Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:50:10 | Lượt xem: 3

Chương 46: Thanh Âm Từ Cổ Tháp

Lăng Trần bước vào, theo sau là Mộc Linh, ánh mắt nàng đầy cảnh giác quét qua không gian rộng lớn trước mắt. Hành lang hẹp bỗng mở ra một đại sảnh hùng vĩ đến kinh ngạc. Nơi đây không phải là một hang động hay một di tích bị vùi lấp, mà là một không gian độc lập, dường như bị tách rời khỏi dòng chảy thời gian, tồn tại trong một chiều không gian khác.

Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới vòm trần đen kịt như bầu trời đêm không sao, đứng sừng sững uy nghi. Mỗi cột đá đều được chạm khắc những hoa văn cổ xưa, phức tạp đến mức khó hiểu, miêu tả những sinh linh kỳ dị, những cảnh tượng chiến tranh giữa các vị thần, và những vòng tròn xoáy ốc không ngừng nghỉ. Chính những vòng tròn xoáy ốc đó đã thu hút ánh nhìn của Lăng Trần. Chúng không phải là những hình trang trí đơn thuần, mà dường như là biểu tượng của Luân Hồi, của sự tuần hoàn vĩnh cửu.

Luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ mà hắn cảm nhận được từ bên ngoài, giờ đây trở nên cô đặc đến nghẹt thở. Nó không mang theo sự mục ruỗng của thời gian, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng chảy ở nơi đây hàng triệu năm. Dưới chân các cột đá, những bục đá vuông vức xếp thành hình bán nguyệt, hướng về một cấu trúc trung tâm – một tòa tháp đá sừng sững, không quá cao nhưng lại tỏa ra một cảm giác uy áp kinh người. Tòa tháp có chín tầng, mỗi tầng đều có một phiến đá lớn khắc đầy phù văn, ánh sáng mờ ảo luân chuyển không ngừng.

“Đây là… Cổ Luân Tháp!” Mộc Linh thì thầm, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ta từng đọc trong cổ tịch, có những di tích liên quan đến Luân Hồi, được gọi là Cổ Luân Tháp. Chúng là nơi cất giữ những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ, và cũng là nơi duy nhất có thể cảm nhận được Thiên Đạo nguyên thủy.”

Lăng Trần không đáp lời, đôi mắt hắn dán chặt vào Cổ Luân Tháp. Lực hút mãnh liệt mà hắn cảm nhận được đã đạt đến đỉnh điểm. Không phải là một lực kéo vật lý, mà là một sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng gọi vô hình vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy như thể mọi tế bào trong cơ thể, mọi mảnh ký ức chắp vá đang run rẩy, khao khát được trở về nguồn cội.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng kiên định, tiến về phía Cổ Luân Tháp. Mộc Linh vội vàng theo sau, ánh mắt nàng không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ hiểm nguy nào. Nàng cảm nhận được sự bất thường từ Lăng Trần, một luồng khí tức bí ẩn đang bùng lên mạnh mẽ trong hắn, như thể thứ gì đó sắp sửa thức tỉnh.

Khi Lăng Trần đến gần chân tháp, những phù văn trên phiến đá tầng thứ nhất bỗng bừng sáng rực rỡ. Một dòng năng lượng cổ xưa, tinh khiết nhưng cũng đầy uy lực, tuôn trào ra, bao phủ lấy hắn. Ngay lập tức, những mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu Lăng Trần bỗng chốc được kết nối, tạo thành một dòng chảy hình ảnh và cảm xúc rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn thấy một chiến trường rộng lớn không biên giới, nơi những vì sao vỡ tan, những hành tinh hóa thành bụi. Hắn thấy vô số sinh linh cường đại, từ Tiên Vương, Thần Chủ cho đến những tồn tại mà hắn chưa từng biết đến, gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng. Ở trung tâm của cuộc chiến đó, có một thực thể khổng lồ, thân ảnh mờ ảo, dường như là hiện thân của sự hỗn loạn, đang nuốt chửng mọi thứ. Và đối diện với nó, là một thân ảnh quen thuộc đến rùng mình – chính là hắn, nhưng mạnh mẽ hơn gấp vạn lần, mang theo khí tức của Luân Hồi và Thiên Đạo. Hắn đang chiến đấu, một mình chống lại sự hủy diệt, ánh mắt kiên định đến cùng cực.

