Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:47:20 | Lượt xem: 3

Rời xa khu rừng rậm, Lăng Trần vẫn cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp còn vương vấn trong tâm hải. Đó là cảm giác từ Liên Mộc Mộc. Không phải là tình cảm nam nữ tầm thường, mà là một sự kết nối sâu xa, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian. Y đã từng có một cảm giác tương tự khi đối mặt với một vài người ở thế giới phàm tục, nhưng không rõ ràng và mãnh liệt như lần này. Liên Mộc Mộc, cái tên này, tựa như một mảnh ghép nhỏ trong vô vàn mảnh ghép ký ức đang ngủ yên, chợt lay động.

“Cố nhân…” Lăng Trần khẽ lẩm bẩm. Cái từ này mang theo quá nhiều trọng lượng. Mỗi một cố nhân y gặp lại, có thể là một phần của quá khứ huy hoàng, nhưng cũng có thể là một vết sẹo chằng chịt của bi kịch. Y không thể nhớ rõ, nhưng trực giác mách bảo rằng những người này đều mang một sợi dây liên kết vô hình với y, từ những kiếp sống xa xưa. Cuộc gặp gỡ với Liên Mộc Mộc đã khẳng định một điều: hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay cơ duyên, mà còn là một cuộc đối thoại với chính quá khứ của y, với những thân phận đã bị lãng quên.

Ánh mắt Lăng Trần trở nên kiên định hơn. Y biết, để vén màn chân tướng của Thiên Đạo Luân Hồi, y phải đối mặt với tất cả những điều này, không trốn tránh. Những mảnh ghép ký ức sẽ dần được khôi phục, và sự thật, dù khắc nghiệt đến đâu, cũng sẽ được phơi bày. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa và dày đặc của Cổ Giới đang tràn vào cơ thể. Nơi này, so với thế giới phàm tục, quả thật là một thiên đường tu luyện, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí ẩn và hiểm nguy.

Cổ Giới, đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp hoang sơ và hùng vĩ đến ngạt thở. Những dãy núi cao chót vót đâm thẳng lên trời xanh, những dòng sông lớn chảy xiết như dải lụa bạc vắt ngang qua những thung lũng sâu thẳm. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào mà còn mang theo một sự cổ kính, nặng nề, như thể nó đã hấp thụ tinh hoa của vô số kỷ nguyên đã qua. Tuy nhiên, xen lẫn trong vẻ hùng vĩ đó là những dấu vết của sự tàn phá, của một tai ương nào đó đã từng quét qua nơi này. Những di tích đổ nát, những thành quách cổ xưa bị cây cối nuốt chửng, những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, tất cả đều kể về một quá khứ đầy biến động.

Lăng Trần tiếp tục hành trình, không vội vã. Y di chuyển qua những cánh rừng nguyên sinh, nơi những cây cổ thụ cao vút che khuất cả ánh mặt trời, nơi những loài linh thú mạnh mẽ ẩn mình. Y không ngừng hấp thụ linh khí, củng cố tu vi, và đồng thời, cũng thận trọng quan sát mọi thứ xung quanh. Y nhận ra, linh khí ở Cổ Giới không hoàn toàn thuần khiết. Đôi khi, y cảm nhận được một luồng khí tức u ám, nặng nề, như một vết nhơ đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc tươi tốt.

Vài ngày sau, Lăng Trần đặt chân đến một vùng đất hoang tàn rộng lớn. Nơi đây từng là một khu vực sầm uất, có lẽ là một tông môn cổ xưa hoặc một thành trì phồn thịnh, nhưng giờ chỉ còn lại những tàn tích đổ nát. Những bức tường thành khổng lồ bị sụp đổ, những kiến trúc đá tinh xảo nay chỉ còn là đống gạch vụn, và những tượng thần linh bị phong hóa nặng nề, nằm nghiêng ngả trên mặt đất. Một cảm giác tang thương và u uẩn bao trùm cả vùng đất.

