Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 41
Chương 41: Bắt Đầu Cổ Giới Vấn Đạo
Lăng Trần hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí tức nguyên thủy và mạnh mẽ tràn ngập phổi. Không khí nơi đây mang theo một sự hỗn độn cổ xưa, một cảm giác hoang dã mà y chưa từng trải nghiệm ở hạ giới. Từng tế bào trong cơ thể y như được đánh thức, reo vang trong niềm hân hoan khi hấp thụ năng lượng tinh thuần hơn gấp trăm lần so với phàm giới.
Nơi y đứng là một khe nứt trên vách đá khổng lồ, được bao phủ bởi những dây leo mục nát và rêu phong. Phía dưới là một khu rừng nguyên sinh trải dài đến tận chân trời, với những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể. Lá cây có màu xanh sẫm, đôi khi pha lẫn sắc vàng, đỏ kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng mặt trời tựa như những viên ngọc bích khổng lồ. Tiếng gầm gừ của yêu thú, vốn chỉ là âm thanh xa xăm ở hạ giới, giờ đây vang vọng rõ ràng hơn, mang theo sức mạnh và sự uy hiếp không thể xem thường.
Đạo tiên quang vụt qua trên bầu trời lúc trước đã biến mất, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không khí, khiến Lăng Trần cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Y biết, đây là thế giới của những cường giả, nơi y phải nỗ lực gấp bội mới có thể sinh tồn và tiến xa hơn.
Đầu tiên, y cần phải tìm hiểu về Cổ Giới này. Không gian nơi đây dường như bị bóp méo bởi những trận pháp cổ xưa hoặc do bản chất đặc biệt của nó. La bàn định vị y mang theo từ hạ giới đã hoàn toàn vô dụng, kim chỉ xoay tròn loạn xạ. Lăng Trần nhắm mắt, thả lỏng tâm thần, mở rộng thần thức ra xung quanh. Thần thức của y, sau khi đạt đến cảnh giới Hóa Thần, đã có thể bao trùm một phạm vi hàng trăm dặm, nhưng ở Cổ Giới này, nó bị hạn chế đáng kể, chỉ có thể vươn xa chưa đến mười dặm.
“Sức mạnh của Thiên Địa quy tắc nơi đây quá mạnh mẽ, áp chế mọi thứ,” Lăng Trần lẩm bẩm. “Ngay cả thần thức cũng bị ảnh hưởng. Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là nơi đây ẩn chứa những cơ duyên lớn lao để tôi đột phá.”
Y quyết định không vội vàng. Với kinh nghiệm từ vô số kiếp luân hồi, Lăng Trần biết rằng sự kiên nhẫn và cẩn trọng là chìa khóa để sống sót ở một thế giới hoàn toàn xa lạ. Y vận chuyển công pháp, hấp thụ linh khí xung quanh để ổn định tu vi, đồng thời cảm nhận những biến đổi tinh tế trong cơ thể. Linh khí ở Cổ Giới không chỉ dày đặc hơn mà còn chứa đựng một loại năng lượng cổ xưa, thanh khiết mà y chưa từng gặp. Nó thấm nhuần vào kinh mạch, tẩy rửa tạp chất, khiến linh lực trong người y càng thêm tinh luyện.
Sau khi đã thích nghi phần nào, Lăng Trần bắt đầu di chuyển. Y không đi sâu vào khu rừng rậm rạp ngay lập tức, mà men theo rìa vách đá, tìm kiếm một con đường an toàn hơn. Y cẩn thận từng bước, đề phòng những cạm bẫy tự nhiên hoặc yêu thú ẩn mình.
Đi được một đoạn, y phát hiện một dòng suối nhỏ chảy róc rách từ trong vách núi. Nước suối trong vắt, mang theo một màu xanh ngọc bích nhạt. Khi Lăng Trần tiến lại gần, y cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào tỏa ra từ dòng nước. Đây không phải là suối nước bình thường, mà là một dòng suối linh mạch nhỏ! Y cúi xuống, dùng tay vốc một ngụm nước. Vị ngọt mát lan tỏa trong khoang miệng, sau đó là một luồng năng lượng ấm áp chảy khắp cơ thể, khiến y cảm thấy sảng khoái lạ thường.
“Cổ Giới quả nhiên không hổ danh là nơi tiên cơ ẩn tàng,” Lăng Trần thầm nghĩ. “Một dòng suối nhỏ cũng ẩn chứa linh khí như vậy.”