“Không… đó là…” Lăng Trần bật ra một tiếng khẽ, nhưng âm thanh đó như bị nuốt chửng bởi dòng ký ức đang cuộn trào. Hắn thấy bản thân mình trong kiếp đó, đã cố gắng cứu vãn một thứ gì đó, một trật tự đã bị phá vỡ. Hắn thấy một vòng tròn khổng lồ, ánh sáng bảy màu rực rỡ, cố gắng bao bọc lấy vạn vật, nhưng rồi bị xé toạc bởi một bàn tay khổng lồ, đen tối.

Đó là Luân Hồi! Luân Hồi đã bị tấn công, bị biến dạng, bị giam cầm!

Và rồi, hắn thấy một bóng hình. Một bóng hình uy nghi, đứng trên một đỉnh núi cao nhất của Tiên giới, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống chiến trường đang lụi tàn. Hắn không thể nhìn rõ khuôn mặt, nhưng cảm giác quen thuộc đến cực điểm, xen lẫn một nỗi đau thấu tim, khiến Lăng Trần muốn gào thét. Kẻ đó… là một cố nhân? Hay một kẻ thù truyền kiếp?

“Lăng Trần! Ngươi sao vậy?” Mộc Linh lay mạnh cánh tay hắn, cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể Lăng Trần. Hắn đang run rẩy dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt lại mở to, dán chặt vào hư vô.

Dòng ký ức đột ngột đứt đoạn, Lăng Trần thở hổn hển, lùi lại một bước, suýt ngã quỵ. Hắn nắm chặt tay, cảm giác đau đớn từ linh hồn vẫn còn vương vấn. Những hình ảnh vừa rồi quá chân thực, quá bi tráng, không thể nào là ảo ảnh. Hắn đã từng là một tồn tại cường đại, đã từng chiến đấu để bảo vệ Luân Hồi, và đã thất bại.

“Ta… ta đã thấy…” Hắn nói, giọng khàn đặc. “Ta thấy sự sụp đổ. Ta thấy Luân Hồi bị xé nát. Và ta thấy… một kẻ…”

Trước khi hắn có thể nói hết, một tiếng “Rắc!” nhỏ vang lên từ đỉnh Cổ Luân Tháp. Phiến đá tầng thứ chín, vốn mờ ảo nhất, bỗng nứt ra một khe nhỏ. Từ khe nứt đó, một luồng khí tức âm u, cổ quái thoát ra, mang theo mùi của sự mục nát và oán hận. Nó hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh lặng hùng vĩ của không gian này, như một vết nhơ trên bức tranh thanh bình.

Ngay lập tức, những phù văn trên các cột đá xung quanh đại sảnh cũng bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh về chiến tranh trở nên sống động hơn, những sinh linh kỳ dị dường như muốn thoát ra khỏi đá. Ánh sáng mờ ảo từ các tầng tháp khác cũng trở nên hỗn loạn.

“Nguy hiểm!” Mộc Linh vội vàng kéo Lăng Trần lùi lại, triệu hồi kiếm linh của mình. Kiếm linh hóa thành một dải lụa xanh biếc, lượn lờ xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Từ những vết nứt trên các cột đá, những sợi tơ đen mỏng manh bắt đầu bò ra, lan tỏa khắp không gian. Chúng không phải là vật chất, mà là những tia năng lượng âm u, mang theo một ý chí ăn mòn. Chúng nhanh chóng kết nối với nhau, tạo thành những cái bóng mờ ảo, hình thù quái dị, lấp đầy đại sảnh.

“Đây là… Tàn niệm của Ám Giới!” Mộc Linh kinh hãi thốt lên. “Chúng là những tàn dư của một thế lực đã bị phong ấn từ Thái Cổ, chuyên ăn mòn linh hồn và ký ức! Chúng đang cố gắng ngăn cản ngươi tiếp cận sự thật!”

Những cái bóng mờ ảo lao về phía Lăng Trần và Mộc Linh như những mũi tên độc. Lăng Trần dù còn choáng váng vì dòng ký ức, nhưng bản năng chiến đấu của hắn đã trỗi dậy. Hắn triệu hồi Hắc Diễm Kiếm, ngọn lửa đen lập tức bùng lên, đẩy lùi những cái bóng đầu tiên.