Lăng Trần hạ xuống, cẩn thận bước đi giữa những đổ nát. Y cảm nhận được một loại năng lượng kỳ lạ đang tỏa ra từ lòng đất, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một sự hỗn loạn, pha tạp, như thể có một thứ gì đó đã bị xé toạc và trộn lẫn vào nhau. Càng đi sâu vào trung tâm của phế tích, cảm giác đó càng trở nên rõ rệt.

Y dừng lại trước một khối đá đen khổng lồ, cao hơn mười trượng, bị vỡ làm đôi. Trên bề mặt khối đá, có những ký tự cổ xưa được khắc sâu, đã bị phong hóa rất nhiều theo thời gian. Chúng không phải là những ký tự mà Lăng Trần từng học ở thế giới phàm tục, nhưng một cách kỳ lạ, khi y đưa tay chạm vào, một dòng thông tin mơ hồ chợt xẹt qua tâm trí y. Đó là một phần của ký ức, một phần của tri thức đã bị lãng quên.

Lăng Trần nhắm mắt, tập trung tinh thần. Y cố gắng giải mã những ký tự đó, dựa vào những mảnh ghép tri thức vừa lóe lên. Dần dần, những hình ảnh và âm thanh cổ xưa hiện lên trong tâm trí y, như một thước phim quay chậm.

Đây là một bia đá ghi lại lịch sử của một tông môn cổ đại, mang tên “Thiên Luân Cung”. Bia đá kể về một kỷ nguyên huy hoàng, khi Thiên Đạo vận hành viên mãn, Luân Hồi trôi chảy tự nhiên. Vạn vật sinh ra, trưởng thành, chết đi và tái sinh theo một trật tự hoàn hảo. Tuy nhiên, sau đó, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, được gọi là “Đại Biến” hay “Thiên Khuyết”.

Theo những gì bia đá ghi lại một cách mơ hồ, trong Đại Biến, có một “Thực Thể Ngoại Vực” hoặc “Kẻ Phá Giới” đã xuất hiện. Thực thể này mang theo một sức mạnh hủy diệt khó lường, không thuộc về Thiên Đạo nguyên thủy. Nó không muốn bị ràng buộc bởi Luân Hồi, cũng không muốn Thiên Đạo tiếp tục vận hành theo ý chí của vạn vật. Nó đã cố gắng “ăn mòn” Thiên Đạo, thay đổi quy luật Luân Hồi, biến nó thành công cụ để phục vụ cho mục đích riêng của mình.

Hậu quả của Đại Biến là vô cùng thảm khốc. Thiên Đạo bị tổn thương nặng nề, xuất hiện những “Vết Nứt Thiên Đạo” mà qua đó, những luồng năng lượng hỗn loạn từ Hư Vô Chi Địa tràn vào, làm biến chất linh khí, gây ra vô số tai ương. Vòng Luân Hồi cũng bị bóp méo, không còn công bằng và tự nhiên như trước. Nhiều linh hồn bị giam cầm, không thể siêu thoát, hoặc bị ép buộc tái sinh trong những thân phận thấp kém không theo ý muốn. Một số linh hồn khác thì bị chia cắt, ký ức bị phong ấn, phải trải qua vô vàn kiếp luân hồi mà không thể tìm lại bản nguyên.

Bia đá cũng nhắc đến một nhóm người đã đứng lên chống lại “Kẻ Phá Giới” và cố gắng hàn gắn Thiên Đạo, nhưng cuối cùng đã thất bại thảm hại. Tông môn Thiên Luân Cung chính là một trong những thế lực đó. Họ đã phải hy sinh vô số cường giả, thậm chí là tự phong ấn chính mình để bảo vệ những mảnh ghép cuối cùng của Thiên Đạo nguyên thủy, và để lại những lời cảnh báo cho hậu thế.

