Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 36
CHƯƠNG 36: CÁNH CỬA VÔ TẬN
Lăng Trần không do dự. Bước chân y vững vàng, dứt khoát vượt qua ngưỡng cửa đá cổ xưa, nơi mà chỉ vài khắc trước còn là ranh giới giữa một quá khứ đầy biến động và một tương lai bất định. Khoảnh khắc y bước qua, một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy y, không phải là ánh sáng gay gắt làm mù mắt, mà là một thứ ánh sáng ấm áp, như vô số ký ức và năng lượng đang hội tụ và tái sinh.
Cảm giác đầu tiên là sự giải thoát. Giống như một gông cùm vô hình đã được tháo bỏ, cho phép linh hồn y bay bổng. Những mảnh vỡ ký ức, công pháp và tri thức từ vô số kiếp luân hồi mà y vừa hấp thụ, giờ đây không còn là những dòng chảy hỗn loạn mà đã hoàn toàn dung hợp, trở thành một phần không thể tách rời của y. Y cảm thấy mình như một dòng sông vừa tìm thấy đại dương, mênh mông và vô tận.
Khi ánh sáng dịu đi, Lăng Trần mở mắt. Khung cảnh trước mắt khiến y không khỏi kinh ngạc. Không còn là hang động u tối hay những tàn tích đổ nát của Cổ Giới. Thay vào đó, y đứng trên một cao nguyên rộng lớn, phủ đầy cỏ dại khô cằn và những khối đá lởm chởm có hình thù kỳ dị. Bầu trời nơi đây mang một màu tím thẫm, điểm xuyết những tinh tú lấp lánh như kim cương, dù đang là ban ngày.
Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn. Nó dày đặc linh khí, tinh khiết đến mức mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, như đang gột rửa tâm hồn. Linh khí này không phải là loại linh khí thông thường mà y từng hấp thụ ở phàm giới, mà là một dạng linh khí nguyên thủy, mang theo sức mạnh của Thiên Địa sơ khai. Chỉ cần hít thở thôi, y đã cảm thấy tu vi của mình có dấu hiệu tăng trưởng nhẹ.
Xung quanh, những âm thanh kỳ lạ vọng lại. Tiếng gió rít qua những khe đá tạo thành những khúc ca u uẩn, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách núi xa xăm, và đâu đó, y còn nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục của một loài sinh vật nào đó, ẩn mình trong màn sương mờ ảo phía chân trời. Đây là một thế giới hoang dã, nguyên sơ, và đầy rẫy nguy hiểm.
“Đây là… một tiểu thế giới khác sao?” Lăng Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua khắp nơi. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, như thể nơi này đang gọi mời y, như thể y đã từng đặt chân đến đây trong một kiếp sống nào đó.
Ký ức về kiếp trước đã trở nên rõ ràng hơn, nhưng vẫn còn rất nhiều mảnh ghép chưa được tìm thấy. Y nhớ lại lời của vị Tiên Tôn trong ảo ảnh – rằng Thiên Đạo đã bị tổn thương, rằng Luân Hồi đã bị bóp méo. Sứ mệnh của y không chỉ là tìm lại sức mạnh của bản thân, mà còn là sửa chữa những sai lầm của vũ trụ, tái lập trật tự cho vạn vật.
Lăng Trần nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng cuộn trào trong cơ thể. Kim Đan trong đan điền y giờ đây không còn chỉ là một khối năng lượng thuần túy, mà đã hóa thành một tiểu vũ trụ thu nhỏ, bên trong ẩn chứa vô số đạo lý huyền ảo. Những công pháp mà y từng khổ luyện ở phàm giới, giờ đây đã được nâng tầm, đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, tự động vận hành và tinh luyện linh khí xung quanh.
“Sức mạnh này…” Y mở lòng bàn tay, một luồng linh lực màu lam nhạt lập tức ngưng tụ, tạo thành một viên cầu nhỏ phát sáng. Khác với trước đây, viên cầu này không chỉ chứa đựng sức mạnh hủy diệt, mà còn mang theo một chút khí tức của sự sáng tạo, của sự sống. Đó là dấu hiệu của sự dung hợp giữa lực lượng của Thiên Đạo nguyên thủy và bản chất của Luân Hồi trong y.
Y nhận ra, con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc chiến tranh giành tài nguyên hay danh vọng nhỏ bé. Nó sẽ là một hành trình tìm kiếm, một cuộc chiến để vén màn chân tướng, để đối mặt với những tồn tại có thể đã vượt xa sức tưởng tượng của y hiện tại.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang dội, xé tan sự tĩnh lặng của cao nguyên. Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ vọt lên, lao thẳng về phía Lăng Trần với tốc độ kinh hoàng. Đó là một con mãng xà khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, và một chiếc sừng nhọn hoắt mọc giữa trán, phát ra những tia sét tím biếc.
“Mãng Xà Lôi Giác!” Lăng Trần nhận ra. Đây là một loại yêu thú cấp cao, chỉ tồn tại ở những nơi có linh khí nguyên thủy cực kỳ phong phú, sức mạnh của nó có thể sánh ngang với tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong, thậm chí là Nguyên Anh sơ kỳ. Việc y vừa đặt chân đến đã gặp phải một con yêu thú mạnh mẽ như vậy cho thấy sự khắc nghiệt của thế giới mới này.
Con mãng xà không nói nhiều, há to miệng, phun ra một luồng lôi điện mạnh mẽ, biến không khí xung quanh thành một vùng chết chóc. Lăng Trần không né tránh, y đứng yên tại chỗ, ánh mắt sắc bén, không còn sự bối rối hay sợ hãi như khi đối mặt với nguy hiểm ở phàm giới.
