Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:45:03 | Lượt xem: 3

Chương 39: Tiếng Vọng Cổ Mộ

Ánh bình minh nhuộm đỏ chân trời, vẽ nên một bức tranh hùng vĩ trên cao nguyên hoang vu. Lăng Trần, với bước chân vững chãi và ánh mắt kiên định, tiến sâu vào vùng đất bí ẩn mà mảnh da thú chỉ dẫn. Khí tức trong cơ thể y tuần hoàn mạnh mẽ, mỗi nhịp thở đều mang theo sự cộng hưởng với thiên địa, khác xa với thiếu niên phàm tục yếu ớt của ngày nào.

Kể từ khi thức tỉnh sâu hơn về thể chất Luân Hồi và lĩnh ngộ một phần bí mật của công pháp cổ xưa, sức mạnh của Lăng Trần đã tăng vọt. Giờ đây, y có thể cảm nhận được từng làn gió lướt qua, từng rung động nhỏ nhất của mặt đất dưới chân, và cả những luồng linh khí mỏng manh ẩn sâu trong đá. Các giác quan của y trở nên nhạy bén phi thường, cho phép y tránh né những cạm bẫy tự nhiên và phát hiện ra các loài linh thú ẩn mình từ xa.

Mảnh da thú trong tay không chỉ là một tấm bản đồ, mà dường như còn là một chìa khóa. Mỗi khi Lăng Trần tiến gần đến một địa điểm quan trọng, nó lại phát ra một vệt sáng mờ ảo, dẫn đường cho y. Vùng đất này càng đi sâu vào, cảnh vật càng trở nên kỳ lạ. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá rủ xuống như những sợi tóc của thời gian, thân cây khắc đầy những phù văn cổ xưa mà Lăng Trần không thể giải mã. Những ngọn núi đá vôi với hình thù kỳ dị, mọc lên sừng sững như những bức tường thành của một vương quốc đã bị lãng quên.

Lăng Trần tự hỏi, nơi đây có phải là ranh giới giữa thế giới phàm tục và một cõi giới tu chân nào đó? Những gì y đã trải qua cho đến nay chỉ là một góc nhỏ của bức tranh toàn cảnh về Luân Hồi và Thiên Đạo. Những ký ức chắp vá, mơ hồ trong tâm trí y ngày càng trở nên rõ ràng hơn, như những mảnh vỡ của một tấm gương đang dần được ghép lại. Y nhớ về những trận chiến khốc liệt, những lời thề non hẹn biển, và cả một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng.

Sau ba ngày ba đêm hành trình không ngừng nghỉ, Lăng Trần cuối cùng cũng đến được điểm cuối cùng được đánh dấu trên mảnh da thú. Trước mắt y là một thung lũng sâu hun hút, bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và những tàn tích đổ nát của một kiến trúc cổ xưa. Dường như đây là một ngôi đền hoặc một tòa thành đã bị thời gian và thiên tai tàn phá, chỉ còn trơ lại những cột đá khổng lồ nứt vỡ và những bức tường đổ sụp, phủ đầy rêu phong.

Một luồng khí tức u ám, cổ xưa tỏa ra từ thung lũng, khiến Lăng Trần cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Không phải là sợ hãi, mà là một cảm giác thân thuộc, như thể y đã từng đến nơi đây trong một kiếp sống nào đó. Y cẩn trọng bước vào, mỗi bước chân đều vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Sâu bên trong tàn tích, Lăng Trần phát hiện một điện thờ đổ nát, nằm khuất sau những tảng đá lớn. Bên trong điện thờ, một bia đá cổ kính sừng sững giữa trung tâm, dù đã phong hóa nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm. Bia đá này cao khoảng ba trượng, bề mặt khắc đầy những ký tự cổ xưa mà Lăng Trần chưa từng thấy bao giờ. Tuy nhiên, khi y chạm tay vào, một luồng năng lượng ấm áp từ bia đá truyền vào cơ thể y, và những ký tự đó bỗng chốc trở nên rõ ràng trong tâm trí y.

Đó là một đoạn văn cổ, kể về sự hình thành của Luân Hồi và một “Thiên Đạo” nguyên thủy. Đoạn văn mô tả Luân Hồi không chỉ là sự sống và cái chết, mà là một vòng tuần hoàn vĩnh cửu của năng lượng và ý thức, nơi mỗi sinh linh đều là một phần của tổng thể vĩ đại. Tuy nhiên, nó cũng đề cập đến một “Đại Biến” xảy ra vào thời Thái Cổ, khiến “Thiên Đạo” bị tổn thương, và vòng luân hồi trở nên không hoàn chỉnh, bị một thế lực nào đó can thiệp và bóp méo.

Và rồi, một câu nói cuối cùng khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần, tựa như sấm sét đánh thẳng vào linh hồn y: “Hạt mầm Thiên Đạo, thức tỉnh trong Luân Hồi, gánh vác sứ mệnh tái tạo trật tự, hóa giải kiếp nạn muôn đời.”

