Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 44
Lăng Trần bước vào màn sương mù dày đặc, cảm giác như xuyên qua một cánh cửa vô hình, không gian xung quanh chợt vặn vẹo rồi giãn ra. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và u buồn ập đến, thấm sâu vào từng tế bào, mang theo dấu vết của vô vàn năm tháng. Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, y phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất rộng lớn, không có dấu vết của sự sống hiện đại.
Bầu trời nơi đây mang một màu xám tro kỳ lạ, không có mặt trời hay trăng sao, chỉ có những quầng sáng yếu ớt lờ mờ chiếu rọi từ một nguồn không xác định, tạo nên một khung cảnh ảm đạm và huyền ảo. Mặt đất nứt nẻ, loang lổ những vết tích của một tai ương cổ xưa. Xa xa, những tàn tích của các kiến trúc khổng lồ sừng sững giữa không gian, các cột đá đổ nát, những bức tường thành cao vút bị phong hóa thành cát bụi, và những mái vòm đổ sập, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoang tàn, bi tráng.
Khí linh nơi đây nồng đậm hơn gấp ngàn lần so với thế giới phàm tục, nhưng lại mang theo một loại tạp chất khó tả, như thể nó đã bị ô nhiễm bởi một bi kịch sâu sắc nào đó. Mỗi hơi thở đều khiến tâm thần Lăng Trần cảm thấy thanh tẩy, nhưng đồng thời cũng khơi gợi lên một nỗi buồn miên man, một sự đồng cảm với sự mục nát của một nền văn minh đã sụp đổ.
Lý Thanh Dao và các tu sĩ khác xuất hiện sau Lăng Trần, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Một số người hoảng sợ lùi lại, không tin vào mắt mình. “Đây… đây là Cổ Giới sao?” Một tu sĩ run rẩy thì thầm, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi khi nhìn ngắm những tàn tích hùng vĩ nhưng chết chóc xung quanh.
Lý Thanh Dao tuy cũng chấn động, nhưng nàng nhanh chóng giữ lại được sự bình tĩnh. Nàng nhìn Lăng Trần, thấy y đang đứng bất động, ánh mắt như xuyên qua không gian và thời gian, nhìn sâu vào những tàn tích đổ nát. Khuôn mặt y không lộ vẻ sợ hãi hay kinh ngạc, mà là một sự trầm tư sâu sắc, như thể y đang cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc.
“Nơi này… có gì đó rất quen thuộc,” Lăng Trần khẽ nói, giọng nói thì thầm như một làn gió thoảng qua. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sợi dây vô hình đang kéo y về phía trung tâm của những tàn tích cổ xưa nhất. Không phải là sự thôi thúc của tham lam tìm kiếm bảo vật, mà là một khao khát tìm về cội nguồn, tìm về chính bản thân mình.
Cổ Lão là người cuối cùng bước ra. Ông đứng ở phía sau, ánh mắt sâu thẳm quét qua một lượt khung cảnh hoang tàn. Một tiếng thở dài thoát ra từ miệng ông, mang theo sự thấu hiểu và một chút bi ai. “Đây chính là ‘Thái Cổ Tàn Vực’, một mảnh vỡ của kỷ nguyên Thái Cổ đã bị phá hủy. Nơi đây từng là một phần của Tiên Giới nguyên thủy, nhưng sau ‘Đại Kiếp Thiên Đạo’, nó đã bị phong ấn và mục nát.”
Lời nói của Cổ Lão như một tiếng sét đánh ngang tai các tu sĩ khác. Tiên Giới? Đại Kiếp Thiên Đạo? Những khái niệm này quá xa vời, quá vĩ đại so với những gì họ từng biết. Chúng gợi lên một bức tranh về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch, mà họ chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được qua những tàn tích trước mắt.
Lăng Trần quay lại nhìn Cổ Lão, trong mắt y có một tia sáng lạ. “Đại Kiếp Thiên Đạo?”
