Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:19:32 | Lượt xem: 3

Chương 4: Tiếng Vọng Cổ Xưa

Không khí trong sân võ đài dường như đông cứng lại sau lời tuyên bố của Lăng Trần. Triệu trưởng lão lùi lại một bước, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt. Hắn đã sống hơn hai trăm năm, từng chứng kiến vô số thiên tài và cường giả, nhưng chưa bao giờ có một người nào, đặc biệt là ở cảnh giới Luyện Khí tầng chín, lại có thể khiến hắn cảm thấy một sự đe dọa sâu sắc đến vậy. Cái cảm giác cổ xưa, cái uy áp vô hình tỏa ra từ Lăng Trần, không phải là thứ mà một tu sĩ trẻ tuổi có thể có được.

“Ngươi… ngươi dám!” Triệu trưởng lão nghiến răng, cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương do Thiên Đạo Luân Hồi Quyết gây ra không chỉ ăn mòn thể phách mà còn trực tiếp tác động đến linh hồn, khiến hắn đau đớn không thôi. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị một lực lượng vô hình gặm nhấm, và một nỗi sợ hãi chưa từng có dâng lên trong lòng.

Lăng Trần hờ hững nhìn Triệu trưởng lão, không có chút thương hại nào. “Dám? Ngươi đã định giết ta, vậy tại sao ta lại không dám?” Y nói, giọng điệu lạnh lùng như băng. “Ta không lấy mạng ngươi, nhưng ta sẽ lấy đi thứ mà ngươi coi trọng nhất.”

Nói đoạn, Lăng Trần đưa tay, một luồng Linh Khí màu xám nhạt từ lòng bàn tay y bắn ra, cuốn lấy chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay Triệu trưởng lão. Chiếc nhẫn lập tức bị kéo bay về phía Lăng Trần, rơi gọn vào tay y.

“Ngươi!” Triệu trưởng lão trợn mắt, tức giận đến mức muốn phun máu. Chiếc nhẫn trữ vật đó chứa đựng toàn bộ tài sản tu luyện của hắn, bao gồm Linh Thạch, đan dược, pháp khí và cả những công pháp quý giá. Bị cướp đi nhẫn trữ vật chẳng khác nào bị chặt đứt một cánh tay!

Lăng Trần khẽ bóp nhẹ chiếc nhẫn, thần thức nhanh chóng quét qua. Hàng loạt bảo vật lấp lánh hiện ra trong tâm trí y. Y gật gù, hài lòng. “Đây là cái giá cho sự ngạo mạn và mưu đồ giết người của ngươi. Từ giờ trở đi, ngươi không còn là trưởng lão của Thanh Vân Môn nữa. Cút đi.”

Lời nói của Lăng Trần vang vọng khắp sân võ đài, khiến mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh. Cướp nhẫn trữ vật của trưởng lão, phế bỏ thân phận của trưởng lão, và đuổi khỏi môn phái! Đây là một hành động chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Thanh Vân Môn. Nhưng không ai dám lên tiếng phản đối. Sự kinh hoàng từ trận chiến vừa rồi vẫn còn đọng lại trong tâm trí họ.

Triệu trưởng lão cắn môi, ánh mắt đầy căm hờn nhưng không dám hành động. Hắn biết, nếu hắn còn cố chấp, Lăng Trần chắc chắn sẽ không nương tay nữa. Với sức mạnh vừa thể hiện, Lăng Trần hoàn toàn có thể giết hắn mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Hắn lảo đảo đứng dậy, nhìn Lăng Trần đầy oán độc, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng thảm hại dần khuất dạng.

Sau khi Triệu trưởng lão rời đi, Lăng Trần quay lại nhìn đám đệ tử và các vị trưởng lão khác. Ánh mắt y sắc bén, khiến những người đối diện đều phải cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Trong số đó, có cả những người từng khinh thường, chế giễu y là phế vật, là con ghẻ của môn phái. Giờ đây, những ánh mắt đó chỉ còn lại sự sợ hãi và kính nể.

“Từ giờ trở đi, ta không muốn bất kỳ ai còn nhắc đến chuyện ta là phế vật hay con ghẻ nữa,” Lăng Trần lạnh nhạt nói. “Những kẻ muốn thử thách, cứ việc bước lên. Ta sẽ không từ chối.”

Không một ai dám lên tiếng. Thanh Vân Môn, một môn phái nhỏ bé giữa thế giới phàm tục, vừa chứng kiến sự trỗi dậy của một tân tinh, một tồn tại có thể thay đổi vận mệnh của chính nó. Tin tức về trận chiến giữa Lăng Trần và Triệu trưởng lão nhanh chóng lan ra khắp Thanh Vân Môn, sau đó là lan ra các môn phái phụ cận, gây chấn động không nhỏ. Từ một thiếu niên vô danh, Lăng Trần bỗng chốc trở thành cái tên được nhắc đến nhiều nhất, biểu tượng cho sức mạnh và sự bí ẩn.

Trở về động phủ của mình, Lăng Trần không vội vàng tu luyện mà ngồi tĩnh tọa, nhắm mắt lại. Y cần phải xử lý những thông tin và cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Mảnh ký ức về “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi hữu khuyết” không ngừng lặp lại, như một lời thì thầm từ kiếp trước. Chúng không còn là những hình ảnh mơ hồ nữa, mà đã bắt đầu có những đường nét rõ ràng hơn, những cảm xúc chân thực hơn.