Y ngồi xuống bên bờ suối, bắt đầu tu luyện. Việc hấp thụ linh khí trực tiếp từ dòng suối này hiệu quả hơn nhiều so với việc hấp thụ linh khí trong không khí. Trong quá trình tu luyện, Lăng Trần cảm nhận được những ký ức chắp vá lại một lần nữa trỗi dậy. Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí y: một dòng sông rộng lớn, với những linh hồn vô số đang trôi dạt, và một cây cầu cổ kính bắc ngang qua. Đó là gì? Dòng sông Luân Hồi? Hay chỉ là một ảo ảnh?
Cảm giác quen thuộc đến rợn người. Y đã từng thấy cảnh tượng này, không chỉ trong giấc mơ mà còn trong những khoảnh khắc thức tỉnh hiếm hoi. Những mảnh ký ức này không rõ ràng, nhưng chúng đủ để khẳng định rằng “Luân Hồi” không phải là một truyền thuyết xa vời, mà là một phần sâu sắc trong bản chất của y.
Sau ba ngày tu luyện liên tục bên dòng suối linh mạch, Lăng Trần cảm thấy tu vi của mình đã vững chắc hơn rất nhiều. Y đã đạt đến đỉnh Hóa Thần, chỉ cách cảnh giới Hợp Thể một bước chân. Tuy nhiên, y biết rằng việc đột phá cảnh giới lớn cần một cơ duyên và sự tích lũy sâu sắc hơn, không thể vội vàng.
Y đứng dậy, ánh mắt quét qua khu vực xung quanh. Dòng suối linh mạch này là một khởi đầu tốt, nhưng y cần phải đi xa hơn để tìm kiếm những cơ duyên lớn hơn, để đối mặt với những thử thách thực sự của Cổ Giới.
Khi y chuẩn bị rời đi, một tiếng động nhẹ thu hút sự chú ý của y. Không xa dòng suối, giữa những tảng đá rêu phong, y phát hiện một vết tích mờ nhạt. Đó là một ký hiệu cổ xưa, được khắc trên đá, đã bị phong hóa theo thời gian. Ký hiệu này trông giống như một con mắt đang mở, với những đường nét phức tạp xoắn ốc bên trong.
Lăng Trần tiến lại gần, chạm tay vào ký hiệu. Một luồng điện nhẹ truyền qua đầu ngón tay y, và một cảm giác choáng váng ập đến. Trong khoảnh khắc đó, y nhìn thấy một cảnh tượng mờ ảo: một tòa tháp cổ kính sừng sững giữa không gian hư vô, vô số tia sáng luân hồi xoay quanh nó. Một giọng nói cổ xưa văng vẳng trong đầu y, không rõ ngôn ngữ, nhưng y lại hiểu được ý nghĩa của nó: “Người gác cổng… Luân Hồi… Mở lối…”
Cảnh tượng biến mất nhanh chóng như khi nó xuất hiện. Lăng Trần lùi lại, tâm trạng hỗn loạn. Ký hiệu này là gì? Và tòa tháp đó là đâu? Giọng nói kia có phải là một lời tiên tri, hay một lời nguyền rủa?
Y nhìn lại ký hiệu trên đá. Giờ đây, nó dường như phát ra một ánh sáng yếu ớt, như đang chờ đợi y khám phá. Đây chắc chắn là một dấu vết cổ xưa, một manh mối đầu tiên về những bí mật của Cổ Giới, và có lẽ, cả về “Thiên Đạo Luân Hồi” mà y đang tìm kiếm.
Lăng Trần cẩn thận ghi nhớ vị trí và hình dáng của ký hiệu. Y biết rằng, những điều y đang tìm kiếm không chỉ nằm ở sức mạnh mà còn ở những mảnh ghép của quá khứ, những bí ẩn bị thời gian chôn vùi. Ký hiệu này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một lời mời gọi, kéo y sâu hơn vào những bí mật của thế giới này.
Y tiếp tục hành trình, không còn men theo vách đá nữa mà dần dần tiến vào sâu hơn trong khu rừng rậm. Mặc dù vẫn giữ sự cẩn trọng, nhưng trong lòng y đã có thêm một mục tiêu mới: tìm hiểu về ký hiệu cổ xưa và truy tìm nguồn gốc của những mảnh ký ức về Luân Hồi. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo y về phía một định mệnh nào đó.