Những dòng chữ cuối cùng của bia đá, dù đã mờ nhạt, vẫn khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần: “Thiên Đạo hữu khuyết, Luân Hồi bất toàn. Hậu nhân chí, tìm kiếm bản nguyên, tái tạo càn khôn, thoát khỏi luân kiếp…” (Thiên Đạo có khuyết thiếu, Luân Hồi không hoàn chỉnh. Hậu nhân đến, tìm kiếm bản nguyên, tái tạo càn khôn, thoát khỏi luân kiếp…).

Lăng Trần mở mắt, đồng tử co rút. Một luồng chấn động mạnh mẽ quét qua tâm hồn y. Những gì y vừa giải mã không chỉ là một truyền thuyết, mà là một sự thật kinh hoàng. Thiên Đạo mà vạn vật vẫn tin tưởng, Luân Hồi mà sinh linh vẫn tuân theo, hóa ra đã bị bóp méo từ rất lâu rồi. Những giấc mơ mơ hồ, những ký ức chắp vá, những cảm giác quen thuộc với “cố nhân”, tất cả đều có lời giải đáp. Y không phải là một Luân Hồi Giả bình thường, y là một phần của “bản nguyên”, một người mang sứ mệnh “tái tạo càn khôn”.

Sự tức giận dâng trào trong lòng Lăng Trần. Tức giận vì sự thật bị che giấu, tức giận vì sự bất công của vận mệnh. Nhưng trên hết, là một sự thôi thúc mạnh mẽ chưa từng có. Mục tiêu của y không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm sức mạnh hay giải mã ký ức nữa. Y phải tìm ra “Kẻ Phá Giới” đó, tìm ra nguyên nhân của “Thiên Khuyết”, và “tái tạo càn khôn”, như lời bia đá đã nhắc nhở. Y phải đưa Thiên Đạo trở về trạng thái nguyên thủy, để Luân Hồi vận hành một cách công bằng và tự nhiên.

Lăng Trần nhìn lại bia đá, rồi nhìn ra xung quanh vùng phế tích rộng lớn. Bia đá này đã bị phong hóa quá nặng nề, và những thông tin nó cung cấp chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh. Y cần nhiều hơn thế. Y cần những manh mối cụ thể hơn về “Kẻ Phá Giới”, về “Thiên Khuyết”, và về những gì đã xảy ra trong Đại Biến.

Những dòng chữ trên bia đá cũng nhắc đến một “Thánh Điện Bất Diệt”, nơi lưu giữ những ghi chép cổ xưa hơn, và có thể là cả những mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy. Thánh Điện này được cho là nằm ở một nơi cực kỳ hẻo lánh, được bảo vệ bởi những cấm chế cổ xưa, và chỉ có những người mang “huyết mạch bản nguyên” hoặc “ý chí Thiên Đạo” mới có thể tìm thấy và bước vào.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lăng Trần. Y cảm nhận được một sự cộng hưởng nhè nhẹ trong huyết mạch khi nhắc đến “huyết mạch bản nguyên”. Có lẽ, đây chính là con đường tiếp theo của y. Thánh Điện Bất Diệt, đó sẽ là nơi y tìm kiếm câu trả lời đầu tiên cho những bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi bị biến chất.

Với một mục tiêu rõ ràng hơn, bước chân của Lăng Trần trở nên vững vàng và dứt khoát. Y không còn là thiếu niên lạc lối tìm kiếm bản thân, mà đã trở thành một người mang sứ mệnh, một người đang trên hành trình tái tạo càn khôn. Cổ Giới, nơi y đặt chân đến, không chỉ là một thế giới tu chân rộng lớn, mà là cánh cửa đầu tiên dẫn y đến với chân tướng của vũ trụ. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, sâu sắc và trọng đại hơn rất nhiều.

Y phóng lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng, hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ mờ ảo trong sương mù, nơi được cho là ẩn chứa Thánh Điện Bất Diệt. Thời gian không chờ đợi, và vận mệnh của Thiên Đạo, của Luân Hồi, đang chờ y định hình lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8