Y thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao vời vợi, mây mù bao phủ, dưới chân là một biển sao lấp lánh. Một luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa nhưng lại mang theo sự mục nát, bao trùm lấy y. Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như sấm, thì thầm bên tai y: “Ngươi là người được chọn… ngươi phải… vá lại Thiên Đạo… phục hồi Luân Hồi…”

Những hình ảnh đó chớp nhoáng rồi tan biến, để lại trong Lăng Trần một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa nặng nề vừa thôi thúc. Y biết, mình không chỉ đơn thuần là Lăng Trần của kiếp này. Y mang trong mình một sứ mệnh lớn lao hơn, một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch.

“Thiên Đạo Luân Hồi Quyết,” Lăng Trần lẩm bẩm, nhìn vào lòng bàn tay. Công pháp này không chỉ mang lại cho y sức mạnh vượt trội, mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa ký ức và khám phá bí ẩn về nguồn gốc của mình. Mỗi khi y vận chuyển công pháp, y lại cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với vũ trụ, với vòng luân hồi của vạn vật.

Y bắt đầu kiểm tra nhẫn trữ vật của Triệu trưởng lão. Bên trong có hàng trăm viên Linh Thạch hạ phẩm, vài chục viên Linh Thạch trung phẩm, đủ để Lăng Trần tu luyện trong một thời gian dài. Ngoài ra còn có một số bình đan dược tăng cường tu vi, hồi phục linh lực, và cả một vài pháp khí cấp thấp. Điều khiến Lăng Trần chú ý nhất là một quyển sách cổ bằng da thú đã ố vàng, không có tên.

Lăng Trần mở quyển sách ra. Bên trong là những ký tự cổ xưa mà y chưa từng thấy bao giờ, nhưng lạ lùng thay, y lại có thể hiểu được chúng một cách mơ hồ. Đó là một bản đồ, chỉ dẫn đến một bí cảnh cổ xưa, nằm sâu trong dãy núi Vân Mộng, cách Thanh Vân Môn hàng ngàn dặm. Bí cảnh này được gọi là “Cổ Di Tích”, nơi cất giấu những truyền thừa của một tông môn đã biến mất từ hàng vạn năm trước.

“Cổ Di Tích…” Lăng Trần thì thầm. Bản đồ này không phải là thứ mà một trưởng lão nhỏ bé của Thanh Vân Môn có thể có được. Chắc chắn Triệu trưởng lão đã vô tình nhặt được nó, hoặc có được từ một cơ duyên nào đó, nhưng vì cảnh giới và kiến thức hạn chế nên không thể nhận ra giá trị thực sự của nó.

Ngay lập tức, Lăng Trần cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Thế giới phàm tục, hay thậm chí là Thanh Vân Môn, đã trở nên quá nhỏ bé đối với y. Y cần phải đi ra ngoài, đến những nơi rộng lớn hơn, nơi có những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khám phá, nơi y có thể tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu của ký ức, và quan trọng hơn, tìm kiếm manh mối về “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi hữu khuyết”.

“Đã đến lúc rồi,” Lăng Trần đứng dậy, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Cổ Di Tích… có lẽ đó là bước đi đầu tiên trên con đường tìm kiếm chân tướng của ta.”

Y biết rằng, con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Thiên Đạo Luân Hồi Quyết trong tay, và ý chí bất diệt trong lòng, y đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Hạt mầm vô danh đã nảy mầm, và nó đang vươn lên mạnh mẽ, hướng về phía ánh sáng, hướng về phía chân lý mà y đang khao khát tìm kiếm.

Lăng Trần dành một đêm để củng cố tu vi, tinh lọc linh khí trong cơ thể. Sáng hôm sau, y lặng lẽ rời khỏi Thanh Vân Môn, không một lời từ biệt. Y không muốn gây sự chú ý, và cũng không muốn ràng buộc mình vào một môn phái mà y biết sớm muộn gì cũng sẽ phải rời xa. Mục tiêu của y là Cổ Di Tích, và những bí ẩn đang chờ đợi y ở đó.

Khi Lăng Trần rời đi, một luồng ánh sáng yếu ớt lóe lên trên đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Môn. Một lão già râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, đôi mắt đục ngầu nhưng sâu thẳm như vũ trụ, chậm rãi mở mắt. Hắn nhìn về hướng Lăng Trần vừa rời đi, khẽ thở dài.

“Thiên Mệnh Chi Khởi… Hạt mầm đã nảy mầm rồi sao? Luân Hồi… Thiên Đạo… liệu có thực sự được định hình lại?” Lão già thì thầm, giọng nói khàn khàn như tiếng gió thoảng qua vách đá. “Con đường này… sẽ không dễ dàng đâu, đứa trẻ. Nhưng nếu ngươi có thể thành công, đó sẽ là phúc phận của vạn giới.”

Rồi lão già lại nhắm mắt lại, chìm vào trạng thái nhập định sâu xa. Còn Lăng Trần, y không hề hay biết rằng mỗi bước đi của mình đều đang được một tồn tại bí ẩn theo dõi, và rằng vận mệnh của y đã được định sẵn từ rất lâu, rất lâu rồi.

Con đường đến Cổ Di Tích sẽ là khởi đầu cho một hành trình dài đầy gian nan, đưa Lăng Trần bước ra khỏi thế giới phàm tục nhỏ bé này, và tiến vào những cõi giới rộng lớn hơn, nơi mà những dấu tích thời gian đang chờ đợi y khám phá.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8