Đi được thêm vài ngày, Lăng Trần bắt đầu gặp gỡ những dấu vết của con người. Những con đường mòn nhỏ, những vết tích của pháp trận phòng ngự, và cả những dấu hiệu của các cuộc giao tranh. Điều này cho thấy y đang tiến gần đến khu vực có người sinh sống. Y không muốn gây chú ý ngay lập tức, vì vậy y thu liễm khí tức, ngụy trang bản thân như một tu sĩ bình thường.
Một buổi chiều nọ, khi Lăng Trần đang ẩn mình trên một cành cây cổ thụ, y chứng kiến một cảnh tượng dưới thung lũng. Một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc đồng phục của một tông môn nào đó, đang vây công một con yêu thú hình dạng như hổ, toàn thân phủ vảy xanh biếc. Con yêu thú này có tu vi tầm Hóa Thần sơ kỳ, nhưng đám tu sĩ kia chỉ ở cảnh giới Kim Đan, Nguyên Anh, phối hợp không mấy ăn ý, liên tục gặp nguy hiểm.
Lăng Trần không có ý định ra tay giúp đỡ. Y chỉ quan sát, học hỏi về cách các tu sĩ Cổ Giới chiến đấu và loại yêu thú nơi đây. Tuy nhiên, khi một tu sĩ nữ trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, bị yêu hổ đánh bay, rơi xuống gần vị trí của y, y không khỏi nhíu mày.
Khoảnh khắc ánh mắt y lướt qua cô gái, một cảm giác quen thuộc đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ mảnh ký ức nào trước đó. Không phải là ký ức rõ ràng, mà là một sự rung động sâu thẳm trong linh hồn, như thể y đã từng gặp cô gái này, không phải ở kiếp này, mà là ở một kiếp sống xa xưa nào đó.
Cô gái trẻ ngã xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ y phục, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên cường. Nàng cố gắng đứng dậy, nhưng vết thương quá nặng. Yêu hổ gầm gừ, chuẩn bị giáng đòn kết liễu.
Lăng Trần do dự. Y không muốn can thiệp vào chuyện của người khác, đặc biệt là khi y còn chưa nắm rõ tình hình ở Cổ Giới. Nhưng cảm giác quen thuộc kia quá mạnh mẽ, thôi thúc y. Nó không phải là sự thương hại, mà là một sợi dây liên kết vô hình, kéo y lại gần. Giống như một tiếng vọng từ quá khứ, đánh thức điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn y.
Cuối cùng, y thở dài một tiếng. “Coi như là duyên đi.”
Trong nháy mắt, Lăng Trần hóa thành một đạo tàn ảnh, xuất hiện trước mặt yêu hổ. Một chưởng nhẹ nhàng được tung ra, không mang theo linh lực cuồng bạo, nhưng lại ẩn chứa một quy tắc vô hình. Yêu hổ còn chưa kịp phản ứng, thân hình khổng lồ của nó đã bị đánh bay ngược lại, đâm sầm vào vách đá, bất tỉnh nhân sự.
Đám tu sĩ trẻ tuổi và cô gái kia kinh ngạc nhìn Lăng Trần. Họ không ngờ một cường giả lại xuất hiện đột ngột như vậy, và ra tay nhanh đến mức họ không kịp nhìn rõ động tác. Sức mạnh này… ít nhất cũng phải là Hợp Thể kỳ! Thậm chí là trên cả Hợp Thể!
Lăng Trần không nói gì, chỉ liếc nhìn cô gái. Ánh mắt y phức tạp, chứa đựng sự tò mò và một chút hoài niệm khó hiểu. Cô gái cũng nhìn lại y, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự biết ơn và một sự khó hiểu tương tự. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ thường khi nhìn vào đôi mắt của Lăng Trần, như thể đã từng được bảo vệ bởi đôi mắt đó từ rất lâu rồi.
Lăng Trần không nán lại, y nhanh chóng rời đi, biến mất vào sâu trong rừng rậm trước khi đám tu sĩ kịp định thần và đặt câu hỏi. Y đã ra tay, và cảm giác quen thuộc kia vẫn còn vương vấn trong lòng. Có lẽ, đây chính là một trong những “cố nhân” mà y sẽ gặp lại trong hành trình này.
Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” của Lăng Trần đã thực sự bắt đầu, không chỉ với những hiểm nguy và cơ duyên, mà còn với những dấu vết của quá khứ, những mảnh ghép ký ức và những cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ đợi y ở phía trước. Y biết, để vén màn chân tướng của Thiên Đạo Luân Hồi, y phải đối mặt với tất cả những điều này, không trốn tránh.