Lăng Trần chấn động. “Hạt mầm Thiên Đạo”? Có phải đó là y? Có phải nguồn gốc bí ẩn của y, thể chất đặc biệt của y, những ký ức chắp vá của y, tất cả đều liên quan đến đoạn văn này? Cảm giác thân thuộc với bia đá, với nơi hoang tàn này càng lúc càng mạnh mẽ. Y cảm thấy một sợi dây vô hình đang kéo y về phía một sự thật to lớn hơn, vượt xa những gì y từng biết.

Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của điện thờ. “Hay cho một hạt mầm Thiên Đạo! Không ngờ ở cái vùng đất hoang sơ này lại có thể gặp được một kỳ vật như vậy.”

Lăng Trần lập tức xoay người, ánh mắt sắc bén quét qua. Bốn bóng người mặc áo đen, thân hình ẩn hiện trong sương mù, đã xuất hiện ở lối vào điện thờ từ lúc nào. Mỗi người đều mang theo một luồng khí tức mạnh mẽ, vượt xa những tu sĩ mà Lăng Trần từng gặp ở thế giới phàm tục. Y có thể cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ bọn họ, đây chắc chắn là những tu sĩ thực sự, những kẻ đã đặt chân vào cảnh giới cao hơn.

Kẻ đứng đầu, một nam nhân trung niên với gương mặt lạnh lẽo và đôi mắt đầy vẻ tham lam, nhìn chằm chằm vào Lăng Trần, đặc biệt là mảnh da thú đang ẩn hiện trong tay y. “Tiểu tử, vận khí của ngươi không tệ. Ngươi đã tìm thấy di tích cổ mộ này. Nhưng đáng tiếc, nơi đây không phải là chỗ cho một phàm nhân như ngươi đặt chân.”

“Phàm nhân?” Lăng Trần khẽ nhếch mép. Y không còn là phàm nhân nữa. “Các ngươi là ai? Vì sao lại ở đây?”

“Hừ! Chúng ta là người của Phong Vân Các, phụng mệnh truy tìm di tích cổ xưa. Còn ngươi, chỉ cần giao ra những gì ngươi tìm thấy, đặc biệt là thứ da thú trong tay ngươi, ta có thể tha cho ngươi một mạng.” Nam nhân trung niên hừ lạnh, lộ ra một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ kỳ viên mãn, trong mắt hắn, Lăng Trần chỉ là một thiếu niên yếu ớt mới bước vào tu luyện, không đáng để bận tâm.

Lăng Trần không nói nhiều. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bảo vệ bia đá và mảnh da thú này, như thể chúng là một phần của chính y. “Nằm mơ!”

“Khẩu khí không nhỏ!” Nam nhân trung niên ra hiệu. Hai tên thuộc hạ lập tức lao lên, vận dụng pháp quyết, hai đạo linh quang sắc bén bắn thẳng về phía Lăng Trần. Chúng là tu sĩ Trúc Cơ kỳ sơ cấp, kinh nghiệm chiến đấu phong phú hơn Lăng Trần rất nhiều.

Tuy nhiên, Lăng Trần không còn là Lăng Trần của trước kia. Với “thể chất Luân Hồi” được thức tỉnh, cơ thể y trở nên dẻo dai và mạnh mẽ đến khó tin. Y né tránh hai đạo linh quang một cách dễ dàng, thân pháp nhanh nhẹn như một bóng ma. Trong chớp mắt, y đã áp sát một tên tu sĩ, nắm đấm được bao phủ bởi một luồng khí tức kỳ dị, không phải linh lực thuần túy mà là một loại năng lượng cổ xưa, bùng nổ mạnh mẽ.

Ầm!

Một quyền đánh thẳng vào ngực tên tu sĩ. Hắn ta kêu lên một tiếng thảm thiết, thân hình bay ngược, đập mạnh vào bức tường đá đổ nát. Linh lực hộ thân của hắn tan vỡ, xương cốt gãy lìa, nằm bất động.

Cả ba tên còn lại, bao gồm cả nam nhân trung niên, đều kinh hãi. “Ngươi… ngươi là ai? Sao có thể có sức mạnh như vậy?”

Lăng Trần không trả lời. Y cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, những động tác chiến đấu tự nhiên đến lạ lùng, như thể y đã chiến đấu hàng ngàn lần trong vô số kiếp. Y vận dụng “Bách Luyện Hóa Thể Quyết” đã được cải tiến, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo uy lực của một loại công pháp cổ xưa.

Nam nhân trung niên nhận ra Lăng Trần không hề đơn giản. Hắn hét lớn: “Cùng nhau ra tay! Kẻ này có dị bảo hoặc công pháp cổ quái!”