Cổ Lão gật đầu chậm rãi. “Phải, đó là sự kiện đã thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của vũ trụ, khiến Thiên Đạo bị tổn thương, Luân Hồi bị biến chất, và Tiên Giới nguyên thủy bị phân liệt. Nơi đây là một minh chứng sống động cho sự tàn khốc của kiếp nạn đó.” Ông dừng lại, ánh mắt hướng về Lăng Trần, “Ngươi cảm nhận được nó, phải không? Cái gọi là ‘quen thuộc’ đó, chính là ký ức của tiền kiếp đang bị đánh thức bởi chính năng lượng tàn dư của Đại Kiếp.”
Lời nói của Cổ Lão càng củng cố thêm những suy đoán và cảm nhận của Lăng Trần. Y nhắm mắt lại, một làn sóng ký ức mơ hồ lại ùa về, không rõ ràng nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Y thấy những hình ảnh chớp nhoáng của một thành phố rực rỡ ánh sáng, những pho tượng thần linh uy nghi, và trên hết, là một cảm giác mất mát không thể tả, như thể y đã từng chứng kiến sự sụp đổ của tất cả những gì mình trân quý.
Khi Lăng Trần mở mắt, ánh nhìn của y trở nên kiên định hơn. “Chúng ta phải đi sâu hơn.”
Lý Thanh Dao tiến lại gần. “Cẩn thận, Lăng Trần. Nơi này ẩn chứa quá nhiều nguy hiểm. Ngay cả khí linh cũng có vẻ không ổn định.”
Quả thật, không lâu sau khi họ bắt đầu tiến sâu vào tàn tích, một luồng khí tức âm hàn đột nhiên bốc lên từ dưới lòng đất. Những bóng đen lờ mờ bắt đầu hiện ra từ các khe nứt trên mặt đất và từ sau những khối kiến trúc đổ nát. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những luồng khí đen kịt mang theo oán khí và sự phẫn nộ, lao về phía nhóm người với tốc độ kinh hoàng.
“Là tàn hồn!” Cổ Lão khẽ kêu lên, nhưng không có vẻ bất ngờ. “Những oán linh của những sinh linh đã chết trong Đại Kiếp, bị giam cầm ở đây hàng vạn năm.”
Các tu sĩ khác lập tức xuất thủ, thi triển các loại pháp thuật và bảo khí để chống lại. Tuy nhiên, những tàn hồn này không có thực thể, các đòn tấn công vật lý gần như vô hiệu. Chỉ có những chiêu thức mang theo linh lực thuần khiết hoặc ánh sáng công đức mới có thể gây tổn thương cho chúng.
Lý Thanh Dao rút ra bảo kiếm, kiếm quang lạnh lẽo tỏa ra, chém tan một vài tàn hồn đến gần. Nàng là người duy nhất trong số các tu sĩ có tu vi tương đối cao và tâm cảnh vững vàng, nhưng số lượng tàn hồn quá lớn, và chúng dường như vô cùng dai dẳng.
Lăng Trần không nói một lời, hai tay kết ấn. Một luồng linh lực màu vàng kim nhạt bùng phát từ cơ thể y, không phải là thứ linh lực thông thường, mà mang theo một loại ý cảnh siêu thoát, tinh khiết đến lạ thường. Đây chính là sức mạnh của “Thiên Mệnh Chi Khí” mà y đã thức tỉnh, một loại năng lượng gần với bản chất của Thiên Đạo nguyên thủy.
Khi luồng Thiên Mệnh Chi Khí này lan tỏa, những tàn hồn đang lao tới đột nhiên khựng lại, như thể bị một lực vô hình nào đó trấn áp. Chúng phát ra những tiếng rít gào chói tai, không phải vì đau đớn, mà vì sợ hãi. Một số tàn hồn yếu hơn lập tức tan biến vào hư không, số còn lại mạnh hơn thì run rẩy, không dám tiến lại gần.
