt lạnh lẽo nhìn tên hắc y đang hấp hối. “Nói, các ngươi là ai? Tổ chức của các ngươi là gì? Tại sao lại tấn công Mộc gia?”

Tên hắc y ho ra một ngụm máu lớn, đôi mắt đầy vẻ oán độc và sợ hãi. “Ngươi… ngươi sẽ phải hối hận… Tổ chức của chúng ta không ai có thể đối địch… Lôi Linh Quả… là của Thiên Đạo Thần Giáo… kẻ nào dám cản… đều phải chết… chết…!”

Hắn nói đến đây, đột nhiên một luồng hắc khí bùng lên từ thân thể hắn, tự hủy kinh mạch. Rõ ràng là hắn đã bị hạ cấm chế, không thể tiết lộ quá nhiều bí mật. Lăng Trần phản ứng nhanh chóng, nhưng vẫn không kịp ngăn cản.

“Thiên Đạo Thần Giáo?” Lăng Trần lặp lại cái tên, trong lòng cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Tên này có vẻ như có liên quan đến những điều hắn đang tìm kiếm. Lôi Linh Quả, Thiên Đạo Thần Giáo, và cảm giác quen thuộc đến rợn người khi hắn nhìn thấy sát pháp của bọn chúng.

Mộc Lan cũng lộ vẻ kinh ngạc. “Thiên Đạo Thần Giáo? Bọn chúng đã ẩn mình hàng ngàn năm, tại sao bây giờ lại xuất hiện? Chẳng lẽ…”

Nàng không nói hết, nhưng sự lo lắng trong mắt nàng đã nói lên tất cả. Đây rõ ràng là một thế lực lớn, và sự xuất hiện của chúng không phải là điềm lành.

Lăng Trần nhìn về phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, rồi lại nhìn về phía những ngôi nhà gỗ đơn sơ của Mộc gia. Hắn đã vô tình bước vào một cuộc chiến, hay đúng hơn, là một phần của cuộc chiến đã kéo dài hàng vạn năm, một cuộc chiến mà hắn, với tư cách là một Luân Hồi Giả, đã bị cuốn vào từ rất lâu. Những dấu tích thời gian đang dần hiện rõ, và Lăng Trần biết, đây chỉ là khởi đầu.

Hắn cần phải tìm hiểu về Thiên Đạo Thần Giáo này, về Lôi Linh Quả, và về những bí mật cổ xưa đang bị che giấu ở Cổ Giới này. Con đường tu chân ở thế giới mới đã mở ra, không còn sự yên bình của thế giới phàm tục, mà là đầy rẫy thử thách, hiểm nguy, và những mảnh ghép ký ức về Luân Hồi đang chờ đợi hắn thu thập.

“Công tử, mời ngài vào trong Mộc gia nghỉ ngơi, để thiếp báo cáo lại cho trưởng lão.” Mộc Lan cung kính nói, ánh mắt nhìn Lăng Trần đầy vẻ kính trọng và tò mò.

Lăng Trần gật đầu. Đây là cơ hội tốt để hắn tìm hiểu về Cổ Giới này. Hắn bước chân theo Mộc Lan, tiến vào ngôi làng cổ kính, nơi những bí mật của “Dấu Tích Thời Gian” đang chờ đợi hắn vén màn.

Hết Chương 49.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8