Hai tên tu sĩ còn lại vội vàng xuất ra pháp khí của mình, một thanh phi kiếm và một chiếc vòng bằng đồng. Chúng hợp sức tấn công Lăng Trần, hòng áp chế y bằng ưu thế về cảnh giới và pháp khí. Nhưng Lăng Trần lại càng trở nên điên cuồng. Mảnh da thú trong tay y bỗng chốc tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, dường như đang cộng hưởng với sức mạnh của y.

Lăng Trần không dùng pháp khí, y chỉ dựa vào thân thể cường hãn và những chiêu thức bí ẩn. Y đấm nát phi kiếm, đá văng chiếc vòng đồng. Tốc độ của y nhanh đến mức chúng chỉ thấy một bóng mờ xẹt qua. Trong vài hơi thở, Lăng Trần đã đánh gục thêm một tên tu sĩ.

Chỉ còn lại nam nhân trung niên và tên tu sĩ cuối cùng. Sự sợ hãi hiện rõ trong mắt chúng. “Đồ quái vật! Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?”

Nam nhân trung niên cắn răng, lấy ra một lá bùa màu đỏ máu. “Huyết Ảnh Phá Cấm Phù! Dù phải trả giá, ta cũng không thể để ngươi sống sót!”

Lá bùa bùng cháy, tạo thành một vầng sáng đỏ rực, bao trùm lấy hắn ta và tên tu sĩ còn lại. Một luồng khí tức cường đại gấp đôi đột nhiên bộc phát từ hai tên đó, chúng dường như đã bùng nổ tiềm lực, tốc độ và sức mạnh tăng lên đáng kể. Đây là một loại bí thuật dùng để liều mạng.

Lăng Trần nhíu mày, nhưng không hề lùi bước. Y cảm thấy một sự kích thích lạ lùng, như thể đây chính là điều y đã chờ đợi. “Đến đây! Ta muốn xem, Phong Vân Các các ngươi có thể làm gì ta!”

Trận chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt trong điện thờ cổ kính. Linh lực va chạm, đá vụn bắn tung tóe. Mặc dù đối thủ mạnh hơn, Lăng Trần vẫn giữ được thế thượng phong nhờ vào sự bền bỉ đáng kinh ngạc, khả năng phục hồi nhanh chóng và những chiêu thức khó lường. Cuối cùng, với một cú đấm chí mạng mang theo khí tức Luân Hồi, Lăng Trần đã đánh bại nam nhân trung niên, khiến hắn ta bất tỉnh nhân sự.

Tên tu sĩ còn lại thấy vậy thì kinh hồn bạt vía, vứt bỏ pháp khí, quay đầu bỏ chạy. Lăng Trần không đuổi theo. Y biết, việc giết chóc không phải là mục đích cuối cùng của y. Y cần thông tin, và kẻ này có thể cung cấp nó.

Y lấy từ người nam nhân trung niên một chiếc nhẫn trữ vật và một tấm lệnh bài bằng ngọc. Chiếc nhẫn chứa đầy linh thạch, đan dược và một số công pháp tu luyện cấp thấp. Quan trọng hơn, y tìm thấy một cuốn trục da cừu cũ kỹ, trên đó ghi chép về các tiểu thế giới tu chân, các tông môn lớn, và đặc biệt là thông tin về một “Cổ Giới” mà họ đang truy tìm – một nơi được cho là chứa đựng những di sản của một kỷ nguyên đã sụp đổ. Cuốn trục cũng nhắc đến những manh mối về “Thiên Đạo Luân Hồi” và những kẻ đang cố gắng kiểm soát nó.

Lăng Trần nhìn tấm lệnh bài có khắc chữ “Phong Vân Các” và cuốn trục da cừu. Y đã bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của tu sĩ, của những tông môn hùng mạnh và những bí mật cổ xưa. Cái tên “Cổ Giới” vang vọng trong tâm trí y, cùng với những dòng chữ trên bia đá về “Thiên Đạo” bị tổn thương và “Hạt Mầm Thiên Đạo”.

Y không còn nghi ngờ gì nữa. Con đường của y không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ bản thân hay người thân, mà còn là khám phá chân tướng về Luân Hồi, về chính thân phận của y, và có lẽ, về vận mệnh của cả vũ trụ này.

Lăng Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Y nắm chặt cuốn trục trong tay, cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ đang kéo y về phía “Cổ Giới”. Hành trình của y, từ một thiếu niên vô danh ở thế giới phàm tục, giờ đây đã mở ra một cánh cửa đến với các tiểu thế giới tu chân rộng lớn hơn, nơi những dấu tích thời gian đang chờ đợi y khám phá. Đây là một bước ngoặt, một sự khởi đầu mới cho khúc ca Luân Hồi của riêng y.

Với những manh mối mới và sức mạnh được tôi luyện, Lăng Trần biết rằng y đã sẵn sàng. Y sẽ không còn ẩn mình trong bóng tối, mà sẽ bước đi trên con đường sáng, đối mặt với mọi thử thách để vén màn chân tướng của “Thiên Đạo Luân Hồi”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8