“Tốt!” Y khẽ nói, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi. “Đây chính là thử thách đầu tiên của con đường mới này. Ta sẽ dùng ngươi để kiểm chứng sức mạnh mới của mình!”
Y giơ tay phải lên, không sử dụng bất kỳ chiêu thức phức tạp nào. Chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của Thiên Đạo và Luân Hồi mà y vừa hấp thụ. Luồng linh lực màu lam nhạt từ lòng bàn tay y bùng phát, biến thành một luồng sáng chói lòa, va chạm trực diện với luồng lôi điện của Mãng Xà Lôi Giác.
KENG! KENG! KENG!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cả cao nguyên. Không khí bị xé toạc, những tảng đá xung quanh bị thổi bay tứ tung, tạo thành một hố sâu khổng lồ ngay tại trung tâm vụ va chạm. Lôi điện và linh lực giao thoa, tạo ra một cảnh tượng hủy diệt đáng sợ.
Khi khói bụi tan đi, Mãng Xà Lôi Giác không còn đứng vững. Thân hình to lớn của nó bị đẩy lùi hàng chục trượng, những chiếc vảy cứng rắn bị nứt toác, máu xanh biếc rỉ ra. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và khó tin. Nó chưa từng gặp phải một đối thủ nào có thể chống đỡ trực diện công kích của nó mà không hề hấn gì như vậy.
Lăng Trần vẫn đứng đó, thân hình không hề dịch chuyển dù chỉ một tấc. Luồng linh lực màu lam nhạt quanh y vẫn tỏa ra mạnh mẽ, như một vị thần bất khả xâm phạm. Y không hề bị thương, thậm chí còn cảm thấy một cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể. Sức mạnh mới này, quả thật kinh khủng hơn y tưởng tượng rất nhiều.
“Chỉ có vậy thôi sao?” Lăng Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường. “Nếu ngươi chỉ có thế, vậy thì ngươi không đủ tư cách để làm vật cản trên con đường của ta.”
Con Mãng Xà Lôi Giác dường như hiểu được lời nói của Lăng Trần, nó gầm gừ một tiếng giận dữ, nhưng trong giọng gầm lại ẩn chứa một chút sợ hãi. Nó không dám tiếp tục tấn công, mà quay đầu, muốn bỏ chạy.
“Muốn chạy sao?” Lăng Trần cười lạnh. “Đã đến đây, ngươi nghĩ có thể dễ dàng rời đi như vậy sao?”
Y không cho con mãng xà cơ hội. Thân hình y hóa thành một vệt sáng, lao thẳng về phía nó. Tốc độ kinh hoàng, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt con Mãng Xà Lôi Giác. Y giơ tay, một luồng linh lực mạnh mẽ ngưng tụ thành một nắm đấm, không hề có chiêu thức phức tạp, nhưng lại mang theo một đạo vận khó lường.
BÙM!
Nắm đấm của Lăng Trần xuyên thủng lớp vảy cứng rắn nhất của con mãng xà, đánh trúng vào đầu nó. Một tiếng nổ lớn vang lên, đầu con Mãng Xà Lôi Giác nổ tung, máu thịt vương vãi khắp nơi. Thân hình đồ sộ của nó đổ sụp xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, làm rung chuyển cả cao nguyên.
Lăng Trần đứng giữa xác con yêu thú, ánh mắt tĩnh lặng. Y không cảm thấy tội lỗi hay hối hận. Trong thế giới tu chân, kẻ yếu là miếng mồi của kẻ mạnh. Hơn nữa, đây là con đường mà y đã chọn, một con đường đầy rẫy chông gai và máu tanh. Y phải mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn tất cả những gì y từng biết, để hoàn thành sứ mệnh của mình.
Y cúi xuống, thu thập nội đan và một số tài liệu quý giá từ xác con Mãng Xà Lôi Giác. Nội đan của yêu thú cấp cao là vật phẩm vô cùng quý giá, có thể dùng để luyện đan, hoặc trực tiếp hấp thụ để tăng cường tu vi. Lăng Trần cảm thấy nội đan này chứa đựng một nguồn năng lượng thuần túy, có thể giúp y củng cố cảnh giới Kim Đan vừa mới đột phá.
Sau khi thu dọn xong, Lăng Trần ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm. Dù đã vượt qua cánh cổng, đã đối mặt và đánh bại một yêu thú mạnh mẽ, y vẫn cảm thấy hành trình của mình chỉ mới là sự khởi đầu.
Thế giới này rộng lớn hơn y tưởng. Những bí mật về Thiên Đạo, về Luân Hồi, vẫn còn ẩn sâu trong những tầng lớp thời gian và không gian. Y biết, đây chỉ là một bước chân đầu tiên trên con đường vạn dặm. Phía trước y, là vô vàn những Cổ Giới khác, những Tiên Vực xa xăm, và cuối cùng, là một cuộc đối đầu định mệnh với kẻ đã làm biến chất Thiên Đạo.
Y hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay. Trong sâu thẳm linh hồn, ngọn lửa quyết tâm bùng cháy dữ dội. Y sẽ không dừng lại, cho đến khi vén màn được chân tướng, cho đến khi Luân Hồi được tái lập, và Thiên Đạo được chữa lành.
Lăng Trần tiếp tục hành trình, bước đi vững vàng trên cao nguyên hoang vu. Mỗi bước chân của y đều mang theo trọng trách của vô số kiếp Luân Hồi, của một Thiên Đạo đang chờ đợi được cứu rỗi. Con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, y cũng sẽ đi đến cùng.
Cánh cửa vô tận đã mở ra. Và Lăng Trần, người mang trong mình Thiên Mệnh, đã sẵn sàng để viết nên khúc ca Luân Hồi của riêng mình.