“Chúng không có thực thể, nhưng lại có thể hút kiệt sinh lực!” Lăng Trần cảnh báo, cảm nhận được sự ăn mòn khi Hắc Diễm Kiếm chạm vào chúng. “Cẩn thận, đừng để chúng chạm vào!”

Mộc Linh gật đầu, dải lụa kiếm linh của nàng hóa thành một lá chắn ánh sáng, bảo vệ cả hai. Nàng điều khiển kiếm linh xoay tròn, tạo thành một cơn lốc kiếm khí, đánh tan những cái bóng đang áp sát. Tuy nhiên, số lượng của chúng quá lớn, không ngừng sinh ra từ các vết nứt trên cột đá và từ khe nứt trên Cổ Luân Tháp.

Lăng Trần nhìn lên đỉnh Cổ Luân Tháp, nơi khe nứt đang mở rộng dần. Hắn biết, nguồn gốc của những tàn niệm này chính là từ đó. Và có lẽ, chân tướng của Luân Hồi bị biến đổi cũng nằm ở nơi đó, bị che giấu bởi thế lực đã tạo ra những tàn niệm này.

“Chúng ta phải lên đó!” Lăng Trần nói, ánh mắt kiên định. “Bí mật nằm ở đỉnh tháp!”

Mộc Linh cau mày. “Nhưng chúng ta sẽ bị bao vây. Hơn nữa, những phù văn trên tháp đang phản ứng dữ dội. Ta cảm thấy có một sức mạnh to lớn đang bị phong ấn bên trong, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.”

“Không sao.” Lăng Trần vung kiếm, một luồng Hắc Diễm quét sạch một cụm tàn niệm. “Đây là tiếng gọi của định mệnh. Ta không thể lùi bước.”

Hắn nhìn lại những hình ảnh trên cột đá, đặc biệt là bóng hình uy nghi mà hắn đã thấy trong ký ức. Một nỗi căm hờn trỗi dậy trong lòng hắn, một sự phẫn nộ không thể lý giải. Kẻ đó, dù là cố nhân hay kẻ thù, chắc chắn có liên quan đến sự biến đổi của Luân Hồi. Và hắn, Lăng Trần, kiếp này hay kiếp khác, đều phải đối mặt với nó.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bất kỳ tia kiếm khí hay Hắc Diễm nào, bỗng tuôn ra từ sâu thẳm linh hồn Lăng Trần. Đó là khí tức của Luân Hồi, của sự tái sinh, của một ý chí không thể khuất phục. Luồng năng lượng đó quét qua các tàn niệm, khiến chúng tan biến như khói. Nó không phải là sức mạnh tấn công, mà là một sự thanh tẩy, một sự bác bỏ sự tồn tại của chúng.

Dưới chân Cổ Luân Tháp, phiến đá tầng thứ nhất lại một lần nữa bừng sáng, nhưng lần này, ánh sáng không còn là năng lượng cổ xưa thông thường, mà là một ánh sáng bảy màu rực rỡ, tượng trưng cho Luân Hồi nguyên thủy. Ánh sáng đó tạo thành một con đường cầu vồng, dẫn thẳng lên tầng thứ hai của Cổ Luân Tháp.

Đây là sự chấp thuận của Cổ Luân Tháp, hay là sự phản ứng của Luân Hồi nguyên thủy đang bị giam cầm, nhận ra chủ nhân của nó?

Lăng Trần không do dự, bước lên con đường ánh sáng đó. Mộc Linh ngẩn người nhìn cảnh tượng phi thường, rồi nhanh chóng theo bước hắn. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, hành trình của Lăng Trần đã bước sang một chương mới, một chương mà sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi đang dần được vén màn, và cả hai đang tiến sâu hơn vào một bí mật vĩ đại, có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.

Phía trên Cổ Luân Tháp, khe nứt trên đỉnh tầng thứ chín tiếp tục mở rộng, từ đó phát ra một tiếng cười khẩy âm trầm, lạnh lẽo, như đến từ vực sâu của thời gian, vang vọng khắp không gian, mang theo một nỗi thách thức cổ xưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8