Lăng Trần giơ tay ra, Thiên Mệnh Chi Khí ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng nhỏ. Y nhẹ nhàng ném nó về phía trước. Quả cầu ánh sáng bay qua, không gây ra bất kỳ sự phá hủy nào, nhưng khi nó chạm vào những tàn hồn, chúng không tan biến như trước, mà từ từ được thanh lọc. Oán khí tiêu tan, những hình ảnh mờ ảo của con người, yêu thú, thậm chí là những vị thần linh chớp nhoáng hiện ra trong khoảnh khắc, trước khi chúng hóa thành những đốm sáng li ti bay lên trời, tan vào bầu không khí xám xịt, tìm thấy sự giải thoát sau hàng vạn năm bị giam cầm.
Cảnh tượng đó khiến tất cả mọi người sững sờ. Đây không phải là giết chóc, mà là cứu rỗi. Lăng Trần không chỉ tiêu diệt kẻ thù, y còn thanh tẩy chúng, giúp chúng siêu thoát. Điều này vượt xa mọi hiểu biết của họ về tu luyện và chiến đấu.
Cổ Lão nhìn Lăng Trần, trong mắt ông lóe lên một tia sáng phức tạp. “Thiên Mệnh Chi Khí… Thật không ngờ, sau Đại Kiếp, vẫn còn tồn tại một người mang theo khí tức nguyên thủy như vậy. Ngươi chính là chìa khóa để mở ra sự thật về Luân Hồi.”
Sau khi thanh lọc hàng trăm tàn hồn, con đường phía trước trở nên yên tĩnh hơn. Lăng Trần cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ, nhưng đồng thời cũng có một sự thông suốt trong tâm trí. Ký ức về kiếp trước lại hiện lên rõ ràng hơn một chút, mặc dù vẫn chỉ là những mảnh vụn. Y nhìn thấy hình ảnh một bàn tay khổng lồ, che lấp bầu trời, bóp nát một thế giới. Một nỗi đau đớn tột cùng, một sự bất lực khủng khiếp ập đến, khiến y phải hít sâu một hơi để trấn tĩnh.
Những gì Lăng Trần vừa làm cũng khiến Lý Thanh Dao và các tu sĩ khác nhìn y bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Sự kính trọng và ngưỡng mộ đã thay thế sự nghi ngờ và dè chừng. Họ hiểu rằng, đi theo Lăng Trần không chỉ là một cơ hội, mà có lẽ còn là định mệnh.
“Chúng ta tiếp tục,” Lăng Trần nói, giọng y trầm ổn, mang theo một sự tự tin mới. Y cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến sự thật, đến những gì đã bị che giấu hàng vạn năm. Cổ Giới này không chỉ là một bãi chiến trường, mà còn là một kho tàng ký ức, một cánh cửa dẫn đến bản chất thật của Thiên Đạo và Luân Hồi.
Cổ Lão gật đầu, theo sát Lăng Trần. Những tu sĩ còn lại cũng nhanh chóng tập hợp, hình thành một đội hình phòng thủ, theo sau bước chân của thiếu niên bí ẩn. Họ không biết phía trước còn bao nhiêu nguy hiểm, bao nhiêu bí mật đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc vào Lăng Trần.
Đoàn người tiếp tục đi sâu vào Thái Cổ Tàn Vực, qua những con đường gồ ghề được bao phủ bởi những khối đá đổ nát, xuyên qua những hành lang tối tăm của những kiến trúc cổ xưa. Mỗi bước chân đều là một sự khám phá, một sự lật mở những trang sử đã bị lãng quên. Lăng Trần cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết, như thể nó đang hòa cùng nhịp đập của Cổ Giới, chờ đợi khoảnh khắc toàn bộ ký ức thức tỉnh, và chân tướng về Đại Kiếp Thiên Đạo được vén màn.